Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1268: Bảy Món Đồ



Lục Tân cảm thấy có hơi bất ngờ, hắn theo bản năng hỏi:

"Vì sao?"

"Vì nếu muốn xử lý chúng thì cũng cần phải có tuần tự:

Giọng nói của bà rất bình tĩnh, cũng rất có kiên nhẫn:

"Hiện tại ta đã có một kế hoạch không tệ, có thể làm cho chúng ta nhận được nhiều ưu thế hơn. Cho nên ta kiến nghị khoan hãy đi trêu chọc mấy tên âm hiểm kia, dù sao thì lúc này đã có rất nhiều tên nhịn không được ló đầu ra, giống như đám lúa chín đợi chúng ta tới thu hoạch. Cho nên chúng ta cần gì phải tự nhiên đâm ngang?"

"Cũng được..."

Lục Tân nghe bà nói, im lặng một lúc lâu rồi mới nhẹ nhàng gật đầu.

Sau đó hắn nghĩ một lát, lại cười nói:

"Chỉ có điều ngươi có thể nói cho ta biết, Người Giấu Trượng là gì?"

Bà im lặng một chút rồi nói:

"Trong mười ba dạng tinh thần thể tối thượng, có một loại thuộc bản chất tinh thần, nó có thể chỉ phối..."

Lục Tân giật mình:

"Nó có thể chi phối các sức mạnh tinh thần?"

"Nói cho đúng hơn thì là quyền trượng đại diện cho sự chỉ phối nằm ở trong tay nó, dù rằng cái quyền trượng này thật ra cũng không thuộc về nó"

Bà nhẹ giọng nói tiếp:

"Nhưng chuyện này cũng không phải là chuyện quan trọng nhất, không phải sao?"

Lục Tân suy nghĩ một lát rồi gật đầu, cũng không tiếp tục hỏi về vấn đề này nữa. Hắn vừa cười vừa nói:

"Ta đang ở đây giúp bạn làm một ít việc tư, một khoảng thời gian nữa sẽ về nhà, còn ngươi, khi nào ngươi về?"

"Ngươi hiểu chuyện thật đấy, biết lo cho gia đình rồi."

Đầu dây bên kia, mẹ cũng cười nói:

"Chuyện bên ta cũng gần giải quyết xong rồi, ta sẽ về nhanh thôi."

"Lần này ta còn chuẩn bị cho ngươi một món quà rất tuyệt nữa..."

"Được rồi được rồi, ở bên ngoài nhớ chú ý an toàn đấy..."

"Biết rồi biết rồi, cúp máy đi..."

Lục Tân bỏ điện thoại xuống, trở về bên cạnh tổ trưởng Long sắp bị mấy cái cảnh tượng vô cùng bình thường trong tình cảnh quỷ dị này bức điên, rồi im lặng suy tư.

Dù khi nãy mẹ đã cố ý gọi điện thoại tới để nhắc nhở chính mình, nhưng Lục Tân vẫn không thể kiềm nén được sự tò mò trong lòng, hắn suy nghĩ một chút rồi nói với tổ trưởng Long:

"Ngươi còn chưa nói cho ta biết nghi thức để tiến vào cung điện tinh thần là gì nữa đấy."

Tổ trưởng Long đau khổ nhắm mắt lại, một lát sau mới nói:

"Ta không thể nói những chuyện có liên quan quá sâu, nếu không sẽ bị thần phạt"

Lục Tân nhìn hắn, cười hỏi:

"Là thứ gì tạo cho ngươi ảo giác là ta sẽ không trừng phạt ngươi?"

Tổ trưởng Long chợt ngẩng đầu lên, ngơ ngác nhìn Lục Tân đang mỉm cười trước mắt.

Trong lúc Lục Tân nói những lời này, tổ trưởng Long đột nhiên có cảm giác hắn rất giống... thần trong áo nghĩa.

Cũng không biết tổ trưởng Long đã bị tra tấn tâm lý thế nào trong mấy phút đồng hồ này.

Chỉ biết là sau đó, hắn ta đã ngoan ngoãn nói hết những nội dung trong nghi thức ra...

Thật ra thì lúc nãy hắn cũng đã vô tình đề cập tới chuyện này, để khởi động được nghi thức tiến vào cung điện tinh thần của thần linh, điều quan trọng nhất là phải tìm được bảy vật phẩm ký sinh khác nhau.

Thế nhưng hắn vẫn cố ý nói tránh một chuyện.

Hiến tế chân chính, không thể chỉ dựa vào việc tìm kiếm bảy vật phẩm ký sinh khác nhau là được. Nếu muốn thực hiện hiến tế, cần phải căn cứ vào bảy vết thương trên cơ thể là cảm giác, cảm xúc, dục vọng, nhận biết, bản năng, ký ức và bản thân.

Sau đó tìm được bảy loại vật phẩm ký sinh tương ứng với nó thì mới có thể thỏa mãn điều kiện hiến tại.

Và điều khó khăn nhất là, các vật phẩm ký sinh phù hợp gần như là chưa từng xuất hiện trên thế gian.

Nhưng dù thế, vẫn có rất nhiều người liều mạng tìm kiếm bảy vật phẩm kí sinh này để có thể gặp mặt thần linh.

Đối với nhiều người mà nói, sự ban ân của thần là một sự mê hoặc vô cùng lớn.

"Chỉ cần bảy loại thoi sao?"

Lục Tân hỏi xong thì im lặng ngồi sang một bên, lấy ra một điếu thuốc rồi cầm súng lên.

Chỉ có điều lần này hắn cũng không nổ súng, vì đã có một nhân viên vũ trang tuyệt vọng móc ra một cái bật lửa rồi dâng lên bằng hai tay. Lục Tân thấy thế thì vô cùng hiểu đạo lý nhận lấy cái bật lửa, châm thuốc, rồi thuận tay nhét vào thuốc.

"Vật phẩm ký sinh trong tay ta hình như đều là loại khác nhau..."

"Đã có bốn cái rồi."

"Nói cách khác, chỉ cần tìm thêm ba cái này thì ta sẽ có thể..."

Hắn hơi ngẩng đầu, trong mắt là sự mong đợi đang cuộn trào:

"Có thể trực tiếp gặp được tên kia rồi?"

ầm ầm ầm...

Hơn một tiếng sau, đám người Hạ Trùng cũng chạy tới, họ trực tiếp dùng máy bay trực thăng.

Trước đó họ cũng từng liên lạc với nhau một lần, theo như những lời mà vị y sinh có biệt hiệu là Dao Giải Phẫu nói, thì nếu như không phải Hạ Trùng vừa mới tiến hành một lần xuyên qua ở cự ly xa, vẫn còn đang trong thời gian khôi phục, nếu cứ tiếp tục xuyên qua Thâm Uyên sẽ rất nguy hiểm thì sau khi cúp điện thoại với Lục Tân xong, cô đã muốn trực tiếp xuyên thẳng tới chỗ này. Cái máy bay trực thăng này cũng là thứ được điều động tạm thời ở trấn nhỏ Hồng Nê,,, "Ào ào ào..."

Trực thăng còn chưa đáp xuống thì người ở trên đã ném xuống vài sợi dây thừng màu đen.