Lục Tân rất không thích thái độ giết người tùy tiện của đám người này.
Cho nên sau khi cân nhấc một lúc lâu thì hắn mới cười nói:
"Tuy trên người các ngươi không có thứ gì để nhận biết thân phận, nhưng rõ ràng là một tổ chức đã nhận được sự huấn luyện đặc biệt, mà ngươi lại là người đứng đầu, ta không tin nếu không có chủ ý của ngươi thì bọn hắn sẽ dám nổ súng từ sau lưng ta"
"Vì vậy có thể nói, dù người nổ súng là người kia, nhưng người muốn giết ta chính là ngươi."
"Ngươi là kẻ đã phạm sai lầm, đừng có tỏ ra là mình vô tội như thế:
Tổ trưởng Long không có cách nào để phản bác.
Hắn thậm chí cảm thấy Lục Tân nói những lời này là đang nhạo báng mình.
Chỉ là hắn chỉ có thể nhắm mắt lại, rồi lại tuyệt vọng mở ra:
"Vậy ngươi muốn xử trí ta thế nào?"
Lục Tân nói:
"Đương nhiên là bắt ngươi về rồi."
Tổ trưởng Long vốn đã tới gần sự tuyệt vọng, nhưng khi nghe Lục Tân nói thế thì chợt mở to mắt, bên trong đều là vẻ kinh ngạc.
Lục Tân cười cười, nói tiếp:
"Các ngươi nổ súng ở sau lưng ta, mặc dù người nổ súng đã bị ta đánh chết khi phòng vệ chính đáng, nhưng kẻ chủ mưu thật sự là ngươi, cho nên ta không thể tha cho ngươi được. Ta định giao các ngươi cho bạn ta, để xem họ có cần điều tra thêm chuyện gì từ các ngươi không, nếu như họ không muốn thì ta sẽ đem các ngươi về Thanh Cảng. Tới lúc đó sẽ để cho quan tòa định đoạt tội của các ngươi...
"Quan... quan tòa?"
Tổ trưởng Long ngơ ngác lập lại lời của Lục Tân, hắn cảm thấy tam quan của mình đang phải nhận một sự đả kích vô cùng lớn.
"Đúng thế"
Lục Tân quay đầu nhìn hắn, chân thành nói:
"Người có thể quyết định sống chết chỉ có quan tòa, không phải sao?"
Tổ trưởng Long đã ngu người triệt để.
Một kẻ mạnh như thần, sau khi bị mình trêu chọc, thậm chí còn ra tay và nổ súng sau lưng hắn...
Lại quyết định bắt mình về giao cho quan tòa?
Vạy người trước mắt này, thật sự là một gã bệnh, thần, kinh?
Sau khi trả lời vấn đề của tổ trưởng Long xong thì Lục Tân mới cười hỏi tiếp:
"Vậy bây giờ ngươi đã có thể trả lời câu hỏi của ta chưa?"
Tổ trưởng Long kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Lục Tân, hoàn toàn không biết phải trả lời thế nào.
"Ngươi không chịu nói, ta cũng có thể hiểu"
Lục Tân cười nói:
"Vậy để ta để em gái ta tới hỏi ngươi"
"Có lẽ ngươi không biết, ở chỗ chúng ta, mọi người thường nói có bốn người giỏi thẩm vấn nhất"
"Trong bốn người này đương nhiên là không có ta"
"Nhưng trên thực tế, ta cũng là một người giỏi thẩm vấn lắm..."
Hắn vừa nói vừa nhìn tổ trưởng Long với một nụ cười ôn hòa:
"Ngươi có thể thử xem, để xem ngươi có thể kiên trì được tới mức nào."
Em gái ở đằng xa nghe xong thì có hơi giật mình, sau đó hớn hở chạy tới.
Trong tay nhỏ còn ôm theo một con búp bê, nhưng khi chạy tới đây thì đã ném nó sang một bên.
Xem ra con bé vẫn thích đồ sống hơn.
"Không, không cần...
Tổ trưởng Long giật mình, trả lời ngay:
"Dù... dù ngài muốn hỏi cái gì thì ta... ta đều không dám giấu."
Hắn đương nhiên có thể nghe ra người này đang uy hiếp mình, nhưng điều quan trọng là, đâu cần phải làm tới mức này đâu...
Ta mà còn cần uy hiếp sao?
Nghe tổ trưởng Long nói không cần thẩm vấn, cho dù là Lục Tân hay em gái thì đều có hơi thất vọng.
Con bé nhặt con búp bê trên đất lên, có chút ấm ức bước từng bước trở về.
Nhìn dáng vẻ không cao hứng của họ, tổ trưởng Long có chút hoảng.
Rốt cuộc cái kẻ vừa thần bí vừa cường đại này là ai? Nếu như nói hắn là thần, thì có lẽ cũng chẳng phải là vị thần đứng đắn gì...
"Nghi thức... Nghi thức chính là cách lấy lòng thần minh được ghi trong pháp điển hộp đen mà Giáo Hội Chân Thật lưu truyền ra ngoài"
"Pháp điển hộp đen... nghe nói nó là... là lễ vật mà thần đã ban cho nhân loại, bên trong, bên trong ghi chép rất nhiều thứ..."
"Điều quan... quan trọng nhất trong đó chính là những nghi thức kia."
"Truyền thuyết nói rằng có thể dùng các nghi thức này để tiến vào cung điện tinh thần của thần linh, nhận được sự ban ân..."
"Lúc đầu, khi ta nhìn thấy ngài có nhiều vật phẩm ký sinh như thế thì đã hiểu lầm ngài cũng là kẻ muốn tìm kiếm cung điện tinh thần. Dù sao, dù sao chỉ có những người muốn tiến vào cung điện tinh thần mới không tiếc tất cả đi sưu tập các vật phẩm ký sinh..."
Tổ trưởng Long đột nhiên trở nên ngoan ngoãn, ngoãn đến mức Lục Tân cảm thấy sự thay đổi này diễn ra quá đột nhiên.
Trong lòng cũng vì thế mà không lơi lỏng cảnh giác, dù sao thì tên nhóc này cũng là kẻ lắm mưu mô.
Nhưng sau khi Lục Tân nghe xong câu chuyện mà hắn ta kể thì nhịn không được cau mày lại.
Giáo Hội Chân Thật, Lục Tân đã từng gặp qua rồi.
Cái Hội Đồng Hương ngày đó bị xử lý sạch sẽ, nằm ở thành phố vệ tinh số 3, nơi có Tửu Quỷ sinh sống chính là một nhánh của Giáo Hội Chân Thật này.
Chỉ có điều phần lớn thành viên của giáo hội đều rất thông minh, hơn nữa nó cũng không có tạo ra ảnh hưởng gì lớn nên khi giải quyết xong việc ngày đó thì Lục Tân cũng không quan tâm tới việc này nữa, thông tin biết về nó cũng vô cùng ít ỏi.
Hôm nay cũng chính là lần đầu tiên hắn được nghe nói tới truyền thuyết của cái giáo hội này.
Nghi thức thần bí để lấy lòng thần linh?
Trên đời này thật sự có vật như thế sao?
Theo như những lời mà tổ trưởng Long nói, hắn là giám đốc bộ phận chấp hành hành của công ty Hỏa Chủng. Lần này hắn nghe theo lệnh của cấp trên, tới đây để đón một vị sứ giả tới từ phương bắc, đồng thời nhận lấy một món hàng từ tay của nó. Sau đó, hắn sẽ dựa theo chỉ thị của cấp trên mà đưa hàng tới một nơi nào đó.