Giống như bong bóng bị xì hơi, những tinh thần thể bị cánh tay kia bắt lấy đều đồng loạt tan rã.
Chúng nó quá yếu ớt, cho nên vừa mới tiếp xúc tới cái bóng thì đã hỏng mất ngay lập tức.
Chỉ trong một cái chớp mắt, cũng không biết đến tột cùng đã có bao nhiêu tinh thần thể sụp đổ và tan biến dưới sự xâm nhập của bóng đen.
"j?"
Thấy cảnh này, Lục Tân có hơi ngẩn ra.
Đồng thời cảm thấy có hơi hoảng.
Mình tới là vì giúp viện nghiên cứu bắt nó, chứ không phải là tới để diệt khẩu...
"cẩn thận..."
Hắn vội vàng nhắc cha, trong giọng nói mang theo lo lắng: "Đừng có bóp chết hết chúng nó..."
"À à, xin lỗi..."
Ông ấy nhỏ giọng đáp, hình như đã có hơi chột dạ. Ngay sau đó, cái bóng đen bao trùm toàn bộ trấn nhỏ xuất hiện sự thay đổi, cái bóng đang liên tục lan tràn ra ngoài đột nhiên co lại với tốc độ cao, chúng nó khép lại, đè lên nhau, bao phủ một tòa nhà vẫn còn hoàn chỉnh, hoặc là một cái cây cao ở ngoài rìa thị trấn.
Chúng nó như một người khổng lồ màu đen, đang từ từ mở mắt Ta.
Chúng nhìn chằm chằm vào đám tinh thần thể còn sót lại trong trấn nhỏ, con mắt đỏ tươi, âm u và lạnh lùng.
Dưới ánh nhìn mói của bóng đen, đám tinh thần thể ngay cả chút cử động nhỏ cũng không dám làm, chúng nó như biến thành những pho tượng cứng đơ có màu trắng mờ.
Sau đó, một giọng nói uy nghiêm trầm thấp và có chút lạnh lùng vang lên: "Trở về..."
"Ào ào ào..."
Khi nghe được giọng nói vô cùng uy nghiêm truyền ra từ trong bóng đêm, tất cả tinh thần thể đều hoảng rồi.
Chúng nó như đám cá chạch bị hoảng sợ, nối tiếp nhau bay thật nhanh về phía của Lục Tân rồi chui vào cái áo choàng vừa bị hắn ném xuống đất. Khi các tinh thần thể trở về càng nhiều thì cái áo choàng này cũng từng chút một được dựng lên, chúng đung đưa ngã xuống, rồi lại từ từ đứng lên, đến cuối cùng chèo chống thành một hình người cao gầy.
Cũng không biết cái áo choàng đen này được làm bằng gì, nhiều tinh thần thể chui vào như vậy mà cũng không sợ chật.
Sứ giả địa ngục đã trở về.
Trong các khe hở áo choàng, vô số gương mặt và tầm mắt đang lén lút ló ra nhìn Lục Tân.
Trong mắt của bọn nó, cảnh tượng ở trước mặt chính là một thiếu niên có đôi mắt đen tuyển đang nhìn chúng chúng nó rồi nổ một nụ cười nhàn nhạt.
"Vụt" một tiếng, tất cả tinh thần thể đều rụt về áo choàng run lẩy bẩy.
Trong lúc sứ giả địa ngục nhìn mình thì Lục Tân cũng đang quan sát chúng nó, sau khi các tinh thần thể chui hết vào áo choàng, sứ giả địa ngục này lại tạo cho người nhìn một cảm giác nó là chỉnh thể chứ không phải là từng cá thể riêng biệt.
Chỉ là lúc đầu, nó cao khoảng ba bốn mét, bây giờ lại rụt thành một mét mấy.
Hơn nữa còn đang run lẩy bẩy, chẳng có chút khí thế bá đạo nào giống như lúc vừa mới đến.
Bởi vì có chuyện khi nãy làm ví dụ, cho nên Lục Tân hiểu rõ thứ này không phải là quái vật tinh thần mà là một tập hợp tinh thần thể. Lúc trước hắn cũng từng gặp qua nhiều loại quái vật tinh thần được tạo thành từ những mảnh vỡ tinh thần khác biệt trộn lẫn lại với nhau, nhưng rõ ràng con trước mắt này khác hẳn với những con đó. Mấy con kia tuy được tạo thành từ nhiều cá thế nhưng nếu đã hợp lại thành một thì sẽ cứ giữ nguyên như vậy, không giống với con này, muốn chia là chia muốn hợp là hợp...
Rốt cuộc là thứ gì đã giúp chúng nó hợp thành một thể hoàn chỉnh?
Là cái áo choàng có chất liệu kỳ lạ kia?
Hình như nó được tạo thành thừ một sức mạnh tinh thần đặc biệt, có được xúc cảm giống như một tấm vải thật sự.
Aiz, đem người sống chuyển hóa thành quái vật tinh thần...
Lục Tân khẽ lắc đầu, quái vật và bệnh tâm thần trên thế giới này thật sự là càng lúc càng nhiều.
"Vì sao vừa gặp ta đã chạy?"
Sau khi cảm thấy tất cả tinh thần thể chạy tứ tán ở chung quanh đều đã chui hết vào trong áo choàng thì Lục Tân mới nhìn nói, khẽ nhíu mày nói:
"Ta đáng sợ như vậy sao?"
Đám tinh thần thể run lên, không trả lời, lại run lên.
"Với lại..."
Lục Tân suy nghĩ một chút, rồi nói tiếp:
"Ta nghe nói các ngươi từng mắng ta ở bên ngoài thành phố Hắc Chiểu?"
Soạt...
Cái áo choàng đen run lên, thiếu chút nữa là tiếp tục tan thành từng mảnh.
Tất cả tinh thần thể đều trở nên hoảng hốt, trong không khí lại truyền tới những tiếng nói mê phức tạp mơ hồ.
Mấy tiếng này nếu để người khác nghe thì sẽ nghĩ là mình đang nghe lầm, hơn nữa cái cảm giác vô số giọng nói truyền thẳng vào đầu cùng một lúc, phóng xạ tinh thần thì vừa hỗn loạn vừa đan xen với nhau, tạo thành một làn sóng tinh thần không thể nào nhìn rõ được, nó va chạm với nhau rồi bắn ra bên ngoài, làm cho suy nghĩ của người nghe càng lúc càng trở nên hỗn loạn.
Đây là đang giải thích với hắn à?
Lục Tân cũng không hỏi tiếp, sợ không cẩn thận lại làm chúng nó sợ tới mức tan thành từng mảnh.