Nghe thật cẩn thận mới nghe ra được hắn đang nói gì:
"Trời... trời tối."
"Có ý gì hả? Sao lại trời tối chứ?"
Người ngồi bên ghế phụ chửi ầm lên, vô thức ngẩng đầu lên cao, bên trên là một vầng mặt trời sáng chói.
Vừa định quay người trở lại kéo đối phương, thế nhưng cảnh vật trước mặt hắn đã trở thành một vùng tăm tối.
Hắn hoảng sợ ngẩng đầu, chỉ thấy xung quanh dường như đã không còn tồn tại.
Chỉ còn bóng đêm đen kịt bao trùm toàn bộ lấy hắn, hắn vừa sợ vừa cuống, nhìn về phía trước.
Chỉ thấy ở trong bóng đêm trước mặt, có một gương mặt thô kệch, âm u, lạnh lẽo xuất hiện.
Gương mặt này gần như chiếm hết toàn bộ tầm nhìn của hắn.
Ánh mắt như lưỡi dao chậm rãi đảo qua trên người, khiến hắn cảm thấy toàn thân lạnh lẽo như bị lưỡi dao cạo qua.
"Chỉ có một cơ hội mà thôi..."
Phía sau ánh mắt đó, bên trong bóng tối đen kịt, có một giọng nói khô khốc trống rỗng vang lên.
Lần tiếp theo khi ngươi chạm vào hắc thảo thì đó chính là lúc ngươi giao vận mệnh của bản thân vào trong tay ta..."
"Đương nhiên, ta rất nhân từ..."
Giọng nói kia từ tốn vang lên, lớn dần, trong nháy mắt đã bao phủ toàn bộ trí óc của bọn hắn, dường như tạo thành âm vọng, một lần rồi lại một lần, vang vọng trong đầu bọn hắn, chiếm cứ toàn bộ suy nghĩ, tạo thành dấu ấn vĩnh viễn không thể xóa mờ được.
"Vậy nên ta sẽ cho các ngươi cách chọn lựa nỗi sợ...
"Ví dụ như vĩnh viễn chịu róc thịt, mũi khoan thép khoan vào đầu, không thì mang đi hấp...
Trên đường, những người đang định lén lút tiến hành giao dịch nắm chặt chuôi dạo, dự định chọn lựa một căn nhà có người để xông vào. Khi tay bọn hắn chạm lên thứ mà bọn hắn khát khao thì đột nhiên toàn thân sững ra, đừng yên tại chỗ.
Cùng lúc đó, con ngươi biến lớn, sắc mặt tái nhợt, toàn thân toát mồ hôi, không ngừng chảy xuống.
Cảm giác bất lực tột cùng ăn mòn bản thân, bọn hắn chậm rãi ngồi xổm xuống đất.
"Chỉ có một cơ hội mà thôi."
Thân thể dường như đã mất khống chế, trước mặt tất cả những người xung quanh, bọn chúng lẩm bẩm lặp đi lặp lại một câu.
Vì quá sợ hãi nên không thể điều khiển được bản thân, giọng nói trở nên kéo dài một cách vô cùng quái dị.
"Chỉ có một cơ hội mà thôi.... chỉ có một cơ hội mà thôi."
Giọng nói càng lúc càng lớn, lúc những tiếng hô hào lặp đi lặp lại, nước mắt, nước mũi đọng đầy trên mặt.
"Ngươi đang làm gì vậy hả?"
Ổ trong một căn phòng bí ẩn, một người đang thoải mái ngồi trên ghế sofa, dùng bật lửa châm điếu xì gà trên tay đang giảng giải trong hành động xây dựng lại thành phố Hắc Chiểu này, hắn có thể ủng hộ đối phương như thế nào, nhưng người phát ngôn lại muốn thông qua phương thức nào khác để kiếm lợi ích cho bản thân đột nhiên ý thức được có chuyện gì đó không đúng.
Xì gà đã bị ngọn lửa đốt cháy một đoạn dài.
Nhưng ánh mắt hắn không dám nháy một cái, chỉ nhìn chằm chằm vào người phát ngôn trước mặt.
Con ngươi đối phương đã phóng to tới mức lớn nhất, trống rỗng tới cực hạn, khiến người ta nhìn vào sẽ cảm thấy run rẩy, biểu cảm như khóc lại như cười, lẩm bẩm rất nhỏ, ngữ điệu cực nhanh, giống như đang niệm đi niệm lại một câu thần chú bí ẩn nào đó:
"Trời tối tối...
"Kinh khủng đã giáng lâm...
"Có thứ gì đó, nó... nó đang nhìn chúng ta...
"Kẻ nào đang giở trò quỷ?"
Người cầm điếu xì gà trong tay phản ứng cực nhanh, ngay khi cảm thấy loại cảm giác rùng mình kia đột ngột xuất hiện đã bất ngờ nhảy vọt lên cao, đưa tay xuống rút khẩu súng lúc ở chỗ mắt cá chân ra, một viên đạn đặc thù màu đen lên nòng, dí thẳng vào trần người phát ngôn phía đối diện, trầm giọng nói:
"Bất kể ngươi là dị biến giả hay là quái vật tinh thần nhưng tốt hơn hết là ngươi lập tức dừng trò giả thần giả quỷ đó lại đi."
Khi nòng súng chĩa vào, âm thanh lẩm bẩm không ngừng khi nãy lập tức biến mất.
Ngay khi người cầm súng thở phào nhẹ nhõm thì hắn đột nhiên phát hiện ra đôi mắt người phát ngôn đang nhìn chằm chằm vào mình.
Con ngươi không ngừng phóng lớn, tựa như hai tấm gương.
Sâu trong tấm gương, chẳng biết từ khi nào đã xuất hiện một cái bóng màu đen, yếu ớt nhìn hắn.
"Bịch!"
Ngay khi cái bóng kia nhìn vào hắn, trái tim hắn gần như ngừng đập.
"Cút đi..."
Cũng chính vào lúc này, người phát ngôn đột nhiêm nghiêm nghị hét lớn một tiếng, cái bóng trong mắt bất ngờ phóng lớn, lao ra phía bên ngoài.
Khi cái bóng kia lớn tới cực hạn, nó lao ra bên ngoài tạo thành một bóng ma màu đen, tạo thành một cơn thủy triều đen kịt, giơ nanh múa vuốt, tựa như một con ác ma không ngừng phát ra những tiếng gào thét đáng sợ.
Người cầm súng gần như không có chút sức lực phản kháng nào, ngã lăn ra ngoài ba bốn mét.
"Răng rắc...
Cổ tay của hắn lập tức xuất hiện một mặt cắt bóng loáng, bàn tay rơi xuống đất, bị bóng tối cắn nuốt.
Ngay cả khẩu súng rơi xuống đất cũng lập tức bị bóp méo, biến thành một đống sắt vụn.
"Ma quỷ, ma quỷ...
Người cầm súng sợ hãi tới tột độ, cuối cùng không dám ở lại đây nữa, liều mạng chạy ra bên ngoài.
Thẳng cho tới khi chạy ra rất xa thì dường như hắn vẫn nghe được tiếng cười điên cuồng từ phía sau lưng truyền tới, không ngừng cười ha ha, giống như là vẫn bám ở phía sau.