Nhưng cậu nhớ rõ, khoảnh khắc ấy, ánh mắt chú út bỗng sáng lên.
Cậu không hiểu.
Thím út đã mất rồi, làm sao còn có thể gặp lại?
Trường An mãi suy nghĩ, không chú ý đến đường dưới chân.
"Cẩn thận!"
Một bàn tay nhanh chóng giữ lấy cậu trước khi cậu kịp trượt ngã khỏi bậc thang. Người phụ nữ kia không nói gì, chỉ nắm chặt cánh tay cậu, đợi đến khi cậu đứng vững thì buông ra rồi bước đi.
Trường An vẫn còn hoảng hốt, nhưng khi nhìn rõ khuôn mặt người đó, tim cậu như ngừng đập.
Người phụ nữ này... trông rất giống thím út!
Cậu mở to mắt, nhưng khi định lên tiếng gọi, cô đã biến mất trong biển người tấp nập.
Khương Ngư hoàn toàn không để ý đến tình huống vừa rồi. Cô chỉ thuận tay giúp đỡ một cậu bé suýt ngã, sau đó cùng A Ly tiếp tục rời đi.
Ngược lại, Trường An đứng yên tại chỗ, lòng dậy lên sóng lớn.
Cậu đã nhìn nhầm sao? Hay đây chỉ là ảo giác?
Nhưng... nếu là sự thật thì sao?
Trường An còn đang đắm chìm trong suy nghĩ thì Hoắc Diên Xuyên bước đến, trên tay cầm một xâu kẹo hồ lô.
"Trường An, kẹo hồ lô đây."
Thật ra cậu không thích món này lắm, chỉ là Hoắc Diên Xuyên thấy những đứa trẻ khác đều có nên cũng mua cho cậu.