Tần Viêm cả đêm không ngủ, trong lòng lo lắng cho Khương Nguyễn trở về nhà họ Hàn đêm nay, phải đối mặt thế nào với việc nhà họ Hàn muốn đón Hàn Khinh Khinh trở về.
Nhà họ Hàn quá yêu thương Hàn Khinh Khinh, nuôi nấng hơn mười năm, bỗng nhiên nói không phải con ruột, bất kỳ ai cũng khó chấp nhận, nhưng về phần Khương Nguyễn thì có mấy người đã từng suy nghĩ cho cảm xúc của cô?
Không thể vì cô giống như cỏ dại mạnh mẽ, mà coi như có thể giẫm đạp lên cô.
Nếu theo ý của Tần Viêm, cả nhà họ Hàn và nhà họ Khương đều không nên trở về, kiếp trước anh không phải là người tốt, dù là đối thủ trong kinh doanh hay những người đã từng bắt nạt mẹ anh, tất cả đều bị anh làm cho gia đình tan nát, không phải không có lý do mà anh bị đánh giá xấu như vậy.
Chỉ cần Khương Nguyễn không trở về nhà họ Hàn, anh mới có thể yên tâm phơi bày sự giả tạo của Hàn Khinh Khinh.
Lý do mặt nạ của Hàn Khinh Khinh không bị lột xuống là vì cô ta hiện tại không cần phải làm người xấu, nhưng Tần Viêm biết, Hàn Khinh Khinh không phải là kẻ đáng thương, cô ta có thể ở lại nhà họ Hàn sau khi Khương Kiến Xuân tìm thấy mình, đó không phải là tâm tính của người thường.
Cửa sổ vang lên tiếng gõ, đây là tầng hai, chỉ có Khương Nguyễn quen thuộc mới có thể dễ dàng leo lên tầng hai gõ cửa.
Tần Viêm ngẩng đầu, thấy cô bảo mẫu nhỏ đang mỉm cười nịnh nọt bên ngoài cửa sổ, cô lén lút đến đây mà không làm ồn đến bố mẹ dưới lầu.
Tần Viêm mở cửa sổ, Khương Nguyễn nhảy vào, sau đó nhẹ nhàng đóng cửa sổ lại, kéo rèm cửa.
“Anh Tần Viêm, tối nay em có thể ngủ ở đây được không?”
“Sao cô không đến nhà bà Hoàng ngủ?”
“Đêm nay khu xóm chung quá ồn, em không muốn trở về thấy Khương Kiến Xuân cùng Hàn Khinh Khinh, sẽ ảnh hưởng đến giấc ngủ của em.” Khương Nguyễn nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Tần Viêm không nhịn được mà cười, “Được, vậy thì cứ ngủ ở đây đi.”
Khương Nguyễn ân cần đỡ Tần Viêm lên giường, lấy chăn phủ xuống đất, cô ngủ dưới đất, còn Tần Viêm ngủ trên giường, một cao một thấp, cuối cùng Tần Viêm cũng có thể nhìn xuống cô từ trên cao.
Khương Nguyễn cười hạnh phúc, “Nhà anh không khí thật tốt.”
“Phải nói là bầu không khí thật tốt.”
“Anh Tần Viêm, anh đã mấy ngày không sai bảo em làm việc, gần đây không có việc gì để làm sao?”
“Cô không nghe lời tự tiện làm chủ, bây giờ tôi còn dám để cô làm việc sao?”
Có rất nhiều việc phải làm, Mộ Tuyết Hội không từ bỏ việc tìm mẹ kế cho mình, bây giờ lại thêm chuyện nhà của Khương Nguyễn, Khương Kiến Xuân có nhà mẹ đẻ chống lưng, nên vẫn có thể nhảy dựng lên làm loạn, phải khiến nhà mẹ đẻ ghét bỏ chị ta.
Khương Nguyễn có thể thực hiện tốt những việc anh sắp xếp, nhưng Tần Viêm phải yêu cầu cô hứa, tuyệt đối không được làm ra chuyện ngoài ý muốn, đặt bản thân vào nguy hiểm, nếu không, anh thà tìm người khác làm những việc này.
Khương Nguyễn lần nữa hứa hẹn, “Được, lần sau trước khi xen vào chuyện không của mình, em nhất định sẽ nói với anh trước.”
Tần Viêm kéo dây đèn đầu giường, phòng tối lại, anh nở nụ cười, “Có rất nhiều việc phải làm, cô xem nhà tôi còn cái gì có thể lấy đi bán để làm thù lao.”
...
Tiêu Văn Tân có một bà mẹ già, nghe nói con trai bị bắt liền bệnh nặng, Khương Nguyễn sớm tới thăm, hàng xóm nói bà cụ ba ngày chưa ăn gì, ước chừng sắp chết.
Khương Nguyễn mua cháo trắng về, lại dùng năng lực đặc biệt chữa trị cho bà cụ, sau đó đến trại giam thăm Tiêu Văn Tân.