Thập Niên 80: Mang Theo Không Gian Nuôi Con, Vả Mặt Cực Phẩm
Cả sân nhà họ Tạ lập tức yên tĩnh.
Ngay cả Tạ Kiến Quốc đang nuốt nước miếng nhìn bát thịt cũng khựng lại.
Triệu Xuân Hoa trợn trừng mắt.
“Cô nói cái gì?!”
Lâm Noãn đặt đũa xuống, giọng rất bình thản:
“Tôi nói, ra riêng.”
“Tiểu Bảo cần được ăn no, được ngủ yên.”
“Còn tôi không muốn tiếp tục làm osin miễn phí.”
Triệu Xuân Hoa tức đến mức suýt bật ngửa.
“Không được!”
“Nhà họ Tạ chưa từng có chuyện ra riêng!”
“Cô định để hàng xóm chê cười đúng không?”
Lâm Noãn cười lạnh.
“Chê cười?”
“Người ta nên chê cười chuyện bà bóc lột con dâu và bỏ đói cháu nội mới đúng.”
“Cô—!”
Triệu Xuân Hoa run cả người.
Tạ Kiến Quốc thấy mẹ bị ép thì lập tức chen vào:
“Anh hai, anh nhìn vợ anh đi!”
“Loại đàn bà này phải dạy dỗ mới được!”
Hắn vừa nói vừa định xông tới.
Nhưng chưa kịp bước thêm bước nào, một ánh mắt lạnh lùng đã quét qua.
Tạ Cảnh Xuyên đứng chắn trước mặt Lâm Noãn.
“Đủ rồi.”
Giọng anh trầm thấp nhưng đầy áp lực.
Tạ Kiến Quốc cứng đờ.
Từ nhỏ hắn đã sợ ông anh hai này.
Ngày thường Tạ Cảnh Xuyên không thích nói chuyện, nhưng một khi thật sự nổi giận thì cực kỳ đáng sợ.
Triệu Xuân Hoa không ngờ con trai lại tiếp tục che chở vợ.
Bà ta tức đến đỏ mắt.
“Cảnh Xuyên! Con thật sự muốn vì con đàn bà này mà bất hiếu với mẹ?”
Tạ Cảnh Xuyên im lặng vài giây.
Ánh mắt anh nhìn sang Tiểu Bảo.
Đứa bé đang ôm bát cơm, vừa ăn vừa lo lắng nhìn người lớn.
Bàn tay nhỏ gầy đến mức chỉ còn da bọc xương.
Ngực anh như bị thứ gì đè nặng.
“Con chỉ muốn mẹ con họ sống tốt hơn.”
Một câu khiến Triệu Xuân Hoa c.h.ế.t lặng.
Bà ta không thể tin được.
Đứa con trai ngoan ngoãn nghe lời nhất lại thật sự muốn ra riêng.
Lâm Noãn nhìn biểu cảm của anh, trong lòng hơi bất ngờ.
Cô vốn tưởng phải tốn thêm thời gian.
Không ngờ người này lại quyết đoán hơn cô nghĩ.
—
Buổi tối.
Trong phòng nhỏ chỉ có ánh đèn vàng nhạt.
Tiểu Bảo đã ngủ say.
Lâm Noãn đang ngồi tính toán trong đầu.
Hiện tại trong tay cô có không gian.
Muốn kiếm tiền không khó.
Khó ở chỗ làm sao hợp lý hóa nguồn gốc đồ vật.
Đúng lúc ấy, Tạ Cảnh Xuyên bước vào.
Anh đặt lên bàn một xấp tiền và vài tờ phiếu.
“Đây là tiền lương tháng này.”
“Cả phiếu thịt, phiếu gạo.”
Lâm Noãn hơi ngẩng đầu.
“Tại sao đưa tôi?”
Tạ Cảnh Xuyên khựng lại.
“Em là vợ anh.”
Lâm Noãn nhìn người đàn ông trước mặt.
Anh cao lớn, gương mặt góc cạnh lạnh lùng.
Nhưng tai lại hơi đỏ.
Hiển nhiên không quen nói mấy lời như vậy.
Cô bỗng thấy buồn cười.
Trong nguyên tác kiểu niên đại này, nam chính thường thuộc dạng ngoài lạnh trong nóng.
Quả nhiên không sai.
Lâm Noãn không từ chối.
Cô nhận lấy tiền.
“Được.”
“Sau này tôi quản.”
Tạ Cảnh Xuyên nhìn cô.
Không hiểu sao trong lòng lại có cảm giác rất kỳ lạ.
Giống như…
Cuối cùng căn nhà này cũng có chút dáng vẻ gia đình.
—
Ngày hôm sau.
Tin nhà họ Tạ muốn ra riêng lan khắp khu tập thể.
Mấy bà thím ngồi giặt đồ ngoài vòi nước bàn tán không ngừng.
“Tôi thấy nên ra riêng từ lâu rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Đúng đó, Tiểu Bảo gầy như que củi.”
“Con trai thứ hai kiếm nhiều tiền nhất mà mẹ hắn thiên vị quá đáng.”
“Nghe nói hôm qua còn bị con dâu mắng cho không ngẩng đầu nổi.”
Triệu Xuân Hoa nghe được mấy lời này thì tức đến đau n.g.ự.c.
Nhưng điều khiến bà ta càng hoảng hơn là—
Tạ Cảnh Xuyên thật sự đi xin nhà.
Buổi chiều.
Anh trở về mang theo chìa khóa.
“Đơn vị vừa trống một căn nhỏ.”
“Có thể chuyển qua ngay.”
Triệu Xuân Hoa suýt ngất.
“Không được!”
“Con đi rồi ai nuôi cái nhà này?”
Tạ Kiến Quốc cũng nóng nảy.
“Anh hai! Em còn chưa cưới vợ!”
“Anh đi rồi lấy đâu ra tiền?”
Lâm Noãn nghe mà bật cười.
Hóa ra bọn họ cũng biết mình đang ăn bám.
Cô khoanh tay dựa cửa.
“Liên quan gì đến chúng tôi?”
“Người lớn tay chân đầy đủ, không lẽ còn muốn anh trai nuôi cả đời?”
Tạ Kiến Quốc nghẹn đỏ mặt.
Triệu Xuân Hoa vừa tức vừa hoảng.
Bao năm nay bà ta quen dùng tiền của con trai thứ hai.
Nếu thật sự ra riêng—
Cuộc sống sau này phải làm sao?
Bà ta lập tức đổi giọng.
“Cảnh Xuyên à…”
“Mẹ biết sai rồi.”
“Mẹ sẽ đối xử tốt với Tiểu Bảo hơn.”
Lâm Noãn suýt bật cười.
Đúng là tiêu chuẩn kép.
Lúc trước thì hung dữ như hổ.
Bây giờ thấy mất tiền mới chịu mềm giọng.
Đáng tiếc…
Muộn rồi.
Tạ Cảnh Xuyên lần này không d.a.o động.
“Nhà đã xin rồi.”
“Ngày mai chuyển đi.”
Một câu chốt hạ hoàn toàn.
—
Hôm chuyển nhà, cả khu tập thể đều kéo ra xem.
Đồ đạc của hai mẹ con thật ra rất ít.
Một cái chăn cũ.
Vài bộ quần áo vá chằng vá đụp.
Cộng thêm ít đồ dùng đơn sơ.
Nhìn mà nhiều người âm thầm thở dài.
Con trai kiếm nhiều tiền như vậy, mẹ con họ lại sống khổ đến mức này.
Tiểu Bảo ôm chiếc gối nhỏ đứng cạnh Lâm Noãn.
Khuôn mặt vừa hồi hộp vừa vui vẻ.
“Mẹ…”
“Sau này chúng ta thật sự ở riêng sao?”
“Ừ.”
“Không ai giành đồ ăn với con nữa.”
Đôi mắt Tiểu Bảo lập tức sáng rực.
Cậu bé mím môi cười.
Nụ cười ngây thơ khiến trái tim người khác mềm nhũn.
Mấy bà thím xung quanh nhìn mà thương.
“Đứa nhỏ đáng thương quá…”
“Nhà họ Tạ đúng là tạo nghiệt.”
Triệu Xuân Hoa nghe được, mặt đen như đáy nồi.
Nhưng không ai để ý bà ta nữa.
Tạ Cảnh Xuyên khiêng đồ đi phía trước.
Bóng lưng cao lớn vững vàng.
Lâm Noãn dắt Tiểu Bảo đi theo sau.
Ánh nắng chiều kéo dài bóng của ba người.
Khoảnh khắc bước ra khỏi cánh cổng nhà họ Tạ, cô bỗng cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm.
Giống như cuối cùng cũng thoát khỏi thứ gì đó bẩn thỉu ngột ngạt.
Tiểu Bảo ngẩng đầu nhìn cô.
“Mẹ ơi…”
“Hửm?”
“Con thích mẹ bây giờ.”
Lâm Noãn khựng lại.
Rồi bật cười xoa đầu cậu bé.
“Sau này mẹ sẽ càng tốt hơn.”
Phía trước, bước chân Tạ Cảnh Xuyên hơi chậm lại.
Khóe môi lạnh lùng nhiều năm của anh…
Lần đầu tiên khẽ cong lên.
#
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com