Thập Niên 80: Mang Theo Không Gian Nuôi Con, Vả Mặt Cực Phẩm

Chương 10: Anh Muốn Làm Người Chồng Thật Sự Của Em



 

Từ sau chuyện Tiểu Bảo bị bắt nạt, thái độ của Tạ Cảnh Xuyên với nhà họ Tạ hoàn toàn thay đổi.

 

Anh không còn nhẫn nhịn vô điều kiện nữa.

 

Cũng không mặc kệ mẹ và anh trai muốn làm gì thì làm.

 

Điều này khiến Triệu Xuân Hoa vô cùng hoảng hốt.

 

Bà ta bắt đầu nhận ra…

 

Đứa con trai luôn nghe lời mình trước kia thật sự đã bị Lâm Noãn “cướp mất”.

 

Nhưng dù bà ta có tức giận thế nào cũng vô dụng.

 

Bởi vì hiện tại, cuộc sống của gia đình nhỏ kia ngày càng tốt.

 



 

Buổi tối.

 

Trong căn nhà nhỏ sáng đèn.

 

Tiểu Bảo đang ngồi học chữ bên bàn.

 

Lâm Noãn thì tính sổ sách.

 

Khoảng thời gian này cô đã bắt đầu bán thêm:

 

* Cá.

* Trứng gà.

* Rau củ đóng gói đơn giản.

 

Nhờ chất lượng tốt, lượng khách ngày càng ổn định.

 

Thu nhập một tháng thậm chí vượt cả lương của Tạ Cảnh Xuyên.

 

Nếu tiếp tục phát triển…

 

Mở xưởng riêng chỉ là chuyện sớm muộn.

 

Đúng lúc ấy, một bàn tay lớn đặt xuống trước mặt cô ly nước ấm.

 

Lâm Noãn ngẩng đầu.

 

Tạ Cảnh Xuyên vừa tắm xong.

 

Tóc còn hơi ướt.

 

Người đàn ông cúi xuống nhìn sổ sách trên bàn, thấp giọng:

 

“Đừng làm quá khuya.”

 

Lâm Noãn hơi nhướng mày.

 

“Đội trưởng Tạ biết quan tâm người khác từ bao giờ vậy?”

 

Anh khựng lại.

 

Tai hơi đỏ.

 

Nhưng lần này không né tránh nữa.

 

“Anh luôn quan tâm.”

 

Lâm Noãn bật cười.

 

“Thật sao?”

 

“Trước kia tôi bị bắt nạt anh cũng quan tâm thế à?”

 

Một câu khiến Tạ Cảnh Xuyên im lặng.

 

Trong mắt hiện lên vẻ áy náy rõ ràng.

 

Rất lâu sau, anh mới thấp giọng:

 

“Trước đây là anh không tốt.”

 

“Anh xin lỗi.”

 

Trong phòng lập tức yên tĩnh.

 

Ngay cả Tiểu Bảo cũng lén ngẩng đầu nhìn cha mẹ.

 

Lâm Noãn hơi bất ngờ.

 

Cô không nghĩ người đàn ông kiêu ngạo như Tạ Cảnh Xuyên lại chủ động xin lỗi.

 

Ánh mắt cô mềm đi đôi chút.

 

Nhưng ngoài miệng vẫn nói:

 

“Chỉ xin lỗi là xong à?”

 

Tạ Cảnh Xuyên nhìn cô.

 

Ánh mắt sâu và nghiêm túc hơn bao giờ hết.

 

“Sau này anh sẽ bảo vệ em.”

 

Tim Lâm Noãn bỗng khựng một nhịp.

 

Không khí đột nhiên trở nên kỳ lạ.

 

Tiểu Bảo nhìn cha rồi nhìn mẹ.

 

Sau đó cực kỳ thức thời ôm sách chạy mất.

 

“Con đi ngủ!”

 

Căn phòng lập tức chỉ còn lại hai người.

 

Lâm Noãn suýt bật cười.

 

“Con trai anh thông minh thật đấy.”

 

Khóe môi Tạ Cảnh Xuyên hơi cong lên.

 

Anh kéo ghế ngồi xuống cạnh cô.

 

Khoảng cách giữa hai người rất gần.

 

Gần tới mức cô có thể ngửi thấy mùi xà phòng nhàn nhạt trên người anh.

 

“Lâm Noãn.”

 

“Hửm?”

 

“Chúng ta…”

 

Anh dừng vài giây.

 

Yết hầu khẽ động.

 

“Bắt đầu lại được không?”

 

Lâm Noãn ngẩng đầu nhìn anh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ánh mắt người đàn ông cực kỳ nghiêm túc.

 

Không còn lạnh nhạt xa cách như trước.

 

Cũng không còn dáng vẻ thờ ơ.

 

Mà là thật sự đặt cô vào trong mắt.

 

Trong lòng cô hơi rung động.

 

Nhưng vẫn cố ý hỏi:

 

“Bắt đầu kiểu gì?”

 

Tạ Cảnh Xuyên im lặng vài giây.

 

Sau đó đột nhiên lấy từ túi áo ra một chiếc hộp nhỏ.

 

Lâm Noãn hơi ngẩn người.

 

Anh mở hộp ra.

 

Bên trong là một chiếc kẹp tóc màu ngọc trai đơn giản.

 

Ở thời đại này đã tính là rất đẹp.

 

Tai Tạ Cảnh Xuyên đỏ bừng.

 

Giọng nói lại nghiêm túc đến buồn cười.

 

“Anh hỏi đồng nghiệp nữ rất lâu mới chọn được.”

 

“Người ta nói phụ nữ đều thích.”

 

Lâm Noãn nhìn bộ dạng hiếm thấy của anh, cuối cùng không nhịn được bật cười.

 

“Đội trưởng Tạ.”

 

“Anh đang theo đuổi tôi đấy à?”

 

“…Ừ.”

 

Anh thừa nhận cực kỳ thẳng thắn.

 

“Vậy anh phải cố gắng thêm.”

 

Lâm Noãn cố ý nhướng mày.

 

“Dù sao trước kia anh trừ mặt đẹp ra thì chẳng đạt yêu cầu làm chồng chút nào.”

 

Tạ Cảnh Xuyên: “…”

 

Anh bất đắc dĩ nhìn cô.

 

Nhưng trong mắt lại toàn là dịu dàng.

 

“Anh sẽ học.”

 

“Em dạy anh.”

 

Khoảnh khắc ấy.

 

Lâm Noãn bỗng thấy trái tim mềm xuống.

 

Người đàn ông này tuy chậm chạp.

 

Nhưng ít nhất…

 

Anh thật sự đang cố thay đổi.

 



 

Một tháng sau.

 

Lâm Noãn chính thức ký được hợp đồng cung cấp thực phẩm dài hạn cho nhà khách quốc doanh.

 

Tin tức vừa truyền ra, cả khu tập thể đều chấn động.

 

Ai cũng biết—

 

Nhà họ Tạ bỏ lỡ một nàng dâu vàng.

 

Triệu Xuân Hoa tức đến mất ngủ mấy đêm liền.

 

Còn Trương Hồng Mai thì ghen đến đỏ mắt.

 

Nhưng lúc này đã chẳng ai quan tâm bọn họ nữa.

 

Buổi tối giao thừa.

 

Pháo hoa nổ vang ngoài trời.

 

Trong căn nhà nhỏ ấm áp, bàn ăn bày đầy thức ăn.

 

Tiểu Bảo ôm bát sủi cảo cười vui vẻ.

 

“Mẹ!”

 

“Năm nay con được ăn thịt thật nhiều!”

 

Lâm Noãn bật cười xoa đầu con.

 

Tạ Cảnh Xuyên ngồi bên cạnh nhìn hai mẹ con.

 

Ánh mắt dịu dàng đến mức chính anh cũng không nhận ra.

 

Một lúc sau.

 

Anh lặng lẽ nắm lấy tay Lâm Noãn dưới gầm bàn.

 

Bàn tay đàn ông thô ráp nhưng rất ấm.

 

Lâm Noãn hơi khựng lại.

 

Quay đầu nhìn anh.

 

Tạ Cảnh Xuyên thấp giọng:

 

“Cảm ơn em.”

 

“Vì đã không bỏ anh.”

 

Ngoài cửa sổ, pháo hoa rực sáng cả bầu trời.

 

Lâm Noãn nhìn người đàn ông trước mặt.

 

Rồi nhìn Tiểu Bảo đang cười ngây ngô.

 

Khóe môi cô chậm rãi cong lên.

 

Có lẽ…

 

Xuyên tới đây cũng không tệ.

 

Ít nhất lần này—

 

Cô thật sự đã có một mái nhà thuộc về mình.

 

—— HOÀN ——