Nhìn thấy ánh mắt thâm trầm của người đàn ông nhìn về phía ngoài cửa sổ, Từ đại nương tức giận mở miệng: "Lúc này còn nhìn cái gì mà nhìn, người đã sớm đi rồi. Bác nói con sao lại thế này, cơ hội tốt như vậy."
Vừa nghĩ đến câu nói "Từ đại nương vẫn là bác lợi hại" của Giang Vãn Vãn nếu là để khen con trai bà, thì bà còn ở chỗ này thao cái tâm gì nữa.
Thật không hiểu con trai nghĩ thế nào, rõ ràng xem nó cũng có ý tứ kia, đối với Giang thanh niên trí thức cũng rất vừa lòng, còn tưởng rằng rốt cuộc cũng thông suốt, ai ngờ đến thời khắc mấu chốt còn làm cao.
Rõ ràng đang ở nhà, cứ một hai phải bắt bà đưa len sợi cho Giang thanh niên trí thức. Nếu là nó thật sự đi làm bận rộn thì thôi, đằng này lại cố tình canh giờ trở về rồi trốn ở trong phòng.
"Mẹ nói con rốt cuộc nghĩ thế nào? Nói trước nhé, bỏ lỡ thôn này là không còn cái cửa tiệm này đâu. Hôm nay con không thấy đấy thôi, mẹ vừa không để ý, Lý thẩm liền cùng Giang thanh niên trí thức bắt quàng làm họ, muốn đem cháu trai bà ấy giới thiệu cho Giang thanh niên trí thức. Cũng không nhìn xem đứa cháu trai kia có điểm nào xứng đôi với người ta, may mà mẹ đã gạt đi rồi."
Nghe được Lý thẩm muốn giới thiệu người cho Giang Vãn Vãn, tóc mái của Trần Hải rốt cuộc có chút phản ứng: "Cô ấy có phản ứng gì?"
"Cô ấy có thể có phản ứng gì, người ta là con gái nhà lành cười cười cũng chưa nói cái gì. Bất quá mẹ nói với điều kiện của cô ấy như thế nào cũng phải tìm một người vóc dáng cao lớn, đẹp trai, còn phải có nhà ở độc lập, thần sắc cô ấy giống như còn rất tán đồng lời mẹ nói. Cho nên nói cháu trai Lý thẩm không có cửa, cho dù thật sự giới thiệu cho Giang thanh niên trí thức, Giang thanh niên trí thức cũng chướng mắt cậu ta."
Từ đại nương lúc này nhắc tới còn có chút tức, cây cải trắng bà nhìn trúng, vừa lơ là liền suýt chút nữa bị lợn rừng ủi mất, có thể không tức sao?
Trần Hải cười cười, không phải cười phản ứng của Giang thanh niên trí thức, mà là cười mẹ hắn quá mức tự tin.
Từ đại nương xem con trai còn có tâm trạng cười thì hận sắt không thành thép: "Mẹ đây là vì ai chứ? Con có ý tưởng gì thì nói với mẹ một câu xem nào."
"Không có gì," Trần Hải nhàn nhạt trả lời.
Rõ ràng một lần có thể đưa hết len sợi lại chia làm hai lần, cố tình hai lần hắn đều "không có thời gian", quá cố tình.
Mẹ hắn chỉ muốn mau ch.óng tác hợp bọn họ ở bên nhau, lại không biết d.ụ.c tốc bất đạt.
Từ đại nương hiển nhiên đối với câu trả lời này không hài lòng: "Cái gì gọi là không có gì? Không tiếp xúc làm sao để Giang thanh niên trí thức biết con tốt? Liền lần này đi, chuyện đồ dệt kim để tự con ra mặt."
Lần này Trần Hải không từ chối nữa: "Lần sau gặp cô ấy, mẹ hỏi giúp con xem cô ấy muốn kiểu dáng gì, số đo bao nhiêu."
"Cái này còn phải hỏi sao? Cô ấy là con gái đương nhiên muốn kiểu dáng nữ rồi, đến nỗi số đo, dáng người cô ấy không thấp, con cứ dựa theo chiều cao 1m7 mà lấy cho cô ấy là được, rộng rãi chút cho ấm áp."
"Mẹ vẫn là tự mình hỏi một câu thì tốt hơn," Trần Hải kiên trì nói.
Từ đại nương mắt sáng lên, vỗ đùi: "Được lắm cái thằng này, mẹ còn tưởng con không để bụng đâu. Được được được, hỏi, lần sau đụng tới cô ấy mẹ sẽ dẫn cô ấy về nhà, con tự mình hỏi."
Nếu trực tiếp lấy một bộ đồ dệt kim nữ cho cô ấy, vậy chỉ gặp được một lần. Trước tiên hỏi xem muốn kiểu dáng gì, số đo gì, rồi mới đưa cho cô ấy, đây chính là cơ hội gặp mặt hai lần, còn tỏ ra con trai bà săn sóc tỉ mỉ, cũng làm cô gái càng vừa lòng.
Từ đại nương càng nghĩ càng vừa lòng, rốt cuộc đối với con trai cũng có chút sắc mặt tốt.
"Mẹ mua thịt ba chỉ, hôm nay giữa trưa làm món thịt kho tàu con thích ăn, lát nữa qua đây ăn cơm."
Từ đại nương vô cùng cao hứng đi rồi, Trần Hải nhìn bóng dáng mẹ bất đắc dĩ lắc lắc đầu.
Mẹ hắn sao lại tự tin như vậy chứ? Bà có hay không nghĩ tới vạn nhất Giang thanh niên trí thức muốn một bộ đồ dệt kim nam thì sao?
Thôi, mẹ thích nghĩ thế nào thì nghĩ, tóm lại vẫn còn 50% tỷ lệ.
Nghĩ đến 50% cơ hội còn lại kia, Trần Hải nắm c.h.ặ.t t.a.y.
...
Trời ngày một lạnh hơn, Giang Vãn Vãn lười đi ra ngoài, hôm nay đang cuộn mình trên giường đất đan áo len thì Ngô Tiểu Vũ tới gõ cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Con sông nhỏ bên thôn đã đóng băng, Ngô Tiểu Vũ muốn rủ Giang Vãn Vãn cùng đi câu cá.
Chuyện sửa lại án xử sai cho giáo sư Ngô đã có manh mối, Ngô Tiểu Vũ liền không còn nhiều kiêng kị như trước, biết Giang Vãn Vãn hiện tại một mình ở nhà, ngẫu nhiên cũng sẽ chạy tới tìm cô.
Câu cá trên băng Giang Vãn Vãn cũng từng nghe nói qua, chẳng qua khu vực bọn họ mặt sông đóng băng cũng không dày lắm, xa không đạt được tiêu chuẩn câu cá trên băng.
Bất quá Ngô Tiểu Vũ nói cô ấy có kinh nghiệm, Giang Vãn Vãn không nói hai lời thu hồi len sợi, tò mò đi theo.
Dụng cụ câu cá trên băng Ngô Tiểu Vũ đều đã chuẩn bị tốt, hai người mặc thật dày, cùng nhau tới bờ sông nhỏ.
Ngô Tiểu Vũ là chính, Giang Vãn Vãn phụ trách trợ thủ cho cô ấy, nhìn cô ấy phá băng thả mồi, sau đó chính là kiên nhẫn chờ đợi.
"Chị đừng nhìn con sông này không bắt mắt, bên trong vẫn có không ít cá đâu. Mùa hè em cũng thường xuyên qua đây bắt cá, vận khí tốt có thể cho cha em làm một bữa canh cá uống."
Giang Vãn Vãn đâu phải thấy con sông này không bắt mắt, trong ấn tượng đây chính là con sông hại nguyên chủ rơi xuống nước.
Bất quá cô biết bơi, đối với con sông này cũng không có quá nhiều kiêng kị.
"Vậy chị hy vọng chúng ta hôm nay vận khí càng tốt, không chỉ giáo sư Ngô có thể uống canh cá, chị cũng có thể uống," cô vẻ mặt chờ mong.
Ngô Tiểu Vũ vỗ n.g.ự.c: "Yên tâm đi, chẳng sợ câu lên được một con cá đều cho chị, em bảo đảm hôm nay canh cá sẽ làm cho chị uống được."
Cô ấy vừa nói chuyện, vừa thỉnh thoảng động đậy cần câu một chút, bảo đảm mồi câu sinh động.
Mùa đông nhiệt độ nước thấp, hoạt động sinh lý của cá chịu ảnh hưởng rất lớn, ở vào trạng thái nửa ngủ đông, đối với nguy hiểm bên ngoài phản ứng cũng giảm xuống, cho nên càng dễ dàng câu được.
Kỹ thuật câu cá trên băng có thể khái quát là: một dụ, hai hương, ba trêu.
Mỗi cách vài phút nhấc dây câu một chút chính là "trêu", trêu đùa con cá làm nó c.ắ.n câu.
Quả nhiên chỉ chốc lát sau Ngô Tiểu Vũ liền có thu hoạch, một con cá trích to bằng bàn tay.
Thời đại này ăn hải sản không dễ dàng, đặc biệt là khu vực bọn họ, chẳng sợ phụ cận có sông nhỏ suối nhỏ, thủy sản bên trong cũng hữu hạn.
Rốt cuộc mùa hè là mùa khô hạn, sông suối khô cạn tám chín phần mười, khô cạn một lần, sinh vật thủy sinh trong sông toàn bộ c.h.ế.t sạch một lần.
Không giống những con sông lớn ở phương nam, vài chục năm mấy trăm năm nước chảy không ngừng, thủy sản phong phú, cái đầu cũng to.
Giang Vãn Vãn xuyên qua tới lâu như vậy, thịt không ăn ít, nhưng cá thì trừ những đồ trữ trong tủ lạnh Lưỡng Cư thất, còn chưa được ăn một bữa cá tươi đàng hoàng nào.
Có con thứ nhất, hai người càng có tự tin, chỉ chốc lát sau con thứ hai con thứ ba lần lượt câu lên. Tuy rằng không to bằng con đầu tiên, nhưng số lượng nhiều cũng có thể bù đắp khiếm khuyết về chất lượng.
Hai người đang vui vẻ với thu hoạch hôm nay, liền nhìn thấy trên con đường nhỏ không xa có một bóng người đi qua.
"Kia không phải Kiều Ôn Noãn sao?"
Giang Vãn Vãn có điểm không tin vào hai mắt của mình. Kiều Ôn Noãn không phải đi cải tạo lao động sao? Sao lại ở đại đội Hồng Tinh?
Xã viên đi đào sông còn chưa trở về, cô ta là người đi cải tạo lao động lại về trước?
"Cái này em biết," Ngô Tiểu Vũ cũng biết Giang Vãn Vãn trong khoảng thời gian này không ra cửa, liền đem những gì mình nghe được kể cho cô.