Thập Niên 70: Từ Hôn Tìm Tự Do!

Chương 4



"Thôi được rồi." Mẹ Trình thở dài. "Nếu con đã quyết định, mẹ sẽ ủng hộ con. Nhưng con phải hứa với mẹ, con sẽ sống thật hạnh phúc."

 

"Con hứa với mẹ." Trình Ngọc Uyển ôm mẹ, cảm động nói.

 

Sau khi nói chuyện với mẹ, Trình Ngọc Uyển cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Cô biết rằng cô không đơn độc, cô có mẹ ở bên cạnh ủng hộ.

 

Nhưng cô cũng biết rằng, con đường phía trước còn rất dài và đầy gian nan. Cô cần phải đối phó với Trình Tuyết Vi, cô cần phải thay đổi cái nhìn của mọi người về mình, và cô cần phải tìm lại hạnh phúc của mình.

 

Đêm đó, Trình Ngọc Uyển trằn trọc không ngủ được. Cô suy nghĩ rất nhiều về những gì đã xảy ra, và về những gì sẽ xảy ra.

 

Cô biết rằng Trình Tuyết Vi sẽ không dễ dàng buông tha cho cô. Cô ta sẽ tìm mọi cách để hãm hại cô, để cướp đoạt mọi thứ của cô.

 

Nhưng Trình Ngọc Uyển không sợ. Cô đã từng là một bác sĩ, cô đã từng đối mặt với những ca bệnh khó khăn nhất. Cô tin rằng cô có đủ bản lĩnh để đối phó với Trình Tuyết Vi.

 

Sáng hôm sau, Trình Ngọc Uyển thức dậy sớm. Cô quyết định sẽ đến gặp Trình Tuyết Vi để nói chuyện rõ ràng.

 

Cô đến nhà họ Trình, nơi Trình Tuyết Vi đang ở cùng với bà nội.

 

"Cô đến đây làm gì?" Trình Tuyết Vi nhìn cô với ánh mắt dò xét.

 

"Tôi đến để nói chuyện với cô." Trình Ngọc Uyển nói.

 

"Tôi không có gì để nói với cô." Trình Tuyết Vi lạnh lùng nói.

 

"Cô sợ sao?" Trình Ngọc Uyển cười khẩy. "Sợ tôi sẽ vạch trần bộ mặt thật của cô?"

 

"Cô đừng có ăn nói hàm hồ!" Trình Tuyết Vi tức giận nói. "Tôi không hiểu cô đang nói gì."

 

"Cô hiểu rõ hơn ai hết." Trình Ngọc Uyển nói. "Cô đã lợi dụng tôi, hãm hại tôi, biến tôi thành một con ngốc trong mắt mọi người. Cô nghĩ rằng tôi sẽ tha thứ cho cô sao?"

 

"Tôi không làm gì cả." Trình Tuyết Vi chối. "Cô tự làm tự chịu, đừng đổ lỗi cho tôi."

 

"Cô đừng giả vờ nữa." Trình Ngọc Uyển nói. "Tôi biết tất cả mọi chuyện. Tôi biết cô đã xúi giục tôi nhảy sông, tôi biết cô đã nói xấu tôi với mọi người, tôi biết cô..."

 

"Cô im đi!" Trình Tuyết Vi hét lên, cắt ngang lời cô. "Cô đừng có vu khống tôi!"

 

"Tôi không vu khống cô." Trình Ngọc Uyển nói. "Tôi có bằng chứng. Tôi sẽ cho mọi người thấy bộ mặt thật của cô."

 

"Cô..." Trình Tuyết Vi run rẩy, không nói nên lời.

 

"Tôi cho cô một cơ hội." Trình Ngọc Uyển nói. "Hãy thú nhận mọi chuyện, và tôi sẽ tha cho cô. Nếu không, tôi sẽ không để cô yên đâu."

 


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com