Nói xong, cô quay đầu trừng mắt nhìn Hữu Nhi: “Ba con không dạy con nắm đ.ấ.m dùng để làm gì à? Lần sau cứ đ.ấ.m mạnh vào! Có ba mẹ ở đây, con sợ cái gì! Đánh c.h.ế.t bỏ!”
Hữu Nhi kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn thấy sự kiên định trong mắt Hương Chi, cậu thở phào nhẹ nhõm cười nói: “Con biết rồi.” Thật ra cậu cũng từng nghĩ đến việc chặn đường dạy cho thằng béo một bài học, chỉ là ý nghĩ này cậu không dám để lộ ra.
Có lẽ đúng như câu nói, không phải người một nhà không vào cùng một cửa.
Hương Chi bước tới, xoa xoa cái đầu dưa của Hữu Nhi, lại cười hì hì nói: “Thế này còn tạm được, nếu con đ.á.n.h không lại thì nhớ gọi mẹ và em gái con. Em gái con sức lực lớn lắm, biết cào người nữa, đ.á.n.h trẻ con thì bách phát bách trúng. Đánh không lại thì chạy cho nhanh, không cần lo cho con bé đâu.”
Hữu Nhi nhận lấy túi xách của Hương Chi, xách trên tay nói: “Con biết rồi, lần sau sẽ không để người ta bắt nạt nữa.”
Hương Chi hài lòng với thái độ của cậu, đứa nhỏ này nói được là làm được. Cô đi được vài bước lại nói: “Đúng rồi, còn có Mạnh Tiểu Hổ nữa, nó tuy hơi nhỏ con nhưng mà lỳ đòn lắm!”
Hiệu trưởng Quách hai năm nay chú trọng tỷ lệ chuyển cấp, đặc biệt là từ cấp hai lên cấp ba, làm ông hận không thể nắm c.h.ặ.t học sinh từ ngày đầu tiên vào lớp một. Ông thay đổi hẳn tác phong tùy tiện trước kia, trông lão luyện hơn rất nhiều.
Lần họp phụ huynh này, không chỉ là kết thúc năm lớp 7, mà còn là tiếng còi báo hiệu cho cuộc chạy đua vào trường trọng điểm của lớp 8 dự bị.
Hữu Nhi sau khi xác định thành tích của mình, một lòng muốn thi vào trường cấp ba tốt nhất thành phố, để tạo cơ sở tốt cho kỳ thi đại học sau này.
Cả nhà tính toán nghỉ hè sẽ đi Liên Thành ở tỉnh bên cạnh chơi mấy ngày.
“Đại học Quốc phòng?” Hương Chi ngậm que kem đậu đỏ trong miệng, gác chân lên bàn trà rung rung nói: “Cũng là đi bộ đội nhỉ? Trường quân đội à?”
Hữu Nhi xách túi hành lý đi ra, trên lưng còn cõng Tiểu Hoa Bảo. Cậu vỗ vỗ m.ô.n.g Tiểu Hoa Bảo, cô bé trượt xuống, chạy đến ghế sô pha há cái miệng nhỏ đòi Hương Chi cho c.ắ.n miếng kem.
Hương Chi chỉ vào tủ lạnh. Gần đây trong nhà sắm được món đồ lớn! Hàng hiếm đấy nhé, là tủ lạnh hiệu Bông Tuyết của Kinh Thị, tốn cả phiếu công nghiệp và 800 đồng lận.
Cố Văn Sơn vì khen thưởng vợ yêu thuận lợi lên lớp 8 nên đã lặn lội đường xa mang về.
Hữu Nhi lấy ra một que kem đậu đỏ, đi vào bếp bẻ một nửa bỏ vào bát nhỏ cho đồng chí Tiểu Tả Nhi ăn, mình ăn nửa còn lại.
“Sao ba vẫn chưa về thế ạ?” Đồng chí Tiểu Tả Nhi xúc kem ăn, l.i.ế.m đậu đỏ bên trên, bắt chước Hương Chi muốn gác chân lên bàn trà, đáng tiếc chân ngắn quá.
Hữu Nhi ngồi bên cạnh vỗ vỗ đùi mình, đồng chí Tiểu Tả Nhi nghiêng người, gác chân lên đùi ca ca, cảm thấy mãn nguyện vô cùng.
“Ba sắp về rồi.” Hữu Nhi nhìn đồng hồ, ước lượng: “Lái xe đến ga tàu hỏa mất nửa tiếng, chúng ta vẫn kịp.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ca ca nói đúng, Tiểu Hoa Bảo chuyên tâm ăn kem, cũng không ồn ào đòi ba nữa. Từ khi trong nhà có tủ lạnh, sở thích của cô bé chuyển từ đi Cung Tiêu Xã mua kem sang tự làm kem nước đường ở nhà.
Hương Chi hỏi cậu: “Con nói với ba mẹ con chưa? Hiếm khi đi xa đừng để họ lo lắng.”
Sắc mặt Hữu Nhi hiện lên ý cười: “Tối qua lúc đi dạo với em gái con đã qua đó nói rồi ạ.”
Khi Cố Văn Sơn về đến nơi, vợ con đã ăn xong kem, ngồi thành một hàng ở bậc thềm cửa.
Tiểu Quách chạy xuống đón lấy hành lý nhét vào cốp xe, cười nói: “Vừa khít một xe, thêm một người nữa là tôi mất chức tài xế ngay.”
Tiểu Hoa Bảo lạch bạch chạy đến trước mặt Tiểu Quách, đòi chú Tiểu Quách ôm một cái. Tiểu Quách bế cô bé đưa ra ghế sau ngồi, chào hỏi Hương Chi: “Chào chị dâu, chị dâu càng ngày càng xinh đẹp!”
Nga
Hương Chi hí hửng nói: “Đợi chị mang đồ ngon về cho cậu!”
Tiểu Quách làm mặt quỷ: “Cảm ơn chị dâu thương tình!” Cậu quay đầu nhìn thấy Hữu Nhi, gật đầu nói: “Thằng nhóc lại cao lên rồi, nhớ hồi Tết Đoan Ngọ cậu còn cao bằng chị dâu, giờ đã nhỉnh hơn một chút rồi.”
Hương Chi ngồi vào cạnh Tiểu Hoa Bảo, nhường chỗ cho Hữu Nhi, còn không quên khoác lác: “Con trai tôi sau này phải cao mét chín, cao bằng tôi thì có mà hỏng.”
“Ha ha ha, thế thì còn cao hơn cả tôi rồi.” Tiểu Quách vòng qua ghế lái. Cậu muốn lái xe đưa cả nhà thủ trưởng ra ga tàu hỏa, toa giường nằm mềm cao cấp hẳn hoi.
“Lão Thạch không nói gì chứ?” Cố Văn Sơn ngồi ở ghế phụ, vẻ mặt đầy mưu mô nói: “Tôi cũng chỉ đi vắng ba bốn ngày, cậu ta chắc không có ý kiến gì đâu nhỉ.”
“Chính ủy Thạch sao dám có ý kiến, ông ấy bảo anh không lôi ông ấy đi tập luyện mỗi ngày là cảm tạ trời đất rồi.” Tiểu Quách lén lút nói: “Đều là chiến hữu với nhau, sao tố chất thân thể lại chênh lệch lớn thế không biết.”
Tiểu Hoa Bảo ở phía sau nhao nhao: “Ba cháu là thiên hạ đệ nhất, ai cũng không sánh bằng. Chú Thạch cũng không thể!”
Tiểu Quách lái xe Jeep thì khá “bụi”, nhưng lái xe Hồng Kỳ lại rất điềm đạm. Cậu lùi xe xong mới cười hi hi ha ha với Tiểu Hoa Bảo: “Thủ trưởng của chú cũng là thiên hạ đệ nhất, ai cũng không sánh bằng.”
Bởi vì quá thân thiết nên cũng không cảm thấy Tiểu Quách đang nịnh nọt, thậm chí Hữu Nhi cũng cho là như vậy. Ông bố hờ này trước kia là thần tượng của cậu, bây giờ vẫn là, và sau này cũng sẽ là như vậy.
Hương Chi vui vẻ nghe họ khen Cố Văn Sơn, thỉnh thoảng hai vợ chồng lại liếc nhìn nhau qua kính chiếu hậu, nụ cười tràn ngập trên môi.
“Nghe nói cậu về quê định xong chuyện hôn nhân rồi hả?” Hương Chi bát quái hỏi: “Cô ấy có chịu theo quân không?”
Tiểu Quách cười hì hì: “Tiểu Quyên mà chịu đến bộ đội thì cuối năm em về đăng ký kết hôn luôn. Ba mẹ em Tết Trung Thu sẽ đến nhà gái cầu hôn. Nhanh nhất là trước Tết Âm lịch sẽ đến bộ đội.”