“Mẹ tham khảo cách bài trí nhà cũ của con đấy.” Hương Chi đẩy cậu vào trong phòng xem: “Chỉ là sửa cái giường to hơn một chút, con càng lớn càng cao, giường tầng trước kia đổi thành giường mét rưỡi vẫn tốt hơn. Còn giá sách, bàn ghế, tủ quần áo đều là đồ nhà con dùng trước kia, mẹ tìm người xin về đấy.”
Tiểu Hoa Bảo chen vào trong phòng, thịch một tiếng quỳ xuống trước giường, hì hục đào bới phía dưới.
Hữu Nhi ngồi xổm xuống giúp cô bé lôi cái rương bên trong ra, dưới sự cổ vũ của Hương Chi, cậu mở nó ra...
“Quân phục của ba mẹ con?” Hữu Nhi nghẹn ngào quay đầu lại, nhìn Hương Chi nói: “Mấy thứ này con đều ——”
Hương Chi cười khanh khách nói: “Mẹ biết con bỏ lại là vì sợ nhìn thấy sẽ đau lòng. Nhưng mẹ biết sẽ có một ngày con mặc nó lên người, trước lúc đó cứ khóa tạm trong rương đi.”
Hữu Nhi nhẹ nhàng vuốt ve bộ quân phục, bỗng nhiên vùi mặt vào đó khóc nức nở: “Ba, mẹ...”
Tiểu Hoa Bảo ở bên cạnh sốt ruột nói: “Ca ca đừng khóc, anh đừng khóc mà. Ô ô ô —— oa ô ô ô ——”
Cái loa nhỏ công suất lớn, tiếng khóc một tiếng nối một tiếng, thế mà lại làm Hữu Nhi nín khóc.
Cậu hít hít mũi, nhìn những giọt nước mắt to như hạt đậu lăn trên mặt cô em gái hờ, không nhịn được nói: “Em khóc cái gì?”
Tiểu Hoa Bảo gào lên: “Anh khóc thì em khóc, anh khó chịu em cũng khó chịu!”
Hữu Nhi vội vàng lau sạch nước mắt, bế Tiểu Hoa Bảo đặt lên giường nói: “Vậy anh không khóc nữa, em cũng đừng khóc.”
Tiểu Hoa Bảo nấc lên một cái, còn không quên vươn ngón tay nhỏ ra: “Ca ca, ngoéo tay với em đi.”
Hữu Nhi ngoéo tay với Tiểu Hoa Bảo, lắc lắc ngón út nói: “Thật ra anh cũng không khó chịu lắm đâu.”
Tiểu Hoa Bảo nói: “Tiểu Tả Nhi đau lòng cho ca ca mà.”
Cô bé quay đầu nói với Hương Chi: “Mẹ ơi, lúc ấy con suýt bị người xấu bắt đi, ca ca còn bảo muốn đi thay con đấy, còn bảo đừng để người nhà mình phải chia lìa.”
Hương Chi mới nghe nói chuyện này, đau lòng nói: “Hữu Nhi, con có biết bị bắt cóc sẽ gặp phải chuyện gì không? Mẹ xem tin tức thấy mấy đứa trẻ đó đứa nào cũng đáng thương. Sao con lại ngốc thế hả.”
Hữu Nhi nắm bàn tay nhỏ của Tiểu Hoa Bảo nói: “Lúc ấy con không nghĩ nhiều như vậy, trong lòng nghĩ gì thì nói nấy thôi.”
“Sau này chúng ta là người một nhà rồi, chúng ta cũng đừng chia lìa nữa.”
Sự hiểu chuyện của Hữu Nhi khiến người ta đau lòng, Hương Chi khẽ thở dài: “Ngày mai chúng ta cùng đi làm hộ khẩu, sau đó xem con nghỉ ngơi thế nào, lúc nào muốn đi học lại cũng được.”
Cố Văn Sơn cố ý đi nhà ăn của nhà khách mua đồ ăn mang về, nghe vậy đứng ở phòng khách nói: “Con đang học lớp mấy? Lần này chậm trễ mấy tháng, hay là học lại một năm nhé?”
Hữu Nhi đi ra, nhận lấy thức ăn trong tay anh nói: “Con đang học lớp 8 trường Tâm Liên Tâm, con muốn học kỳ sau củng cố lại kiến thức lớp 8 một lần nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hiện tại cậu không còn là cánh bèo trôi vô định nữa, có gia đình ổn định, cậu muốn tranh thủ thi vào một trường cấp ba tốt, để tạo nền tảng vững chắc cho kỳ thi đại học sau này.
Tiểu Hoa Bảo nghe thấy ca ca học lớp 8, cười hì hì nói: “Mẹ mới học lớp 7 thôi nà!”
Hữu Nhi nhịn cười, trộm nhìn Hương Chi đang ra vẻ chính khí lẫm liệt.
Hương Chi trong lòng tuy xấu hổ, nhưng vẫn mặt dày nói: “Vừa hay học kỳ sau có thể học lớp 8 cùng mẹ, mẹ còn chép bài tập của con được chứ.”
Cố Văn Sơn không nhắc nhở cô vợ nhỏ rằng thành tích của Hữu Nhi ở trường Tâm Liên Tâm luôn đứng đầu, thật sự không biết sau này ai chép bài ai đâu.
Anh hô: “Tiểu Tả Nhi, rửa tay ăn cơm.”
“Tới đây ạ!” Tiểu Hoa Bảo chạy đến trước mặt Hữu Nhi nói: “Ca ca, anh đi theo em, em bảo anh cái này, ống nước nhà mình có cả nước nóng nước lạnh đấy, anh không biết mở thế nào đâu, để em dạy cho!”
Gia đình ba người hòa thuận vui vẻ giờ đã biến thành gia đình bốn người.
Có lẽ bản thân xuất thân từ gia đình quân nhân, đối với môi trường này cũng quen thuộc, nên Hữu Nhi hòa nhập rất nhanh.
Hôm sau, Cố Văn Sơn đưa Tiểu Hoa Bảo đi nhà trẻ xong, cùng Hương Chi đi làm thủ tục hộ khẩu cho Hữu Nhi.
Nhìn thấy ba chữ “Cố Đảng Húc” nằm gọn trong sổ hộ khẩu, Hữu Nhi cảm giác như vừa trải qua một giấc mơ.
Bọn họ chân trước vừa về đến nhà, chân sau đã nghe thấy tiếng hét thất thanh của Thẩm Hạ Hà ở nhà bên cạnh.
Hương Chi lập tức chạy sang gõ cửa: “Sao thế? Sắp sinh à?”
Thẩm Hạ Hà dự sinh vào cuối tháng, đang ngủ trưa ở nhà. Cô ấy thê t.h.ả.m ôm lấy Hương Chi nói: “Tớ mơ thấy lại sinh hai thằng con trai! Sao số tớ khổ thế này, nếu mà có ba thằng con trai thật, tương lai còn phải đối mặt với ba cô con dâu, thế thì đòi cái mạng nhỏ của tớ đi cho rồi!”
Nga
Hương Chi vỗ vỗ lưng Thẩm Hạ Hà như dỗ trẻ con, khuyên giải: “Cậu mà lo lắng thật thì đi tìm Viện trưởng Cừu chụp cái phim xem là trai hay gái đi.”
Chính sách kế hoạch hóa gia đình đang dần được thực hiện, có không ít người quen biết ở bệnh viện đều muốn con trai, cố ý đến tìm người quen xem bụng. Chuyện này đã thành luật bất thành văn rồi.
Viện trưởng Cừu còn giận dữ phê bình hành vi này.
Tuy nhiên Thẩm Hạ Hà tâm tâm niệm niệm muốn có cô con gái mềm mại thơm tho, khác với việc muốn con trai, chắc là xem được nhỉ?
“Thôi tớ không xem đâu, cậu mau lấy quần áo của con gái cậu cho tớ ngửi một cái.” Thẩm Hạ Hà mê mẩn con gái nuôi, một lòng muốn có cô con gái giống Tiểu Hoa Bảo, thường xuyên đòi lấy quần áo của Tiểu Hoa Bảo đặt dưới gối để an ủi trái tim lo âu của mình.
“Cho cậu cho cậu.” Hương Chi chạy về nhà lấy cái áo ngắn tay thơm mùi sữa đưa cho Thẩm Hạ Hà, dở khóc dở cười nói: “Đợi con bé tan học, tớ bảo nó tối nay sang ngủ với cậu.”
“Thế thì tốt quá, trước khi tớ sinh cứ để con bé ngủ với tớ đi.” Thẩm Hạ Hà cầm cái áo nhỏ như được tiếp thêm sức mạnh, vuốt ve cái bụng to tướng, khó nhọc xê dịch người nói: “Tớ thấy vợ nhà lão Chu mang cái bụng còn to hơn tớ, cô ta một lòng muốn sinh thằng con trai nặng bốn cân.”