Hữu Nhi ngồi xổm bên mép giường, sụt sịt mũi rồi trả lời từng câu một: “Viện trưởng mới rất hiền từ, bà kể chuyện và dạy chúng con hát, học bài. Bà đối xử với chúng con rất tốt, còn tự bỏ tiền túi mua cho chúng con rất nhiều sách và b.út... Con béo lên rồi, thức ăn cũng ngon hơn. Trước đây chỉ có một món rau, không có thịt. Bây giờ thì một món mặn một món chay, cách ngày còn được ăn trứng gà... Không có ai nhận nuôi con cả, con lớn tuổi quá rồi, không giống những đứa trẻ nhỏ không nhớ chuyện cũ, con... con không quên được ba mẹ con.”
Hương Chi nghẹn ngào nói: “Con không quên họ là đúng, họ là cha mẹ ruột của con, đừng bao giờ quên những người yêu thương con.”
Hữu Nhi ôm lấy cánh tay nàng, khẽ nói: “Con không quên được. Sao dì lại bị bệnh... Dì, sao dì lại bị bệnh ạ?”
Hương Chi gắng gượng tinh thần, lấy khăn tay lau mặt cho cậu bé: “Dì có trái tim nên mới bị bệnh, ai có trái tim cũng đều sẽ bị bệnh thôi.”
Cố Văn Sơn nghiêng đầu nhìn cuộc đối thoại của họ, ánh mắt lướt qua người Hữu Nhi.
Thẩm Hạ Hà đứng bên cạnh im lặng không nói, chỉ vuốt bụng rồi khẽ thở dài.
Bác sĩ Tần tuy phiền phức thật, nhưng đúng là một thần y. Chuyên trị tiểu yêu tinh là số một.
Hữu Nhi đến bầu bạn một lúc, Hương Chi đã tươi tỉnh hẳn lên, ngồi dậy nắm tay cậu bé hỏi han về cuộc sống gần đây.
Dì Lý dứt khoát ở lại nấu cơm, nhóm bếp sớm hơn một tiếng để hấp miến thịt cho Hữu Nhi.
Cố Văn Sơn nghe thấy tiếng Tiểu Hoa Bảo gọi bạn í ới ngoài cửa sổ, bèn mở cửa ra nói: “Sao con lại tự về một mình thế?”
Tiểu Hoa Bảo đeo chiếc cặp sách nhỏ, ra dáng ông cụ non chào tạm biệt các bạn rồi mới quay đầu, lững thững đi vào và nói: “Con sợ ba bận mà.”
Cố Văn Sơn bị cô bé chọc cho bật cười.
Tiểu Hoa Bảo lườm anh một cái rồi hỏi: “Mẹ đỡ hơn chưa ạ? Con lo đến mức không trèo cây nổi luôn.”
Cố Văn Sơn nói: “Trong phòng có bất ngờ đấy, con vào xem đi.”
Tiểu Hoa Bảo nghe vậy liền lon ton chạy vào phòng ngủ liếc nhìn một cái rồi hét lên “A a a”, sau đó lại lon ton chạy ra phòng khách nhảy cẫng lên.
Hữu Nhi sợ cô bé ngã, bèn đi theo ra, có chút ngượng ngùng nhìn cô chủ nhỏ của ngôi nhà này.
Tiểu Hoa Bảo nhảy tưng tưng ôm chân ba: “Ba ơi ba ơi, đó là quà sinh nhật ba tặng con phải không ạ!”
Cố Văn Sơn liếc nhìn Hữu Nhi, bất đắc dĩ nói: “Thứ nhất, con người không thể trở thành quà tặng.”
Tiểu Hoa Bảo bĩu môi, thầm nghĩ chẳng phải ba mẹ vẫn luôn coi mình là quà tặng cho đối phương đó sao.
Cố Văn Sơn thấy cô bé không nói gì, lại nói tiếp: “Gọi là anh Hữu Nhi.”
Tiểu Hoa Bảo quay đầu nhìn Hữu Nhi, phấn khích nói: “Anh ơi anh ơi, nhất định là ông trời đã nghe thấy điều ước sinh nhật của con, nên đã để mẹ sinh cho con một người anh trai!”
Khó trách mẹ lại khó chịu, ai sinh con mà chẳng khó chịu chứ.
Cố Văn Sơn định giải thích cho cô bé hiểu, làm sao anh trai lại có thể sinh sau em gái được?
Tiểu Hoa Bảo không nghe thì không nghe, lại nhảy tưng tưng chạy đến trước mặt Hữu Nhi, ngoắc ngoắc tay nói: “Anh ơi, anh cúi xuống đi.”
Hữu Nhi ngoan ngoãn cúi người xuống.
Tiểu Hoa Bảo nhảy lên hôn chụt một cái lên má cậu, phấn khích gọi: “Anh ơi anh ơi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hữu Nhi nhìn Cố Văn Sơn, đối mặt với Sư trưởng Cố, cậu luôn có chút căng thẳng. Khi ba mẹ còn sống, họ thường kể cho cậu nghe những chiến công hiển hách của Sư trưởng Cố, Cố Văn Sơn chính là thần tượng của cậu.
Cố Văn Sơn gật đầu: “Các con chơi đi.”
Hữu Nhi nhẹ nhàng đặt tay lên đầu Tiểu Hoa Bảo, muốn xoa mà không dám xoa.
Tiểu Hoa Bảo nghển cổ lên nói: “Anh cứ xoa đi, xoa đi mà! Em khỏe lắm, anh đừng có tiếc!”
Hữu Nhi cuối cùng cũng đặt tay lên đỉnh đầu Tiểu Hoa Bảo, xoa xoa mái tóc, rồi lại sờ sờ hai b.í.m tóc nhỏ của cô bé.
Trái ngược với tính cách cứng cỏi của Tiểu Hoa Bảo, mái tóc mềm mại khiến cậu cảm thấy thật ấm áp.
“Chị ơi, sao chị không đợi em.” Mạnh Tiểu Hổ vào nhà, cởi giày rồi lấy dép lê của mình xỏ vào, chạy ra phòng khách: “A!”
Tiểu Hoa Bảo chắn trước mặt cậu bé, nói: “Đây là anh trai của chị, không cho em xem!”
“Em muốn xem!”
“Là anh trai của chị, không cho em xem!”
Mạnh Tiểu Hổ “oa” một tiếng khóc ré lên, tiếng khóc ch.ói tai đến mức trong phòng ngủ cũng nghe thấy.
“Mẹ ơi…” Cậu bé chạy vào phòng ngủ tìm Thẩm Hạ Hà, chỉ vào bụng cô nói: “Mẹ cũng sinh cho con anh trai đi, không, con muốn một anh trai một chị gái, mẹ sinh nhanh lên cho con!”
“Mẹ còn nhét con vào lại được chắc.” Thẩm Hạ Hà chỉ vào cái máy phát ra tạp âm kia, nói: “Mẹ đếm đến ba, mau câm miệng lại cho mẹ! Ba, hai…”
Mạnh Tiểu Hổ vội vàng bịt miệng mình lại, nấc lên một cái.
Hương Chi chậm rãi đứng dậy, dùng sức xoa xoa cái đầu to của cậu bé, rồi đi ra phòng khách, thấy Tiểu Hoa Bảo đang mời Hữu Nhi ngồi trên ghế sô pha, bày đầy bàn trà những món đồ ăn vặt và đồ chơi quý giá của mình, điệu bộ vô cùng ân cần: “Anh ơi, chiếc ô tô nhỏ màu đỏ là của anh, em dùng chiếc màu xanh.”
Mạnh Tiểu Hổ nghe thấy lại muốn khóc: “Bình thường chị chỉ cho em chơi màu xanh, chị thiên vị!”
Tiểu Hoa Bảo nhanh ch.óng nhét chiếc ô tô nhỏ màu đỏ vào tay Hữu Nhi, rồi nhanh nhảu nói với Mạnh Tiểu Hổ: “Em không thiên vị, em đem máy bay nhỏ màu đỏ của em cho anh chơi đi!”
Nga
“Được!” Mạnh Tiểu Hổ nói là làm! Lập tức về nhà đem chiếc máy bay nhỏ màu đỏ của mình ra cống nạp.
Khóe môi Thẩm Hạ Hà giật giật: “Đứa nhỏ này rốt cuộc giống ai vậy?”
☀Truyện được đăng bởi Reine☀
Hữu Nhi ở lại khu nhà tập thể suốt một tuần.
Tiểu Hoa Bảo còn chẳng thèm đi nhà trẻ, cả ngày lẽo đẽo chạy theo sau m.ô.n.g anh Hữu Nhi.
Còn có thêm một cái đuôi là Mạnh Tiểu Hổ.
Tiểu Hoa Bảo có một người bạn tên Kim Kim quen ở lớp học bơi, vì Tiểu Hoa Bảo có anh trai nên không chơi với cô bé nữa.
Tiểu Hoa Bảo tỏ ra rất thoáng về chuyện này: “Không sao không sao, dù sao mình cũng có anh Hữu Nhi rồi, không chơi với mình thì thôi vậy.”