Thấy tiểu hoa yêu có vẻ giận thật, Cố Văn Sơn cũng không dám trêu chọc quá trớn. Dù sao ngày tháng còn dài, muốn giải tỏa cơn thèm khát thì cứ lên giường dỗ dành cô vợ nhỏ ngoan ngoãn ngã vào lòng là được.
Cố Văn Sơn đi qua đi lại một hồi, cuối cùng chỉ đưa cho Hương Chi mỗi một chiếc quần lót.
Hương Chi sợ ngây người, tròn mắt hỏi: "Quần áo của em đâu?"
Cố Văn Sơn mặt dày vô sỉ đáp: "Ở trong nhà, em mặc áo của anh là đủ rồi."
Hương Chi cạn lời, sự im lặng của cô làm Cố Văn Sơn có chút kinh ngạc.
Mặc xong quần lót, Cố Văn Sơn nhìn thấy Hương Chi không thèm quay đầu lại mà đi thẳng vào phòng bếp. Cô ngồi xổm trước tủ bếp, cong m.ô.n.g lôi từ bên trong ra một cái hũ trông cực kỳ quen mắt.
Cố Văn Sơn: "..."
Rõ ràng lúc chuyển nhà, anh đã cố tình "bỏ quên" thứ này ở căn nhà trệt rồi cơ mà!
"Lúc hai ta chuyển nhà suýt chút nữa thì quên mất cái này." Hương Chi vỗ vỗ vào hũ dầu mè, đắc ý nói: "Cũng may bố vợ anh nhìn thấy nên đích thân đưa cho em đấy. Bố còn dặn, nếu anh mà dám ức h.i.ế.p em, bố ủng hộ em đổ thêm dầu mè vào trong!"
Đúng là của rẻ là của ôi. Ông bố vợ hờ này hồ đồ quá rồi!
Cố Văn Sơn trơ mắt nhìn tiểu hoa yêu lấy một chai dầu mè khác, đổ thêm một phần ba vào cái hũ dầu mè kia.
Anh cứng đờ người, nhịn không được hỏi: "Vậy dầu mè của em từ đâu ra thế?"
Theo lý thuyết, Nhà ấm trồng hoa làm gì có phúc lợi phát phiếu dầu mè đâu.
Hương Chi lúc này mới thoải mái, hào phóng đáp: "Là Vưu Tú đó, cô ấy vừa phát lương là đổi cho em nửa cân luôn! Ai bảo em thèm anh làm gì?"
Lần này đến lượt Cố Văn Sơn nhắm nghiền mắt. Ảo tưởng về ba ngày tân hôn không biết xấu hổ của anh, chẳng lẽ lại c.h.ế.t yểu giữa đường thế này sao...
Hương Chi mặc kệ anh, để trần một cặp chân dài thon thả ngồi bên bàn ăn, đung đưa chân thưởng thức bữa cơm.
Thức ăn được Cố Văn Sơn hâm nóng lại vẫn còn giữ được độ ấm, anh đã sớm gỡ sạch xương món cá vược hấp để phần cho cô vợ nhỏ ăn.
Cố Văn Sơn ngồi bên bàn nhìn cô ăn cơm, dáng vẻ hệt như một chú mèo nhỏ, à không, phải là một đóa kiều hoa mới đúng. Dưới sự tẩm bổ cả một đêm của anh, ánh mắt cô lưu chuyển càng thêm phần tươi đẹp, động tình.
Hương Chi đã có "thượng phương bảo kiếm" là hũ dầu mè trong tay, Cố Văn Sơn đành thành thành thật thật chống cằm nhìn cô ăn. Vốn dĩ anh định dỗ dành cô ăn xong thì "tiêu thực" ngay trên bàn ăn, nhân tiện thử xem cái bàn này có rắn chắc hay không, nhưng hiện tại xem ra đành phải gác lại kế hoạch này rồi.
Ăn cơm xong, Hương Chi ngả ngớn trên ghế sô pha, lười biếng tết lại b.í.m tóc. Vòng eo của Cố Văn Sơn lúc này không còn bị đôi chân của tiểu hoa yêu quấn lấy nữa, anh đành đeo tạp dề, bưng bát đũa, mang dáng vẻ "hiền lương thục đức" đi vào phòng bếp rửa bát.
Nga
Đột nhiên, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa của Tiểu Quách: "Thủ trưởng, anh có nhà không?"
Cố Văn Sơn kéo cửa sổ phòng bếp ra hỏi: "Đến rồi à?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiểu Quách hưng phấn đáp: "Đúng vậy ạ, nhãn hiệu Sao Kim nổi tiếng luôn! Loại lớn 14 inch!"
Cố Văn Sơn nghe vậy liền đi từ phòng bếp ra, việc đầu tiên là bế thốc "tiểu tổ tông" nhà mình vào phòng cho khách rồi đóng c.h.ặ.t cửa lại, sau đó mới ra mở cửa chính để Tiểu Quách cùng các chiến sĩ khác khiêng tivi vào nhà.
"Còn có một cái 12 inch nữa, bị Phó doanh trưởng Mạnh ở nhà cách vách nẫng tay trên rồi." Tiểu Quách vừa lau mồ hôi vừa nói: "May mà anh dặn dò từ trước, nếu không cái 14 inch này bảo đảm cũng bị anh ta cướp mất. Vợ anh ta ghê gớm lắm, tuổi tác chắc cũng xấp xỉ chị dâu nhà mình, nhưng mà đanh đá cực kỳ."
Phó doanh trưởng Mạnh là cán bộ mới được điều đến hồi đầu năm, dáng vẻ hào hoa phong nhã, trình độ thao tác máy móc rất cao, lại còn biết cả tiếng Nga. Chỉ là không ngờ anh ta lại được phân nhà ở ngay vách, hơn nữa còn đón vợ đến tùy quân nhanh như vậy.
Cố Văn Sơn vốn không có thói quen nói xấu quân tẩu nhà người khác sau lưng, anh chỉ huy Tiểu Quách cùng các chiến sĩ đặt tivi lên nóc tủ. Lúc này, Hương Chi đã tìm được váy trong phòng cho khách, đẩy cửa bước ra.
Cô mặc một chiếc váy liền áo mặc ở nhà bằng vải bông mỏng màu vàng nhạt có cổ lá sen, để chân trần lộc cộc chạy tới xem món đồ mới mẻ này. Cô đã sớm nghe nói đến tivi rồi, nghe bảo bên trong có thể nhìn thấy những cảnh tượng kỳ kỳ quái quái.
Cố Văn Sơn vội vàng lấy dép lê đưa cho cô, anh ngồi xổm xuống để cô vịn vào vai mình, dùng lòng bàn tay xoa xoa gan bàn chân cho cô ấm lên rồi mới xỏ dép vào, hoàn toàn không hề ghét bỏ chút nào.
Tiểu Quách dùng khuỷu tay huých huých cậu chiến sĩ trẻ bên cạnh, cao giọng chào Hương Chi: "Chào chị dâu! Chị dâu vất vả rồi!"
Cố Văn Sơn lập tức trừng mắt lườm qua, Tiểu Quách vội vàng sửa lời: "Không đúng không đúng, ý em là đám cưới bận rộn, chị dâu vất vả rồi."
Hương Chi đỏ bừng khuôn mặt nhỏ nhắn, lễ phép lấy bánh hạnh nhân trên tủ đưa cho Tiểu Quách cùng các chiến sĩ khác: "Cảm ơn các cậu đã giúp khiêng tivi nhé, mọi người ăn chút bánh quy đi, để tôi đi pha cho mỗi người một ly sữa mạch nha."
Tiểu Quách vui vẻ ra mặt, hớn hở nói: "Người ta thường bảo có chị dâu là sướng nhất, cứ đến nhà chị dâu là được cho ăn cho uống, có chị dâu thật là tốt!"
Cố Văn Sơn bật cười mắng: "Tôi thấy mồm mép cậu cũng dẻo lắm."
"Dẻo đến mấy cũng không bằng mắt nhìn người của thủ trưởng tốt ạ!" Chỉ một câu mà nịnh nọt được cả hai vợ chồng.
Tiểu Quách dáng người thấp bé, hơi gầy nhưng lại cực kỳ lanh lợi. Cậu ta đi theo bên cạnh Cố Văn Sơn đã ba năm, lên núi đao xuống biển lửa, chỗ nào cũng từng xông pha, dăm ba câu nói lấy lòng người khác đối với cậu ta chỉ là chuyện nhỏ.
Ngồi nghỉ ngơi trên sô pha một lát, Tiểu Quách dẫn theo cậu lính trẻ tên Kinh Nhi chào tạm biệt Hương Chi, tiện thể kéo luôn thủ trưởng của mình đi cùng.
Ra đến cửa, Cố Văn Sơn quay lại nói với Hương Chi: "Anh sẽ về nhanh thôi."
Hương Chi rất thấu hiểu điều này. Quân vụ có lúc khẩn cấp lúc thong thả, không thể vì anh đang nghỉ phép kết hôn mà thế cục bên ngoài cũng tự động bình yên được.
Cô vừa vặn ngồi trước tivi đùa nghịch mớ dây điện và công tắc, xua xua tay giục anh mau đi.
Lúc đóng cửa, Cố Văn Sơn nhìn cô thật sâu một cái, sau đó cẩn thận khóa trái cửa lại.
Hương Chi mở tờ giấy hướng dẫn sử dụng ra đặt lên đùi, nghe thấy tiếng cửa đóng lại, cô mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Eo của cô thật sự mỏi nhừ rồi.
Đàn ông sau khi kết hôn đều bám người đến mức này sao? Vừa nãy lúc kiễng chân lấy bánh hạnh nhân, bắp chân cô vẫn còn đang run rẩy đây này!
Cố Văn Sơn đúng là quá lợi hại, sao anh ấy lại có thể lợi hại đến mức đó cơ chứ...