Thập Niên 70: Tiểu Hoa Yêu Của Đoàn Trưởng

Chương 105: Mẹ Vợ Yêu Tinh Tới Mừng Cưới, Đêm Động Phòng Bất Ngờ Bị Phá Đám



 

Vưu Tú đi theo sau hai người họ, nhiệm vụ chính là giúp Hương Chi chắn rượu và ngăn những trò đùa quá trớn.

 

Thực ra, chẳng có ai dám đến đây làm loạn, ai đối mặt với Hương Chi cũng đều nở nụ cười hòa ái, nói một tràng những lời chúc tốt lành mà Hương Chi chẳng thể nhớ nổi là của ai.

 

Rượu qua ba tuần, có chút men, lá gan cũng to hơn.

 

Dưới sự cổ vũ của Thạch Chí Binh và các chiến hữu, mọi người vây quanh Hương Chi và Cố Văn Sơn, bắt họ đứng trên ghế cùng nhau c.ắ.n một quả táo.

 

Tiểu hoa yêu ngượng ngùng nhón chân mãi không tới, mà dù có với tới được thì người cầm dây lại giật quả táo ra xa, khiến nàng hết lần này đến lần khác sượt qua khóe môi Cố Văn Sơn.

 

Cố Văn Sơn rất ga lăng, anh c.ắ.n lấy quả táo rồi đưa đến tận miệng Hương Chi. Giữa vô số tiếng hò reo, nàng e thẹn c.ắ.n một miếng nhỏ, lúc này mới được Cố Văn Sơn bế từ trên ghế xuống.

 

Hôm nay Cố Văn Sơn trông rất vui, khóe môi anh cứ cong lên mãi. Ai đến mời rượu anh cũng không từ chối, khiến tiểu hoa yêu nhìn mà mí mắt giật liên hồi.

 

Nàng vẫn còn nợ anh, anh đã nói sẽ dồn hết lại để tối nay đòi.

 

Hương Chi muốn nói lại thôi, nàng muốn Cố Văn Sơn uống ít một chút, để tối nay anh không nhân cơ hội mà làm càn.

 

Nàng vừa ghé sát vào tai anh, đã bị Cố Văn Sơn hôn lên má một cái, cử chỉ thoải mái hào phóng chẳng sợ bị người khác chỉ trỏ.

 

Vưu Tú đứng phía sau, với tư cách là đại diện nhà gái, cô rất hài lòng với biểu hiện của Đoàn trưởng Cố trong ngày tân hôn.

 

Cô thấy ở phía xa có một nhóm những cô gái thanh niên độc thân đang ngồi cùng nhau, đám người này chỉ mong sao Đoàn trưởng Cố cũng đối xử lạnh nhạt với Hương Chi.

 

Nga

Bây giờ thấy dung mạo kinh người của Hương Chi và sự yêu chiều của Đoàn trưởng Cố dành cho nàng, ai nấy đều phải thừa nhận rằng Hương Chi là một người đặc biệt, là người được Cố Văn Sơn nâng niu trên đầu quả tim.

 

Dưới sự dẫn dắt của Cố Văn Sơn, Hương Chi đi mời rượu từng bàn, uống no cả một bụng nước ngọt. Tranh thủ lúc rảnh, Vưu Tú sẽ huých nhẹ vào lưng nàng từ phía sau, Hương Chi lập tức quay đầu lại, há cái miệng nhỏ xinh để được nhét cho một miếng đồ ăn, rồi lại tiếp tục quay đi mời rượu.

 

Đoàn trưởng Cố thì không có phúc lợi tốt như vậy, may mà anh lanh trí. Sáng sớm lúc đến đây, anh đã ăn lót dạ hai cái bánh bao chay, nên giờ uống rượu cũng không sợ.

 

Điều khiến Hương Chi bất ngờ nhất là, khi hôn lễ sắp kết thúc, Dã Sơn Anh lại bất ngờ xuất hiện!

 

Bà vẫn giữ được nét phong vận, từ tốn bước đến, một lần nữa đẩy không khí lên một cao trào khác.

 

Các vị khách có mặt đều thầm nghĩ, thảo nào có thể sinh ra một mỹ nhân xinh đẹp như Hương Chi, hóa ra mẹ của cô cũng là một đại mỹ nhân.

 

“Đây là quà cưới của tiểu oan gia tặng cho con, về nhà rồi hẵng mở ra xem.” Dã Sơn Anh nói “tiểu oan gia”, ngoài tiểu hồ ly ra thì không còn ai khác.

 

Hương Chi sợ bà ta ném một con chuột c.h.ế.t vào trong để phá hỏng không khí, nên đưa chiếc hộp gỗ cho Vưu Tú nhờ cất giúp.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dã Sơn Anh mặc một bộ sườn xám mang đậm phong vị cổ điển, rồi lại từ trong chiếc ví cầm tay lấy ra một chiếc đồng hồ tinh xảo, quý giá, tự mình đeo vào cổ tay Hương Chi: “Mẹ tuy không nỡ xa con, nhưng rồi cũng có ngày con phải lớn. Hãy sống thật tốt với tiểu Cố, con sống tốt thì mẹ mới vui.”

 

Thật vậy sao? Khóe môi Hương Chi giật giật.

 

Dã Sơn Anh chiếm hết phần hời, một tiếng “mẹ” hai tiếng “mẹ” nói rất hả hê. Tần Chi Tâm đến tiếp đãi bà, bà cũng thong dong đi theo ngồi xuống cùng.

 

Chu tiên sinh trong một khoảnh khắc ngắn ngủi được đoàn tụ với vợ con, đôi mắt già nua rưng rưng lệ, chẳng còn tâm trí đâu mà dặn dò con rể nhiều, cứ một tấc không rời mà ở bên cạnh Dã Sơn Anh.

 

Đôi mắt Cố Văn Sơn lấp lánh ánh sao, tỏa ra tia sáng dịu dàng. Rõ ràng đã uống rất nhiều rượu nhưng không hề có vẻ say, anh vững vàng hộ tống vợ yêu về đến tận cửa phòng tân hôn sau khi tiệc rượu kết thúc.

 

Thạch Chí Binh và những người giúp đưa đón dâu, theo sau mang quà mừng cưới đặt vào trong phòng khách.

 

Vừa quay đầu lại, đã thấy Cố Văn Sơn đứng ở cửa, ra dáng tiễn khách.

 

Vốn dĩ Thạch Chí Binh và mọi người còn có ý định náo động phòng, thấy vậy liền trịnh trọng vỗ vai Cố Văn Sơn: “Nghỉ phép kết hôn ba ngày, cố gắng lên nhé.”

 

Có cô vợ nhỏ xinh đẹp như vậy trong lòng, Thạch Chí Binh không dám tưởng tượng người anh em vừa “khai trai” của mình ba ngày sau sẽ ra bộ dạng gì.

 

Những người khác muốn xem náo nhiệt cũng bị Thạch Chí Binh đuổi ra ngoài, cùng anh đuổi người còn có Tiểu Quách và các chiến sĩ trẻ khác cùng với Vưu Tú.

 

Thạch Chí Binh đứng ngoài phòng nhìn Vưu Tú lẻ loi, rồi lại nhìn chính mình và Tiểu Quách cũng lẻ loi, ba người nhập bọn, lại đi tìm chỗ ăn uống.

 

Rõ ràng đã xong xuôi mọi thủ tục, đáng lẽ phải làm tròn nghĩa vụ vợ chồng, nhưng Cố Văn Sơn lại không hề vội vã.

 

Anh dọn dẹp qua những mảnh giấy vụn màu đỏ và các vật dụng linh tinh trong phòng, rồi lại đưa cho Hương Chi nửa ly nước ấm.

 

“Em không khát.” Hương Chi ngồi trên mép giường, vừa từ tiệc cưới về, làm sao mà khát được.

 

Cố Văn Sơn không lay chuyển, dỗ nàng uống hết nửa ly nước ấm, miệng vẫn còn kể cho nàng nghe chuyện của Chu tiên sinh và Dã Sơn Anh.

 

Hương Chi có thể đoán được điều gì đang chờ đợi mình tiếp theo, nàng có chút căng thẳng và gò bó, nhưng mặt khác lại có cảm giác kích thích khi sắp phá vỡ giới cấm, khiến nàng rục rịch muốn vượt qua ranh giới đó, chính thức hòa làm một với Cố Văn Sơn.

 

Ngay trong khoảnh khắc nồng nàn ý mật này, bên ngoài cửa sổ phòng ngủ bỗng nhiên vang lên tiếng gọi của một cậu bé: “Ba Cố ơi… Ba Cố… Ba ơi…”

 

Mí mắt phải của Cố Văn Sơn giật giật, anh dịu dàng nói với Hương Chi: “Vợ ơi, đợi anh một chút, anh không thể để thằng bé gọi như vậy được.”

 

Hương Chi hỏi: “‘Ba’?”

 

Cố Văn Sơn bất đắc dĩ nói: “Là con trai của một chiến hữu đã hy sinh, bình thường thằng bé không gọi như vậy.”