Thập Niên 70: Mẫu Thân Bưu Hãn

Chương 239: Linh Tuyền Đột Biến Và Bữa Sáng Ngọt Ngào



Vốn dĩ nếu không có được sức mạnh cường đại, nguyên thần chi lực của anh sẽ hoàn toàn tiêu biến ở thế giới này. Nhưng không ai ngờ tới, nguyên thần của anh ở thế giới này lại tu luyện thành công, cuối cùng còn đạt được một cơ thể có thể bảo vệ nguyên thần chi lực.

Hóa ra "song tu" mới là giải pháp cuối cùng của họ sao?

Trước đây anh không thể tu thành thân xác của chính mình, dù có nhập vào người khác cũng vô dụng. Và nếu anh không còn yêu cô, không còn đi theo cô nữa, thì đạo cấm chế được thiết lập sẵn này cũng sẽ không được kích hoạt. Anh tin rằng khi sức mạnh của mình tăng lên, nhất định anh sẽ nhớ lại được những khoảng thời gian ban đầu ấy. Anh là ai, và từ đâu tới.

Giờ đây khi sở hữu sức mạnh lớn hơn, anh và cô sẽ không bao giờ bị vùi lấp trong dòng sông thời gian nữa. Họ có đủ thời gian để chờ đợi, thế giới này không đủ thì sẽ đi đến thế giới tiếp theo. Anh tin chắc một ngày nào đó sẽ nhớ lại tất cả.

Anh ôm cô vào lòng, dịu dàng chìm vào giấc ngủ.

Khi ánh ban mai ló rạng, nến đỏ cũng vừa cháy hết rồi tắt lịm. Trong phòng treo rèm vải bông dày, bên ngoài còn có mành cỏ che chắn, nên dù trời đã sáng thì cũng chỉ có chút ánh sáng mờ ảo lọt qua khe cửa. Chút ánh sáng này không đủ để làm Khương Vân đang ngủ say thức giấc, cô hận không thể ngủ đến tận thiên hoang địa lão.

Ai mà ngờ được Viên Dã trông dịu dàng thế mà lại "hung hãn" đến vậy, đúng là muốn mạng người mà.

Đến khi cô tự tỉnh dậy, phát hiện dù rèm cửa dày đặc thì ánh sáng cũng đã tràn ngập căn phòng! Cô vội vàng bò dậy định xem đồng hồ trên tủ, nhưng nhìn quanh một vòng cũng không thấy đâu.

"Kẽo kẹt", cánh cửa đóng c.h.ặ.t bị đẩy ra, Viên Dã thò đầu vào cười với cô: "Bữa sáng sắp xong rồi đấy."

Khương Vân ngạc nhiên: "Ơ, anh còn biết nấu cơm cơ à?" Cô nhanh nhẹn mặc quần áo, đột nhiên cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, tinh thần sảng khoái, những cảm giác nhức mỏi tối qua dường như chỉ là ảo giác.

Viên Dã tay dính đầy bột mì bước vào, trên người vẫn đeo chiếc tạp dề của cô. Dáng người anh quá cao lớn, chiếc tạp dề đeo trên người trông nhỏ nhắn đến mức đáng yêu. Anh cúi xuống định hôn cô, Khương Vân vội đẩy ra nhưng vẫn bị anh chiếm được nụ hôn.

Khương Vân kêu lên: "Á á á, tránh ra, em còn chưa đ.á.n.h răng mà."

Viên Dã cười: "Anh đ.á.n.h rồi."

Trên người cô lúc nào cũng tỏa ra hơi thở ngọt ngào thanh khiết, chỉ khác là đôi khi mùi hương nồng nàn hơn, đôi khi lại tươi mát hơn một chút.

Khương Vân "xoạt" một cái kéo rèm cửa ra, lại đẩy mành cỏ bên ngoài sang bên, ánh nắng và ánh tuyết thi nhau ùa vào phòng. Cô lo lắng hỏi: "Cha với Tiểu Hải, Tiểu Giang có sang đây không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Viên Dã cười đáp: "Không đâu, Lý Minh Vệ uống say khướt, chắc chắn là không dậy nổi rồi."

Khương Vân vội vàng xỏ giày xuống đất, liền thấy Viên Dã đang làm mì sợi thủ công! Cô sáp lại xem, thấy bột anh nhào rất dẻo, cán bánh dày mỏng vừa phải, sợi mì thái đều tăm tắp, sợi nào sợi nấy thẳng tắp, thật sự rất gọn gàng.

Cô khen ngợi: "Viên Dã, anh giỏi thật đấy, đao công tốt quá."

Viên Dã thêm một nắm củi vào bếp, đun cho nước sôi sùng sục: "Anh thấy cũng tạm, vẫn kém vợ anh một chút."

Khương Vân vui rạo rực, nhặt được "người rừng" này đúng là nhặt được bảo bối. Cô định thừa lúc Viên Dã đi đ.á.n.h trứng gà, lén cho thêm chút nước linh tuyền vào nồi. Cô nghĩ góc bếp này tối om, lại cách anh một khoảng, anh chắc chắn không nhìn thấy. Cô cũng lười đi lấy gáo múc nước giả vờ, định trực tiếp rót một ít từ lòng bàn tay vào nồi.

Kết quả là "ào" một cái, một luồng nước linh tuyền cực kỳ rõ rệt từ lòng bàn tay cô tuôn ra, đổ thẳng vào trong nồi.

Khương Vân: "!!!!!!!!!!!!"

Cái linh tuyền này biến dị từ bao giờ mà lại trở nên "vạm vỡ" thế này? Hỏng rồi, Viên Dã thấy mất rồi? Cô lập tức quay đầu nhìn Viên Dã, thấy anh đang cúi đầu đ.á.n.h trứng, không chú ý bên này. Cô thở phào nhẹ nhõm.

Thực ra, Viên Dã tuy đang đ.á.n.h trứng nhưng tầm mắt chưa từng rời khỏi vợ mình. Anh thấy cô lén lút lại gần nồi, đưa tay ra định cho nước linh tuyền vào, anh cũng không để ý lắm. Nhưng rồi anh kinh ngạc thấy từ lòng bàn tay cô trào ra một luồng nước linh tuyền khổng lồ, giống như vòi nước bị vỡ vậy, mãnh liệt vô cùng.

Anh sững người một chút, rồi thấy vợ mình sợ đến mức mắt trợn tròn, đứng đờ ra như con thú nhỏ bị hoảng hốt, dường như đang rất hoang mang không hiểu vì sao linh tuyền lại thay đổi lớn như vậy chỉ sau một đêm. Phản ứng đầu tiên của anh là muốn cười, nhưng sợ cô sẽ xấu hổ hoặc căng thẳng vì bị lộ tẩy, nên anh vội cúi đầu đ.á.n.h trứng tiếp, coi như không thấy gì.

Khương Vân hắng giọng, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, rồi thêm củi vào bếp. Thực sự là nước lạnh cho vào nhiều quá, nước đang sôi lại nguội ngắt đi.

Viên Dã bước tới, nhìn cô một cái đầy ẩn ý: "Ơ, sao nước mãi chưa sôi thế này?"

Chillllllll girl !

Khương Vân lý sự: "Còn nói nữa, tại anh cho nhiều nước quá đấy chứ!"

Lúc trước rõ ràng chỉ có nửa nồi nước, bị cô "thao tác lỗi" vừa rồi mà suýt đầy cả nồi, thật là kinh người!