Tôi là anh cả, tên là Chu Văn.
Chu Vũ là em trai tôi, dù chỉ nhỏ hơn tôi có mười phút, nhưng nhỏ là nhỏ, em thì mãi mãi là em, cho dù nó không phục, từng thách đấu cả mấy chục lần để giành ngôi “anh cả”, cuối cùng cũng không ăn thua gì.
Nói về đánh nhau, thì hai anh em tôi ngang tài ngang sức, chẳng ai hơn ai chút nào. Nhưng cái vị trí “anh cả” này, tôi ngồi vững như núi Thái Sơn.
Hồi nhỏ chúng tôi sống với bố mẹ và ông bà ngoại, sau này thì ông bà nội đón cả hai anh em tôi ra thủ đô đi học.
Hồi đó, bị bố treo lên đánh, trời ơi, đau muốn chết.
Hai đứa tôi gan lì lắm, trời không sợ, đất không sợ, chỉ sợ cái dây thắt lưng của bố!
Đánh một cái là rát tới tận xương tủy.
Có lần bị đánh quá đau, hai đứa vừa khóc vừa gọi điện cho ông nội mách lẻo, bảo ông đến dạy lại bố chúng tôi.
Cuối cùng thì… không có vụ dạy lại nào cả, mà ông đem chúng tôi đi luôn, khỏi phải ở đảo chịu trận nữa!
Khi đó, chúng tôi mười tuổi, cũng đến tuổi học tiểu học rồi.
Thủ đô rộng lớn, lại xa lạ, nhưng chúng tôi bị hấp dẫn ngay từ lần đầu đặt chân đến, hoàn toàn không thấy bỡ ngỡ.
Vì tính chúng tôi từ nhỏ đã rất giỏi giao tiếp, đi đến đâu cũng kết bạn được, không bao giờ chịu thiệt.
Lần đầu ra thủ đô lại đúng dịp nghỉ hè, nên ông nội dẫn chúng tôi về quê, quê nhà là nơi chú Trương Kế, chú họ của chúng tôi, đã về làng khởi nghiệp và mở khu du lịch nổi tiếng.
Chỗ đó vừa vui vừa đặc sắc, muốn gì có nấy.
Chúng tôi được đi bắt tôm, mò cua, nhặt trứng gà, cưỡi trâu, chăn dê, hái sen, ăn mía, học làm đậu hũ… gì cũng thử.
Ông nội còn dắt chúng tôi vào núi tìm mật ong rừng, loại mật ong thật ấy, không nuôi, không giả tạo, phải bò vô hang núi kín mít để gỡ tổ mật ra!
Còn có nhân sâm, linh chi, rồi cả ổ trứng gà rừng, mỗi lần đi đều khiến chúng tôi há hốc mồm thán phục.
Còn đi câu cá, xuống sông bơi lội, những chuyện trước giờ chưa từng làm, đều được trải nghiệm hết.
Lúc ông nội nói phải về lại thủ đô, chúng tôi còn không nỡ đi, vì thật sự quá yêu thích quê hương của bố.
Do bố tôi bận bịu công việc suốt, chưa từng dẫn chúng tôi về quê lần nào, nên chúng tôi cũng chẳng biết quê lại đẹp và vui đến thế!
Dù trước đó từng nghe nói qua, nhưng đến khi thật sự quay về, mới thấy quê phát triển cỡ nào.
Chúng tôi còn theo ông nội đi thắp hương cho cụ cố, lần đầu tiên làm chuyện này luôn.
Chuyến đi đó, phải nói là trải nghiệm tuyệt vời.
Khi chúng tôi không muốn đi, ông nội bảo:
“Miễn là hai đứa về thủ đô rồi thi đứng nhất lớp, thì Tết âm lịch ông lại cho về.”
Tết thì quê sẽ vào mùa làm bánh hồng, bánh hồng pha lê, món đặc sản siêu nổi tiếng.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Lại còn được thu hoạch mật ong mùa đông, vì lần này vào núi đã tìm được mấy tổ lớn, để dành lại mùa đông quay về lấy tiếp.
Nghe thế, chúng tôi gật đầu ngay tắp lự.
Trước khi đi, còn chia tay bạn bè mới, tặng quà lưu niệm cho nhau.
Đúng vậy, chúng tôi kết bạn ở đâu cũng nhanh, giống hệt bố tôi hồi nhỏ, người lớn trong làng nói y như vậy.
Về thủ đô, ông nội vẫn không để chúng tôi rảnh: cho đi công viên làm thiện nguyện, đến viện dưỡng lão dọn dẹp, chăm sóc người già, còn trong những kỳ nghỉ nhỏ thì xuống vùng núi phát quà, áo ấm, sách vở cho trẻ em nghèo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lúc ấy chúng tôi mới thật sự mở mắt, hóa ra vẫn còn nhiều nơi nghèo khó đến như vậy.
Ông nội còn xây trường học cho những vùng khó khăn sau khi kiếm được tiền.
Trải nghiệm đó gây sốc không nhỏ, chúng tôi lần đầu được thấy cuộc sống khắc nghiệt đến mức ấy.
Sau chuyến đi đó, chúng tôi như lớn lên trong một đêm, thay đổi rất nhiều thói xấu và tật hư.
Nhưng mà nói thật, ông nội sai vặt chúng tôi thì chẳng nể nang gì cả, ví dụ như… bắt chúng tôi thay bỉm thay tã cho bé Nghị Nghị.
Nghị Nghị là con của bác cả, nhìn giống chúng tôi y đúc, cứ như em trai ruột.
Nhưng mà cho dù là em ruột đi nữa, thì chuyện thay tã cũng thật sự không dễ chịu tí nào!
Phải nói là một trải nghiệm không lấy gì làm vui vẻ…
Lúc đầu chúng tôi vừa thay vừa muốn nôn, nhưng đúng là khả năng thích nghi của con người rất ghê gớm, chưa bao lâu thì quen luôn, không còn gì to tát nữa.
Thằng nhóc em họ này còn rất bám chúng tôi, tối ngủ cũng nhất quyết đòi chui vào ngủ cùng.
Nhưng mà phải nói thật, người nó thơm lắm, mùi sữa thơm lừng, rất dễ chịu!
Từ sau khi rời đảo về lại thủ đô, chỉ trong vòng nửa năm, chúng tôi đã thay đổi rất nhiều.
Đến mức Tết năm ấy, bố mẹ từ đảo về thăm, nhìn thấy hai anh em chúng tôi mà ngạc nhiên thấy rõ.
Chúng tôi còn lén nghe lén bên ngoài thư phòng, nghe trộm ông nội và bố trò chuyện.
Bố tôi tò mò hỏi ông nội đã dạy dỗ chúng tôi thế nào, thì kết quả là…
Bố tôi bị ông nội mắng một trận ra trò!
Ông nội gắt:
“Cái thói đánh đập đó học ở đâu ra? Hồi nhỏ bố chưa từng đánh con và anh cả như thế! Giờ làm bố rồi lại sinh tật!”
Bố chúng tôi ở bên ngoài thì oai phong lẫm liệt, chứ gặp ông nội là ngoan như cún con, không dám hó hé một tiếng.
Từ đó, chúng tôi bắt đầu sống ổn định ở thủ đô.
Mỗi năm vào hè và Tết, chúng tôi đều về quê một chuyến.
Từ năm lớp 8, chúng tôi bắt đầu tự mình bắt tàu hỏa về quê, không cần ông nội hoặc người lớn đi cùng nữa, đã lớn rồi thì phải tự lập!
Ở quê, nhà chúng tôi là biệt thự hẳn hoi, rộng rãi khỏi chê.
Ăn uống cũng khỏi cần lo, cứ qua nhà chú Trương Kế ăn hoặc ra nhà hàng là xong, rất thoải mái, tự do.
Chúng tôi rất thích về quê, cho đến khi lên cấp 3, rồi năm lớp 12 bận bịu ôn thi đại học, mới đành ở lại thành phố tập trung học.
Bà nội xưa nay vốn rất “Phật hệ”, nhẹ nhàng, không ép buộc gì, năm ấy cũng chủ động thuê gia sư cho chúng tôi.
Bà còn chuẩn bị đủ thứ đồ ăn ngon, sợ chúng tôi thiếu dinh dưỡng.
Nhưng thực ra… dinh dưỡng của chúng tôi quá mức rồi ấy chứ, cao to đẹp trai khiến bao người ganh tị.
Cuối cùng, hai anh em mỗi người thi đậu một trường đỉnh của đỉnh: Chu Vũ vào Bắc Đại, còn tôi vào Quốc phòng.
Sau đó, cuộc sống mỗi người chính thức bước sang một trang mới.
Chu Vũ sau khi tốt nghiệp thì ra nước ngoài du học, chu du khắp nơi vài năm, sau đó về phụ ông nội quản lý công việc kinh doanh.
Còn tôi thì gia nhập Bộ Quốc phòng, thực hiện lý tưởng và khát vọng của riêng mình.