Từ Hướng Đông đã quen với việc bị Mao Đầu, người bạn thân từ hồi cấp hai châm chọc. Nhưng cậu ta không ngờ người anh em này còn có thể châm chọc sâu cay hơn nữa. Đã thế khi Mao Đầu nói những lời đó, Hỉ Bảo ở bên cạnh lại gật đầu lia lịa, vẻ mặt vô cùng tán đồng.
Từ Hướng Đông: ........................
Cậu ta còn biết nói gì nữa đây? Đại ca và chị ruột do chính mình nhận dù có phải quỳ cũng phải nhận cho đến cùng.
"Đại ca, cậu không phải đến tìm chị dâu sao? Đi, tớ dẫn cậu đi gặp chị dâu trước, những người khác để sau hẵng tính."
Từ Hướng Đông thầm nghĩ, cùng trong một vòng tròn giải trí, dù hôm nay không gặp thì sau này kiểu gì chẳng có cơ hội.
Mao Đầu cũng nghĩ vậy nhưng cậu dứt khoát hơn nhiều:
"Cậu chỉ đường cho tớ rồi đi tiếp đãi chị cậu đi, chỗ này không cần cậu."
Chỗ này không cần cậu...
Từ Hướng Đông vừa đau lòng cho bản thân vừa im lặng chỉ đường. Chờ Mao Đầu chạy biến, cậu ta mới quay sang nhìn Hỉ Bảo:
"Chị ruột, anh trai cậu thế này có phải gọi là trọng sắc khinh bạn không?"
"Phải." Hỉ Bảo gật đầu khẳng định. Nhưng chưa đợi Từ Hướng Đông kịp tự an ủi, cô lại bồi thêm, "Nhưng anh ấy bảo cậu cũng thế, còn nói với tớ đây là bệnh chung của thanh niên, đừng ai cười ai, đều là cùng một giuộc... người."
"Không, tớ nghĩ cậu ấy nói là 'cùng một giuộc mặt hàng' thì đúng hơn. Chị ruột, cậu không cần nói đỡ cho cậu ấy đâu, ai còn lạ gì ai."
Từ Hướng Đông tủi thân vô cùng nhưng bao năm qua đã quen rồi. Dù trong lòng đau khổ, cậu ta vẫn làm theo lời Mao Đầu, dẫn Hỉ Bảo đi tham quan khắp nơi.
Lúc này Đại Quan Viên chưa mang tính chất điểm du lịch như đời sau mà giống một khu vườn tư nhân thực thụ hơn. Thỉnh thoảng lại xuất hiện vài nam thanh nữ tú mặc đồ cổ trang khiến người ta dễ dàng nhập tâm vào bối cảnh. Đương nhiên nếu không có đống thiết bị quay phim chất đống khắp nơi thì cảm giác sẽ càng chân thực hơn.
Tính ra đây là lần đầu tiên Hỉ Bảo đi thăm ban theo đúng nghĩa. Đặc biệt là phim trường được xây dựng hoàn toàn từ cảnh thật lại là kiến trúc lâm viên cổ điển không bị dỡ bỏ sau khi quay xong, dù ở thời đại nào cũng cực kỳ hiếm thấy.
Đi đi dừng dừng, Hỉ Bảo thỉnh thoảng đặt câu hỏi. Nếu tình cờ gặp diễn viên hoặc nhân viên đoàn phim thì Từ Hướng Đông lại giúp giới thiệu vài câu. Đương nhiên là trên tiền đề không ảnh hưởng đến công việc của người khác.
Trong buổi chiều tháng tư hiếm hoi này, Hỉ Bảo chơi rất vui vẻ. Dù không có ý định theo đuổi thần tượng nhưng lần đầu tiên thấy nhiều diễn viên như vậy cũng khiến cô thích thú. Tiện thể cô nhớ đến cô bạn gái của cậu em út.
"Bạn gái của Xú Đản nhà tớ hình như thích minh tinh lắm. Tớ nhớ năm Xú Đản lên Xuân Vãn, nó còn cầm quyển sổ nhỏ đi xin chữ ký người ta. Ban đầu cả nhà không biết nó xin làm gì, sau mới biết là xin hộ bạn gái. Từ Hướng Đông, nếu hôm nào rảnh, cậu có thể dẫn cả Xú Đản và bạn gái nó đến đây được không?"
Từ Hướng Đông ôm n.g.ự.c, hồi lâu không nói nên lời.
Làm hướng dẫn viên du lịch thì không sao nhưng cậu ta không ngờ dẫn chị ruột tự nhận đi dạo vườn mà còn bị thồn "cơm ch.ó" vào mồm. Còn về Xú Đản...
"Xú Đản? Ý chị là Tống Đào? Nhà vô địch Olympic ấy hả?"
Từ Hướng Đông hậu tri hậu giác mới nhận ra, cậu em trai trong miệng Hỉ Bảo hình như là một nhân vật lớn, tầm cỡ thế giới luôn.
"Đúng rồi, bạn gái nó cũng ở đội tuyển quốc gia. Nghe nói thành tích cũng không tệ, chắc sẽ tham gia Olympic Seoul năm 88. Bà nội tớ cũng bảo Xú Đản tìm được người như thế rất tốt, sở thích tương đồng mà cơ hội gặp mặt cũng nhiều. Chứ đổi là cô gái khác sợ nó đi tập huấn vài tháng về là quên luôn mặt mũi tên tuổi người ta."
"Thế thì đến đi, tớ tin đạo diễn sẽ rất hoan nghênh."
Từ Hướng Đông còn biết nói gì? Cậu ta cảm thấy việc nhận lời làm nội ứng cho Mao Đầu là một sai lầm. Nhà vô địch Olympic và bạn gái đội tuyển quốc gia không cần cậu ta thì đoàn phim cũng dễ dàng đồng ý, dù sao cũng không phải người trong giới, hoàn toàn không có khả năng tranh bát cơm của ai.
Tuy nhiên nghĩ nghĩ một lúc, cậu ta vẫn hỏi câu hỏi chôn giấu trong lòng bao năm qua:
"Chị ruột, tớ vẫn luôn muốn hỏi nhà cậu người đẹp nhất là cậu và Tống Đào, nhưng sao hai người không đi đóng phim mà lại là đại ca..."
"Vì anh ấy thích diễn xuất mà!"
"Thế còn hai người?"
Hỉ Bảo ngạc nhiên nhìn lại, ánh mắt ngoài sự nghi hoặc còn có phần thương hại:
"Vì hai chị em tớ không thích diễn xuất."
Từ Hướng Đông tiếp tục ôm tim. Cậu ta cảm thấy sự tồn tại của mình là một sai lầm. Tại sao chứ? Tại sao biết rõ anh em nhà này thích vô tình sát thương người khác mà cậu ta cứ đ.â.m đầu vào để bị hành hạ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đúng như mẹ cậu ta nói, cậu ta đúng là thiếu đòn!
...
Bạn đứng trên cầu ngắm phong cảnh, người đứng trên lầu lại ngắm bạn.
Trong lúc Hỉ Bảo và Từ Hướng Đông mải mê ngắm cảnh trong đoàn phim, họ không biết mình cũng trở thành phong cảnh trong mắt người khác.
Đoàn phim Hồng Lâu Mộng khi mới thành lập đã có quy định rõ ràng: thành viên trong đoàn không được yêu đương. Đây có lẽ là lệnh cấm yêu đương sớm nhất. Nhưng rõ ràng lệnh cấm này tác dụng không lớn, chuyện cần đến vẫn đến. Ban đầu còn giấu trên lừa dưới, đến khi đoàn phim sắp đóng máy toàn diện thì dứt khoát công khai hết.
Đằng nào cũng chẳng giấu được.
Thế là nội dung tán gẫu của các diễn viên trẻ phần lớn xoay quanh việc ai để mắt đến ai trong đoàn, thậm chí có đôi đã tranh thủ thời gian nghỉ trước đó về ra mắt ba mẹ, định cả ngày cưới rồi.
Chính vì đã thành công mấy đôi nên khi thấy Từ Hướng Đông dẫn một cô gái trẻ xinh đẹp đến đoàn phim, đám thanh niên hóng hớt lập tức mắt sáng rực, chưa cần hỏi kỹ đã nhiệt tình gán ghép.
"Nhìn ánh mắt Đông T.ử kìa, nóng bỏng chưa, chắc chắn nó thích cô bé kia lắm."
"Xem kìa, đi tới rồi, chúng ta qua tạo tình huống ngẫu nhiên gặp gỡ đi? Bắt nó giới thiệu cho chúng ta. Cơ mà cô bé này nhìn lạ thật, chắc không phải diễn viên đâu nhỉ? Hay là ở đoàn kịch nói nào?"
"Qua hỏi là biết ngay, đi đi, nhanh lên!"
Những lời bàn tán tương tự xuất hiện khắp các ngóc ngách Đại Quan Viên. Đều đang ở độ tuổi thanh xuân, tuy việc học và sự nghiệp quan trọng nhưng cũng không ngăn được lòng hiếu kỳ bát quái. Đặc biệt là lúc này phần lớn các cảnh quay đã hoàn thành, chẳng bao lâu nữa là tiệc chia tay, không nhanh chân thì sau này muốn gặp lại cũng khó.
Khổ nỗi Hỉ Bảo và Từ Hướng Đông, một người đơn thuần chưa từng trải qua chuyện này, một người tuy bị bạn gái đá nhiều lần nhưng chưa bao giờ có ý gì với Hỉ Bảo.
Chuyện thanh mai trúc mã, nếu thuận lợi thì là giai thoại nhưng cũng có khả năng rất lớn là từ tình bạn chuyển thẳng sang tình thân.
Bạn bảo tình yêu ư? Xin lỗi, Hỉ Bảo không thể yêu đương với cái tên ngốc nghếch tranh giành anh trai với mình suốt mười năm. Còn Từ Hướng Đông gọi "chị ruột" bao nhiêu năm nay, sự ám thị tâm lý này khiến giữa hai người tuyệt đối không thể nảy sinh chút tình ý lãng mạn nào.
Tuy nhiên tất cả những điều đó không quan trọng.
Trong khung cảnh thơ mộng của Đại Quan Viên, đôi nam nữ có ngoại hình xuất chúng đi bên nhau, dù nhìn xa hay nhìn gần đều đẹp như tranh vẽ.
Còn bên kia phong cảnh lại chẳng đẹp đẽ gì cho cam.
Mao Đầu nhờ sự chỉ dẫn của Từ Hướng Đông, không tốn nhiều công sức đã tìm được bạn gái. Đương nhiên cũng nhờ bạn gái cậu có dung mạo xuất chúng, dù ở Đại Quan Viên mỹ nữ như mây vẫn nổi bật khiến người ta liếc mắt là nhận ra ngay.
Nhưng lạ lùng thay chẳng ai thèm bát quái về họ.
Cô bạn diễn ngồi cạnh Lương Mỹ Hà thấy Mao Đầu đến lại nghe cậu gọi tên Lương Mỹ Hà thân thiết, cũng chỉ thản nhiên nói:
"Anh trai cậu à? Thế hai người nói chuyện đi, tớ ra kia ngồi."
Lương Mỹ Hà nhìn theo bóng cô bạn, quay lại thì thấy vẻ mặt tổn thương của Mao Đầu.
Bên kia một nam một nữ hoàn toàn không có quan hệ mờ ám thì bị cả đoàn phim soi mói, đằng này đôi tình nhân "hàng thật giá thật" lại chẳng ai thèm để ý. Đây rốt cuộc là may mắn hay bất hạnh? Theo lời Mao Đầu thì...
Đúng là một lũ nông cạn!!
Chuyến đi thăm đoàn phim khiến Hỉ Bảo cực kỳ vui vẻ. Một mặt là được mở mang tầm mắt về lĩnh vực chưa từng tiếp xúc mặt khác là cảnh đẹp người đẹp quá mê hoặc. Hơn nữa trước kia cô chưa từng phát hiện kiến trúc cổ điển Trung Quốc lại có thể đẹp đến nao lòng như thế.
Hỉ Bảo cảm thấy về nhà có thể tìm hiểu thêm kiến thức về lĩnh vực này. Ai bảo học ngoại ngữ thì không được quan tâm đến văn hóa truyền thống chứ?
Quyết định xong, chờ thứ hai đi học cô sẽ tìm cách xin thời khóa biểu của khoa Lịch sử và khoa Văn tranh thủ đi học ké một hai tiết. Nếu thấy ổn, sang năm có sinh viên mới nhập học cô có thể đăng ký thêm một môn tự chọn.
Cô thì vui rồi nhưng Mao Đầu chẳng vui vẻ gì cho cam.
Tính ra cậu đã ba tháng không gặp bạn gái, cửu biệt trùng phùng đương nhiên vui mừng. Điều duy nhất khiến cậu phiền não là Lương gia tuy có vẻ nhượng bộ nhưng thực chất không hề có ý định đồng ý.
Nói đơn giản là Lương gia không tin mối tình này sẽ bền lâu, chỉ nghĩ con gái mình còn trẻ người non dạ nhất thời bị lừa gạt. Dù sao còn hai năm nữa mới tốt nghiệp, cùng lắm thì đợi tốt nghiệp xong hãy tính, thời gian lâu dần tình cảm tự khắc phai nhạt.
Lương Mỹ Hà đương nhiên không nói thẳng ra như vậy nhưng Mao Đầu đâu có ngốc, nghe qua cũng hiểu ý tứ Lương gia, lập tức cảm thấy con đường phía trước còn dài dằng dặc, cuộc chạy đua tình yêu này thật không dễ dàng!
"Bảo à, anh trai em đáng thương thế này, em tém tém nụ cười lại được không? Nghĩ gì mà vui thế?"