Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 425: Đả kích và hy vọng mới (1)



 

Khoảnh khắc này trong lòng bà cụ Triệu lạnh ngắt như băng. Ngay cả nhiều năm trước khi bị lợn rừng phát điên đuổi theo thì bà cũng chưa tuyệt vọng đến thế.

Bao nhiêu năm nay bà gần như đã nắm rõ cách làm việc của ông trời. Nói một cách đơn giản, ông trời chính là người chiều chuộng trẻ con bất chấp hậu quả, đương nhiên ông ta cũng chẳng cần kiêng dè bất kỳ hậu quả nào.

Khổ nỗi Hỉ Bảo đã nói ra lời rồi. Lời nói như bát nước hắt đi làm sao thu lại được.

Trong phút chốc đầu óc bà cụ Triệu chỉ toàn lặp đi lặp lại mấy câu nói của Hỉ Bảo: "Con muốn ở bên bà nội nhiều hơn", "Con không thèm lấy chồng sớm thế đâu". Dựa vào sự hiểu biết của bà về ông trời, chỉ bằng hai câu này thôi e rằng trong thời gian ngắn bà đừng hòng mơ tưởng đến chuyện cháu gái lấy chồng.

Nghĩ cũng vô dụng! A a a a a!

Bên này, Hỉ Bảo ăn xong que kem trên tay mới hậu tri hậu giác nhận ra bà nội vẫn đứng ngây ra tại chỗ không nhúc nhích. Ngẩng đầu nhìn lên, cô thấy sắc mặt bà khó coi vô cùng.

Hỉ Bảo lập tức hoảng hốt vội cọ vào người bà, tủi thân kéo tay bà:

"Bà nội, bà không muốn con ở bên bà nhiều hơn sao?"

"Kể cả con kết hôn, bà cũng có thể ở bên con mà!"

Bà cụ Triệu lập tức chớp lấy cơ hội, bà vẫn chưa hoàn toàn từ bỏ, cảm thấy cháu gái cưng có lẽ vẫn còn đường cứu vãn.

Chẳng phải con bé muốn bà ở bên cạnh sao? Không thành vấn đề, hoàn toàn không thành vấn đề. Dù sao trước khi đến Bắc Kinh, bà cụ Triệu đã "vứt bỏ" cả gia đình con thứ ba; đến Bắc Kinh rồi bà càng "vứt" luôn cả con cả và con thứ hai. Vậy thì tiếp theo "vứt" nốt thằng tư Tống Vệ Quân cũng chẳng sao... Trước lạ sau quen, bà chẳng có chút áp lực tâm lý nào.

Càng nghĩ càng thấy ý tưởng này hay ho, bà cụ Triệu nắm c.h.ặ.t t.a.y Hỉ Bảo, ôn tồn khuyên nhủ:

"Bảo à, con nghĩ mà xem, sức khỏe bà giờ vẫn tốt, vẫn làm được việc. Nếu con kết hôn sinh con thì bà cũng có thể giúp con trông cháu. Hơn nữa dù con kết hôn cũng chẳng đi khỏi cái đất Bắc Kinh này được. Đến lúc đó con thường xuyên về nhà mẹ đẻ chơi, hay là để bà sang nhà con ở đều được hết, con quyết định!"

Chẳng phải là con quyết định sao?

Bà cụ Triệu chẳng mảy may lo lắng nhà chồng tương lai của Hỉ Bảo sẽ gây khó dễ. Chưa kể Tống gia giờ cũng không thiếu người có m.á.u mặt mà quan trọng là... Hửm? Còn ông trời nữa chi! Hỉ Bảo nói muốn bà ở bên cạnh, ai dám cản trở? Bất kể có lý hay vô lý, cứ thử đi mà đôi co với ông trời xem!

Thấy Hỉ Bảo cúi đầu suy nghĩ không nói gì, bà cụ Triệu không ngừng cố gắng, tranh thủ hoàn thành nhiệm vụ tẩy não.

"Nếu con thực sự không nỡ xa nhà, hay là tìm ngay quanh đây xem sao. Về điểm này chị hai con làm khá tốt, tìm được cháu đích tôn nhà bà Đinh. Chậc... hay là con thử xem cậu cháu trai út nhà bà ấy? À thôi, nhỏ tuổi quá, năm nay mới thi đại học."

Hỉ Bảo vẫn đang ngẩn ngơ, bên cạnh Mao Đầu đã ăn liền tù tì ba que kem và vẫn còn ý định ăn tiếp, đột nhiên lên tiếng:

"Thi đại học á? Bà nội sao không giới thiệu cho con Bảo đứa nào còn đóng bỉm luôn đi? Đây là tìm chồng hay tìm con thế? Bà đừng có làm bừa."

Bà cụ Triệu phóng cho cậu một cái lườm sắc lẹm:

"Mày thì biết cái gì? Ăn ăn ăn, chỉ biết ăn, ngoài ăn ra mày còn biết làm gì nữa?"

"Con còn biết diễn nữa ạ!"

Mao Đầu không sợ c.h.ế.t cãi lại.

"Ăn của mày đi!!"

Mắng Mao Đầu xong, bà cụ Triệu lại thay đổi sắc mặt và giọng điệu, dùng thái độ dịu dàng hiền từ nhất đời mình tiếp tục tẩy não Hỉ Bảo:

"Nhà bà Đinh không hợp, chúng ta tìm nhà khác. Bà nội từ khi đến đây quen biết không ít bà cụ khác. Nhà nào chẳng có cậu cháu trai đến tuổi lấy vợ? Không có cháu nội thì có cháu họ, không thì cháu đằng ngoại, cháu của con rể..."

Thấy sắc mặt Hỉ Bảo có chút lung lay, bà cụ Triệu dỗ dành:

"Bảo à, con tự nói xem, con thích kiểu người thế nào? Đúng rồi, ngày Quốc tế Lao động bà phải lên sân khấu biểu diễn, trường các con chắc được nghỉ chứ? Có đến xem không?"

"Đến chứ ạ! Bà diễn thì con chắc chắn phải xem rồi."

Hỉ Bảo lập tức đồng ý.

"Thế đến lúc đó tiện thể ngắm nghía mấy cậu trai nhà người ta luôn nhé?"

"Vâng ạ." Về chuyện này Hỉ Bảo thật sự không để tâm lắm. Cô nghĩ bà nội chắc chắn không hại mình, nếu bà bảo ngắm thì cô ngắm thêm vài lần cũng chẳng sao. Tuy nhiên có một điểm cần phải đính chính, "Cũng không nhất thiết phải đẹp trai đâu ạ, giống anh hai con cũng được mà."

Lời này vừa thốt ra, dù bà cụ Triệu trước đó cố tình lờ đi Mao Đầu, vẫn theo bản năng nhìn về phía cậu cháu trai đang ngồi xổm trước tủ lạnh gặm kem như điên hận không thể chui tọt vào trong đó.

Nói thế nào nhỉ? Đây là cháu ruột, nhìn nó lớn lên từ bé, bà cụ Triệu còn có thể dối lòng nói một câu "không chê". Đương nhiên đó chỉ là lời nói miệng, chứ trong lòng bà chê bai đủ đường. Cháu ruột còn thế, nếu đổi thân phận cháu ruột thành cháu rể...

Ôi trời đất ơi!!

Bà cụ Triệu không nhịn được bịt mắt lắc đầu quầy quậy, dường như muốn vứt cái ý nghĩ đáng sợ đó ra khỏi đầu. Một lúc sau bà cảm thấy đỡ hơn nhiều nhưng vừa mở mắt ra đã thấy Hỉ Bảo đang nhìn mình với vẻ mặt vô tội.

Bà cụ Triệu ngay lập tức với vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng vỗ vai Hỉ Bảo, giọng điệu có thể nói là đau đớn tột cùng:

"Bảo à, không phải bà nông cạn chỉ quan tâm bề ngoài đâu. Con nghĩ mà xem, với cái nhan sắc của thằng Mao Đầu, con tìm một đứa giống nó, sau này hai đứa sinh con giống mẹ thì còn đỡ, nhỡ giống ba thì sao? Con trai còn tạm chấp nhận được cho là 'có cá tính' chứ con gái thì làm thế nào? Đừng nói là gả đi, đến mặt mũi gặp người cũng không có ấy chứ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hỉ Bảo ngẩn người nhìn bà nội, hồi lâu mới thốt ra một câu:

"Bà nội, bà lo xa thật đấy."

"Cái này gọi là gì nhỉ? Cao cái gì xa cái gì ấy?"

"Nhìn xa trông rộng ạ?"

Hỉ Bảo hỏi.

"Đại loại thế, tục ngữ có câu đi một bước nhìn ba bước, chúng ta không thể chỉ nhìn cái trước mắt được. Thật ra ấy mà, bà cũng chẳng có yêu cầu gì cao sang đâu: nhân phẩm tốt, tướng mạo đoan chính, có tài năng có năng lực, tốt nhất là sinh viên đại học giống con."

Bà cụ Triệu tính toán một chút, trước mắt chỉ có mấy yêu cầu đó thôi bèn khẽ gật đầu, tỏ vẻ chốt hạ.

Khổ nỗi Mao Đầu bên cạnh sau khi gặm hết bảy tám que kem, dường như cuối cùng cũng thấy đủ, đóng cửa tủ lạnh rồi gom đống vỏ và que kem lại. Trước khi ra ngoài vứt rác, cậu còn chêm vào một câu:

"Bà nội, hóa ra trước kia bà chê bai con đều là giả vờ đấy à? Mấy tiêu chuẩn này chẳng phải là bê nguyên xi từ con ra sao?"

Nhân phẩm tốt, không sai.

Tướng mạo đoan chính, cũng đúng, cậu chỉ đen thôi chứ ngũ quan đâu có vấn đề gì.

Có tài năng có năng lực, trúng phóc! Cậu được không ít giáo sư, đạo diễn, thậm chí lãnh đạo quân đội khen ngợi đấy nhé.

Sinh viên đại học thì càng chuẩn, đừng nhìn Học viện Điện ảnh thuộc khối nghệ thuật nhưng bằng cấp đại học chính quy rành rành ra đấy!

Bỏ lại những lời này, Mao Đầu đi ra ngoài vứt rác. Thấy sân hơi bừa bộn, cậu thuận tay dọn dẹp một chút, xong việc lại lấy cái chổi lớn dựng ở chân tường quét tước sạch sẽ một vòng.

Trong nhà chính, bà cụ Triệu tức điên người. Đã thế Hỉ Bảo còn vội vàng hùa theo anh trai, gật đầu lia lịa thậm chí sau đó còn chỉ ra ngoài nói với bà nội:

"Bà xem, anh con còn ưu tú hơn cả những gì bà nói nữa cơ. Anh ấy chăm chỉ lắm, trừ việc nấu ăn dở tệ ra thì cái gì cũng tốt. Anh ấy còn thương vợ nữa, lần trước còn bảo với con là sau này cưới vợ thì lương lậu đưa hết cho chị dâu."

Dừng một chút, Hỉ Bảo lại ngờ vực hỏi:

"Đúng rồi! Sao con nhớ mang máng trước kia nghe người ta bảo: Con trai giống cậu, con gái giống cô nhỉ? Con với anh Mao Đầu là sinh đôi, bất kể sau này con lấy ai, nếu sinh con trai đều giống anh ấy à?"

Bà cụ Triệu: ........................

Bà còn có thể nói gì nữa đây?

Ông trời ơi! Con gái ông hết t.h.u.ố.c chữa rồi, ông tự lo liệu đi!!

Vì quá sụp đổ nên bà cụ Triệu lười chẳng buồn nấu cơm trưa mà để mặc Hỉ Bảo và Mao Đầu xoay sở trong bếp. Chờ ông cụ Tống đi dạo về thấy trên bàn ăn bày mấy bát tô lớn, bên trong toàn là mì vắt.

"Thèm mì à?"

Ông cụ Tống không kén ăn, vả lại mì vắt này nước dùng cũng khá nhiều. Thuận miệng hỏi một câu rồi ông ngồi xuống ăn ngon lành, hoàn toàn không để ý đến vẻ mặt chịu đả kích nặng nề của bà cụ Triệu.

Bà cụ Triệu thật sự bị đả kích sâu sắc, ngay cả năm xưa đối mặt với giặc Nhật vào làng bà cũng chưa từng suy sụp đến thế. Cho nên sau bữa trưa, khi Mao Đầu đề nghị đưa Hỉ Bảo ra ngoài đi dạo thì bà cũng chẳng buồn phản đối.

Thích làm gì thì làm, dù sao con bé này xem ra là ế sưng ế sỉa trong tay bà rồi.

Thế là Hỉ Bảo lon ton theo anh trai ra cửa.

Đi đâu nhỉ? Đại Quan Viên.

Đại Quan Viên nằm ở phía Tây thành phố Bắc Kinh, xây xong từ hai năm trước nhưng vì đang quay phim nên tạm thời chưa mở cửa đón khách. Tuy nhiên trước đó đã có tin đồn rằng muộn nhất là cuối năm nay, Đại Quan Viên sẽ chính thức trở thành điểm tham quan công cộng. Tất nhiên đây chỉ là tin vịt truyền tai nhau, không biết qua bao nhiêu người rồi. Hỉ Bảo vốn không thích hóng hớt, hôm nay nghe Mao Đầu nhắc đến mới thuận miệng hỏi một câu.

Mao Đầu nghe xong lại lắc đầu:

"Năm nay sẽ mở cửa một phần nhưng chắc chắn không phải toàn bộ. Trong đó có hơn bốn mươi cảnh điểm cơ mà. Cuối năm mở được mười cái là tốt lắm rồi, muốn mở hết ít nhất cũng phải hai ba năm nữa."

"Thế giờ chúng ta qua đó làm gì?"

Nếu chưa mở cửa chẳng lẽ đi ngắm tường bao? Hỉ Bảo tuy ham học, cũng hứng thú với kiến trúc cổ nhưng điều đó không có nghĩa là cô sẽ ngốc nghếch đứng ngoài tường ngắm nghía cả buổi chiều. Có thời gian đó thà đi thăm Cố Cung còn hơn.

"Hì hì hì..."

Mao Đầu cười nịnh nọt, xoa xoa tay nhìn Hỉ Bảo vẻ ngượng ngùng.

Biểu cảm này quá quen thuộc với Hỉ Bảo, trong nháy mắt cô hiểu ra ngay:

"Chị dâu cũng ở đó à? Anh lại lấy danh nghĩa em để lừa người ta ra ngoài đấy phải không? Hay là chị dâu cũng vào đoàn phim rồi?"

"Trúng phóc! Không hổ là đệ nhất tài nữ Bắc Đại. Em gái anh đúng là số một!"

Hỉ Bảo không muốn nói chuyện chỉ lặng lẽ nhìn Mao Đầu.