Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 423: Sự trở về của Mao Đầu (1)



 

Sợ nhất là không khí đột nhiên trầm lắng.

Vốn dĩ không khí trong tiểu viện đã khá căng thẳng, phải đến khi Hỉ Bảo vào mới hòa hoãn đôi chút, ít nhất là Tống Cường đã bình tĩnh hơn nhiều. Nhưng mà câu hỏi ngây ngô nhưng lại như ẩn chứa thâm ý của Hỉ Bảo đã châm ngòi nổ cho Tống Cường - người vừa mới miễn cưỡng kìm nén cơn cuồng nộ.

"Ý gì đây? Cậu dám đặt biệt danh cho em gái tôi à? Nói! Nói mau!"

Tống Cường nheo mắt đe dọa, cố tình bắt chước phong thái bão nổi thường ngày của bà cụ Triệu, đáng tiếc chỉ học được cái vỏ ngoài chứ không có cái thần thái.

Chưa đợi bác sĩ Đinh trả lời câu hỏi đậm chất lịch sử đen tối này thì bà cụ Triệu đã sa sầm mặt mày trừng mắt quát:

"Tống Cường!"

Tống Cường sống lưng lạnh toát, không cần suy nghĩ liền buột miệng:

"Bảo à, Mao Đầu bảo hôm nay nó về, hay là chúng ta cùng đi đón nó nhé?"

"Vâng ạ!"

Hỉ Bảo là điển hình của kiểu người dễ bị lừa lại còn là kiểu tin người chứ không tin việc. Chỉ cần là người cô tin tưởng thì dù lời nói dối có vô lý đến đâu cô cũng sẵn sàng tin.

Tuy nhiên vừa bước ra khỏi cửa, Tống Cường vẫn cẩn thận liếc nhìn bà nội, xác định tạm thời an toàn mới kéo tay Hỉ Bảo chạy biến.

Thế là Hỉ Bảo vất vả lắm mới về nhà một chuyến, vừa bước chân qua cửa chưa kịp vào phòng mình đã bị lôi đi. May mà cô vốn cũng không định ôn tập ở nhà, trên người chỉ đeo chiếc túi xách nhỏ đựng chìa khóa, tiền lẻ và thẻ sinh viên, ngoài ra chẳng có gì khác.

Hành trang gọn nhẹ có cái hay là muốn đi đâu thì đi đó, lại thêm có "tài xế già" đi cùng thì càng tiện lợi.

Chỉ có điều, vị tài xế già này chơi bài không theo lẽ thường, chẳng thèm lái chiếc xe hơi con mua năm ngoái mà lại đ.á.n.h con xe tải 5 tấn to đùng đỗ ngay ngã tư đường.

"Lên xe!"

Tống Cường gọi một tiếng nhưng Hỉ Bảo không muốn nghe lời chút nào. Không những thế cô còn lùi lại hai bước, ngẩng đầu nhìn con quái vật khổng lồ với vẻ mặt đầy oán thán.

Bên kia, Tống Cường đã nhảy lên ghế lái nhoài người mở cửa ghế phụ, vẫy tay với Hỉ Bảo đang đứng dưới đất giục giã:

"Còn ngẩn ra đấy làm gì? Lên đi chứ! Chúng ta cùng đi đón Mao Đầu."

Cuối cùng Hỉ Bảo vẫn ngoan ngoãn lên xe. Thực ra ngồi xe tải lớn cũng hay, nhất là gầm xe cao, ghế lái càng cao, ngồi trên đó nhìn xuống cảm giác như mọi người đi đường và xe cộ đều ở dưới chân mình.

Xe chạy thẳng về phía Đông. Hỉ Bảo tuy không đến nỗi mù đường nhưng bình thường đi xa cô toàn đi xe buýt nên xe chạy được vài cây số là cô đã ngơ ngác, hoàn toàn mất phương hướng, chỉ biết để mặc Tống Cường chở đi đâu thì đi.

Đã thế Tống Cường còn lải nhải không ngừng:

"Bảo à, anh nói cho em biết nhé, chỉ có đi với anh thôi chứ đổi là người khác thì đừng có tùy tiện đi theo, cẩn thận quay đầu lại người ta bán em đi đấy."

"Vâng."

"Còn nữa, em nhớ đừng học theo chị hai em, nó là đồ ngốc dễ dàng bị người ta dụ dỗ. Mới quen biết bao lâu đâu mà đã đòi đính hôn, em bảo có vô lý không? Thế mà ba mẹ ông bà lại còn vui vẻ đồng ý. Rốt cuộc mọi người nghĩ gì vậy chứ?"

"Bà nội thông minh lắm, nghe lời bà nội chắc chắn không sai đâu anh."

Liên quan đến bà cụ Triệu, Hỉ Bảo nhất định không để anh trai nói lung tung, không cần suy nghĩ đã bênh vực bà nội ngay. Còn về những người khác, cô nghĩ họ vui vẻ là vì tin tưởng bà nội, giống như cô cũng chẳng có cảm giác gì với bác sĩ Đinh kia nhưng chỉ cần chị hai thích và bà nội gật đầu thì cô thấy ổn.

"Cái đồ nịnh nọt!" Tống Cường nhìn bộ dạng của em gái là biết tỏng cô nghĩ gì nhưng quay đầu lại vẫn không kìm được tiếng thở dài, "Đứa nào đứa nấy đều đính hôn cả rồi, anh cảm giác anh sắp tiêu đời rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hỉ Bảo liếc nhìn anh trai, nghiêm túc suy nghĩ, vừa định mở miệng an ủi thì bị Tống Cường cắt ngang.

"Hỉ Bảo! Anh bảo em không cần an ủi anh, mấy lời an ủi của em ấy à, tốt nhất là dẹp đi. Đúng rồi, trước kia Mao Đầu chẳng bảo nó ở trên tàu chiến nửa tháng sao? Tính ngày thì sợ là phải hai tháng rồi đấy nhỉ? Nó bận cái gì thế không biết? Vốn dĩ đã xấu lại phơi nắng gió biển hai tháng, xong rồi, hỏng hẳn rồi."

Nói đến đây, Tống Cường không khỏi rùng mình như thể bị chính hình ảnh mình tưởng tượng ra dọa sợ.

Mà cũng phải, điều này chưa chắc anh đã nói quá. Biển vốn nhiều nắng gió, nghe nói Mao Đầu còn theo tàu chạy một vòng ra hải phận quốc tế. Với cái tính nết của cậu ta thì làm gì có chuyện chịu ngồi yên trong khoang tàu cả ngày. Hơn nữa cậu là do Tống Vệ Quân nhét vào, đi cửa sau thì không sao nhưng mấu chốt là không được làm kiêu, nếu không sau này đừng hòng dựa vào quan hệ mà nhận vai nữa.

Hỉ Bảo nghiêm túc tính toán, tin chắc anh trai mình có khả năng đen đi vài phần thật.

Đã đen như than rồi đen thêm nữa thì thành cái gì? Chẳng lẽ biến thành anh em Châu Phi thật?

Hỉ Bảo còn đang suy tư thì Tống Cường lại nói:

"Cũng không cần lo lắng quá, dù sao nó cũng có bạn gái rồi. Đúng rồi, nó có nói bao giờ đính hôn không? Hay là định chờ bạn gái tốt nghiệp rồi cưới luôn?"

"... Lát nữa anh hỏi anh ấy xem."

Hỉ Bảo ngập ngừng, rốt cuộc không nỡ nói ra sự thật. Một mặt vì đã hứa với Mao Đầu giữ bí mật, mặt khác là thật lòng thương anh trai. Cảm giác không thể ở bên người mình thích thật sự quá tệ. Dù đến giờ Hỉ Bảo vẫn chưa tìm được người trong mộng nhưng cô nhớ rõ cái mùa hè đầu tiên lên Bắc Kinh nhập học, lúc chia tay bà nội cô khó chịu đến mức nào, thật là cào tâm cào phổi. Chắc lúc Mao Đầu chia tay bạn gái cũng đau khổ như thế.

Nghĩ đến đây Hỉ Bảo khẽ thở dài. Hình ảnh này lọt vào mắt Tống Cường, lập tức kích hoạt trí tưởng tượng phong phú của anh ta mà vẽ ra một vở kịch dài 300 hiệp.

__Hỉ Bảo cũng có người yêu rồi? Là ai?

__Thằng nhãi nào nhân lúc anh ta không để ý đã cướp mất trái tim em gái anh ta? Nam sinh Bắc Đại? Hay là người ngoài xã hội? Hay là cái gã tên Diệp Nhất Sơn kia đã từ Liên Xô trở về?

__Bất kể là ai, về nhà anh ta phải điều tra cho kỹ, thà g.i.ế.c nhầm một ngàn còn hơn bỏ sót một người. Em gái lớn, em gái thứ hai đều không giữ được rồi thì cô em út cuối cùng này nhất định phải bảo vệ cho tốt!

Vì mải mê suy diễn, Tống Cường chẳng buồn nói chuyện với Hỉ Bảo. Khổ nỗi Hỉ Bảo cũng sợ anh ta truy hỏi chuyện Mao Đầu và bạn gái, thấy anh ta im lặng cô cũng mừng thầm rồi giả vờ ngắm cảnh ngoài cửa sổ.

Khoảng một tiếng sau Tống Cường đỗ xe bên ngoài một doanh trại quân đội. Có thể thấy nơi này canh phòng rất nghiêm ngặt. Dù xe tải còn cách cổng doanh trại ít nhất hai ba trăm mét nhưng vừa dừng lại không lâu đã có lính gác chạy tới gõ cửa kính xe hỏi chuyện.

Ban đầu người ta gõ cửa kính bên ghế phụ. Hỉ Bảo hạ kính xuống, thò nửa đầu ra nhìn lính gác.

Đối phương: ........................

Ngơ ngác trong tích tắc, anh lính bỏ qua Hỉ Bảo vòng qua đuôi xe tải sang bên ghế lái:

"Yêu cầu xuất trình giấy tờ, trình bày lý do."

Tống Cường nhanh nhẹn đưa giấy tờ, chủ động nói rõ mục đích:

"Tôi đến đón em trai, Mao Đầu... Tống Xã Hội."

"Chờ một lát."

Bảo chờ một lát là chờ một lát thật.

Khoảng bảy tám phút sau Mao Đầu đeo ba lô quân dụng to tướng, hùng dũng oai vệ bước ra khỏi doanh trại. Phải nói là tư thế đó dọa người ra phết. Đừng nói người ngoài không biết gì, ngay cả Tống Cường và Hỉ Bảo liếc qua còn tưởng lãnh đạo nào đi ra. Khí thế thì có thừa, mỗi tội hình tượng thì... ôi thôi.

"Anh..." Mao Đầu vừa kéo cửa ghế phụ, chưa kịp nói hết câu thì nhìn thấy Hỉ Bảo đang cười tít mắt. Lời đến miệng nuốt ngược vào trong, cậu đành đổi giọng, "Em ngồi đi, anh ra thùng xe ngồi."

Thùng xe phía sau cũng tốt chán, vừa to vừa rộng, đừng nói ngồi một người mà có nằm ngang ra cũng chẳng sao, thậm chí nhào lộn cũng được. Có thể nói trừ việc không có ghế ngồi, không có mái che lại xóc nảy thì chẳng có khuyết điểm gì.

Cuối tháng tư gần đến ngày Quốc tế Lao động, nhiệt độ Bắc Kinh tăng cao. Hôm nay trời lại nắng chang chang không một gợn mây.

Mao Đầu leo lên thùng xe tải cảm thấy chắc chắn anh trai mình cố ý.