“Ngươi quản ta chết thế nào...” Ta có chút khó hiểu hỏi, “Ta hiện tại liền muốn chết ở chỗ này, cùng ngươi không có quan hệ gì chứ? Tiền của ta vừa đủ mua một lọ thuốc trừ cỏ... Ngươi...”
“Nhìn ngứa mắt.” Cô ta lau tay vào quần soóc, sau đó lấy một điếu thuốc ra châm, “Tìm việc làm phải không?”
“Bây giờ không tìm nữa.” Ta nói, “Ta muốn chết ở đây, ngươi đền ta lọ thuốc trừ cỏ.”
“Còn rất ngang ngược đấy.” Cô ta cười khẽ, nếp nhăn nơi khóe mắt cũng lộ ra, “Này! Đến chết còn không sợ, theo ta làm việc đi, thế nào?”
Ta liếc nhìn cô ta, cảm thấy thật nực cười, lúc ta muốn chết, lại có người chủ động đến tìm ta làm việc.
“Đừng có trêu chọc ta.” Ta ngồi xổm xuống đất nhìn cô ta, “Chị à, chúng ta không thân không thích, ta cần rất nhiều tiền, không phải lau bàn quét nhà là giải quyết được...”
“Ai mà không cần tiền?” Cô ta lắc đầu, “Loại con gái như ngươi ta thấy nhiều rồi.”
“Vậy sao...” Ta chán nản cúi đầu.
“Nhìn chị như vậy ngươi cũng biết chị làm gì rồi chứ?” Cô ta thở dài nói, “Nếu ngươi từng làm rồi thì theo chị đi, chị cho ngươi chỗ ở, một ngày có thể được một hai trăm. Chưa làm thì thôi, nghề này của chúng ta không giới thiệu người ngoài vào, chị cho ngươi mười đồng, ngươi ăn bữa cơm, sớm về quê đi.”
Nghe xong câu này ta lại ngẩng đầu nhìn cô ta, cô ta mặc quần siêu ngắn và áo hở ngực, nhưng cô ta không biết ta mới đến tỉnh thành được mấy ngày, làm sao có thể chỉ bằng vào cách ăn mặc của một người mà phán đoán công việc của cô ta?
Nhưng ta phải nói rằng, ta đã bị câu “một ngày có thể được một hai trăm” của cô ta hấp dẫn hoàn toàn.
Nếu một ngày có thể được một hai trăm... vậy một tháng chẳng phải có ba năm ngàn sao?
“Chị... việc gì... một ngày có thể được một hai trăm?”
“Ngươi thật sự không hiểu hay giả vờ không hiểu vậy?” Cô ta nhả ra một vòng khói, không vui nhìn ta, “Còn có thể là việc gì? ”Người làm kỹ thuật“ đó, ngươi rốt cuộc đã làm chưa?”
Người làm kỹ thuật... liền có thể một ngày một hai trăm?
“Ta... ta đương nhiên làm rồi!” Ta từ dưới đất đứng lên, hy vọng đã tắt trong mắt dần dần bùng cháy trở lại.
Không cần nói việc lắp ráp lưỡi chuông cho chuông đồng là một công việc kỹ thuật, các kỹ thuật điện tử khác nhau mà ta học được trong xưởng cũng có thể dùng được!
“Làm rồi...?” Cô ta nhíu mày đánh giá ta từ trên xuống dưới, dường như không tin lắm, vài giây sau, cô ta khẽ hỏi, “Tên gì?”
“Ta... tên Điềm Điềm.” Ta nói.
“Mẹ kiếp, nghe cái tên này... ngươi thật sự làm rồi?” Cô ta nghe thấy cái tên “Điềm Điềm” thì rõ ràng yên tâm hơn một chút, “Vậy được rồi... vậy thì đừng chết nữa, theo chị đi.”
Vậy... thật sự là như vậy sao?
Cái tên “Điềm Điềm” sẽ mang lại may mắn cho ta?
“Ta trong giới gọi là Tiểu Nhã, ngươi cứ gọi ta là chị Tiểu Nhã là được.” Cô ta vừa nói, vừa dẫn ta ra khỏi chợ lao động, miệng lẩm bẩm, “Thật là kỳ lạ, chị đến lấy hồ sơ còn nhặt được một con bé.”
Ta đi theo cô ta, một đường đến bên cạnh đường lớn, nơi đó có một chiếc xe bánh mì cũ kỹ dừng lại.
“Đi thôi.” Cô ta vỗ vỗ ta, “Trên xe còn có hai con bé nữa, sau này ba người các ngươi cứ theo chị ăn cơm đi, có chị một miếng thì không để ba đứa các ngươi chết đói được.”
Cô ta kéo cửa xe bánh mì ra, ta nhìn vào bên trong, hàng ghế đầu tiên có một người lái xe mặc quần áo màu đen, hàng ghế thứ hai và thứ ba mỗi hàng ngồi một cô gái. Mọi người đều ném cho ta ánh mắt tò mò.
Chị Tiểu Nhã ra hiệu cho ta ngồi vào hàng ghế thứ hai, cô ta cũng nhân tiện ngồi vào ghế phụ.
“Chị Tiểu Nhã...” Người lái xe quay đầu hỏi, “Đây là?”
“Nhặt được một con bé, cũng là người trong nghề.” Chị Tiểu Nhã lên xe xong thở dài, “Con bé thối này có lẽ chuẩn bị rửa tay, nhưng không thành công, không tìm được việc làm, ở bên trong làm ầm ĩ đòi uống thuốc trừ cỏ bị chị nhìn thấy.”
“Haizz...” Người lái xe lắc đầu, “Đi một vòng lại trở về sao...? Thế sự khó lường mà...”
“Ngươi nói nhảm cái gì vậy? Lái xe cho chị đi.” Chị Tiểu Nhã nói xong quay đầu nhìn ba cô gái chúng ta, “Đội ngũ của chúng ta coi như đủ rồi, ta là Tiểu Nhã, trước đây ở miền Nam làm thuê cho người khác, bây giờ lớn tuổi rồi, tự mình về mở một cửa hàng.”
Nghe cô ta nói như đang tự giới thiệu, cô gái ngồi sau ta lần lượt lên tiếng.
“Ta tên Tiểu Toa, cũng từ miền Nam đến.” Cô ta cười nói, “Ở hộp đêm làm một thời gian, nhưng cảm thấy quá hại sức khỏe, mỗi ngày phải uống rất nhiều rượu, nên đã ra ngoài.”
Ta quay đầu nhìn cô ta, tóc cô ta ngắn ngủn, nhưng trông rất tinh thần, thấy ta nhìn, cô ta cũng nhân tiện mỉm cười với ta.
“Hộp đêm không tốt sao?” Cô gái bên cạnh ta nói, “Trước đây ta nghe đồng nghiệp nói muốn kiếm tiền thì phải đi hộp đêm, có khi một đêm được mấy trăm tệ.”
Ta lại nhìn cô gái bên cạnh, cô ta trông rất hiền lành, đeo một chiếc ba lô rất lớn, như là đựng đầy sách.
“Mấy trăm tệ đó là đổi bằng mạng đó, ngay cả kỳ kinh nguyệt cũng phải liều mạng uống rượu.” Tiểu Toa lắc đầu nói, “Hơn nữa cũng không phải tối nào cũng có đại gia đến đâu, có đi khách hay không cũng không phải tự mình quyết định, phải xem quản lý, tóm lại là một đống chuyện phiền lòng.”
“Haizz...” Cô gái bên cạnh ta thở dài, “Vậy thì thật là hơi khổ sở... Ta tên Lan Lan, trước đây làm ở tiệm cắt tóc, chỉ là vì kiếm được quá ít, hơn nữa xung quanh toàn là công nhân, môi trường làm việc không tốt.”
“Đúng là vậy.” Tiểu Toa dường như có sự đồng cảm, “Trước đây ta có đồng nghiệp cũng từ tiệm cắt tóc ra, tiệm cắt tóc dạo này khó làm ăn lắm.”
Cuộc trò chuyện của mọi người khiến ta dần dần đầu óc mơ hồ, có lẽ ta mới đến tỉnh thành, còn rất nhiều điều phải học?
“Còn ngươi?” Chị Tiểu Nhã từ gương chiếu hậu trong xe nhìn ta, “Điềm Điềm, trước đây ngươi làm ở đâu?”
“Ta...” Ta dừng lại một chút, “Ta... trước đây ta ở xưởng đồng hồ trong thôn phụ trách công việc lắp ráp, sau đó lại đến xưởng điện tử ở trấn, phụ trách lắp ráp màn hình LED, nhưng các kỹ thuật liên quan đến điện tử ta đều hiểu một chút, ngay cả hàn mạch điện cũng biết một chút.”
Chị Tiểu Nhã nghe xong từ trong gương chiếu hậu nghi ngờ nhìn ta, sau đó hỏi: “...Vậy cái tên ”Điềm Điềm“ này là ngươi lấy khi nào?”
Ta nghĩ nghĩ, trả lời: “Khoảng mười bốn tuổi thì phải, thầy bói nói tên thật của ta không tốt, nên bố mẹ mới đặt cho ta một cái tên gọi ở nhà.”
Ta cũng đã phỏng vấn không ít lần, vốn định giới thiệu sơ yếu lý lịch càng nhiều càng tốt, nhưng không ngờ ta vừa nói xong, bên trong xe bánh mì bỗng trở nên vô cùng yên tĩnh.
Lúc này mọi người đều im bặt, ngay cả cậu trai lái xe cũng không rời mắt khỏi phía trước mà lái xe.
Ta không biết mình đã nói sai điều gì, cũng không biết kiểu tự giới thiệu này có quy tắc ẩn nào không, bây giờ bầu không khí tĩnh lặng này ta thật sự không nắm chắc được.
Không bao lâu sau, chị Tiểu Nhã quay đầu nhìn người lái xe: “Dừng xe.”
“Hả...?”
“Mẹ nó dừng xe!” Cô ta quát.
Người lái xe giật mình, vội vàng phanh chiếc xe bánh mì lại bên đường.
Chị Tiểu Nhã lại móc thuốc ra, châm lên miệng.
Ta không biết bây giờ là tình huống gì, chỉ cảm thấy môi trường trong xe bánh mì ngột ngạt đến đáng sợ.
“Điềm Điềm, cút xuống xe.” Chị Tiểu Nhã nói.
“Hả...?”
“Điếc à? Bảo ngươi cút xuống xe.” Cô ta quay đầu lại, dùng đôi mắt lạnh lùng nhìn ta.