Bóc được vài hạt liền đặt vào lòng bàn tay ta, rồi lại cúi đầu tiếp tục bóc.
Ánh mắt ta dừng trên người hắn.
Từ hàng mày dài nhập tóc mai…
Đến sống mũi cao thẳng…
Rồi đôi môi mỏng nhạt màu…
Cứ thế nhìn đến ngây người.
Những cảm xúc chôn sâu nơi đáy lòng trong khoảnh khắc ấy bỗng ào ra như nước vỡ bờ, khiến ta quên mất lý do hắn cưới ta ban đầu.
“Ngẩn người gì thế?”
Lúc hắn lại đặt đậu phộng đã bóc vào tay ta, ta giơ tay nắm lấy đầu ngón tay hắn.
“Hình như ta thích ngài rồi.”
Ta nhìn hắn lẩm bẩm nói.
Hắn nhìn ta chăm chú.
Trên mặt không có quá nhiều biến hóa.
“Ngươi biết hôm nay vì sao ta không vui không?”
“Vì mẫu thân ta nói ta thành hôn nhiều năm mà không có con, hỏi ta có muốn nạp thiếp không.”
“Ta nói với bà ấy rằng bà ấy rõ hơn ai hết, ta vì điều gì mới cưới ngươi.”
“Bảo bà ấy đừng hồ đồ.”
Hắn không rút tay ra.
Nhưng lời hắn nói còn khiến ta đau hơn bất cứ hành động nào.
“Ta không được sao?”
“Ta không được à?”
“Người ngài thích đã gả cho người khác rồi.”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, cố chấp muốn biết vì sao mình không được.
Lúc ấy ta vốn không biết người trong lòng hắn là Lục Thị lang.
Nếu biết…
Ta tuyệt đối sẽ không hỏi ra những lời như vậy.
“Không được. Ít nhất hiện giờ không được.”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟 🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶 🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Nếu ta thích ai, nhất định phải dùng một trái tim sạch sẽ tinh khôi mà trao cho nàng ấy.”
“Bây giờ trái tim ngài vẫn chưa sạch sẽ sao?”
“Đúng.”
Ta đã nói thích ra khỏi miệng, vậy cũng chẳng cần che giấu gì nữa.
Thế là tự cho mình là đúng, cứ như vậy mà thích hắn.
Qua vài ngày lại hỏi Trần Chương một câu:
“Hôm nay trái tim ngài đã sạch chưa?”
Hắn bất lực lắc đầu, nhìn ta một mình tự làm loạn.
24
“Hiện giờ trái tim ta đã trong sạch rồi.”
Hắn bỗng mở miệng.
Tim ta chấn động dữ dội, cuối cùng vẫn nhịn xuống không nói gì.
Suốt dọc đường cứ im lặng như vậy cho tới Đông Hoa môn.
Ta xuống xe trước, đưa tay đỡ Trần Chương.
Hắn nắm lấy tay ta, giẫm lên ghế xe, từng bước từng bước đi xuống.
Đây là lần đầu tiên ta thấy hắn dùng ghế bước xe.
Qua Đông Hoa môn, hai người liền ai đi đường nấy.
Bạch học sĩ khỏe hơn ta, hai ngày trước đã đi làm lại rồi.
“Được đấy, dưỡng thương không tệ.”
Thấy ta, hắn nói một câu, lại đ.á.n.h giá ta một hồi rồi quay người bỏ đi.
Ta thấy khó hiểu vô cùng.
Lần này trở về, ánh mắt người khác nhìn ta lại có chút khác trước.
Nhưng việc nhiều người bận, ta cũng chẳng có tâm tư tìm tòi kỹ càng.
Buổi tối Thanh Sơn vẫn tới đón ta.
“Thánh thượng cho đại nhân nghỉ nửa tháng, ngài ấy vào cung một chuyến rồi về nhà dưỡng thương.”
Thanh Sơn nói với ta như vậy.
“Giờ có thể nói cho ta biết hắn bị thương ở đâu chưa?”