Trên đường trở về, Lâm Nhiên cứ suy nghĩ mãi, rốt cuộc phải làm sao.
Anh biết mẹ hy vọng mình tìm một cô gái gia thế tốt để kết hôn, nên không thích Vương Thi Nhã.
Anh nghĩ tốt nghiệp đại học xong sẽ trở về, sau đó tự mình khởi nghiệp, đợi anh làm nên chuyện rồi bố mẹ anh cũng sẽ không can thiệp được vào quyết định của anh nữa.
Còn về phía Vương Thi Nhã, đợi anh trở về rồi từ từ theo đuổi, dù sao bây giờ họ vẫn đang ở hai nước khác nhau.
Không ngờ rằng, mọi thứ đều thuận lợi y như dự tính.
Trừ chỗ của Vương Thi Nhã.
Anh bận rộn suốt với chuyện công ty.
Mà mỗi lần dành thời gian quan tâm Vương Thi Nhã, hẹn cô bé ăn cơm, cô bé đều sẽ nói mình bận, lý do nào cũng không thể phản bác được, thậm chí có cả lý do đi cùng bạn cùng phòng phá thai.
Rồi rất nhanh, anh thấy cô bé thông báo chính thức yêu đương.
Thật là nhanh ch.óng.
Anh nhìn cặp "cẩu nam nữ" đang cười rạng rỡ trong điện thoại, con ngươi đen sẫm lại, đầu ngón tay trắng bệch.
11
Anh cảm thấy một cơn tức giận chưa từng có.
Cô bé dám thích người khác?
Còn ở bên người khác?
Coi anh là cái gì?
Thằng ngốc bị lợi dụng à?
Từ chối anh, rồi đi tìm một gã công t.ử ăn chơi?
Ngoài mặt anh rất bình tĩnh, nhưng trong lòng lại cuộn sóng dữ dội.
Vương Thi Nhã.
Anh nghiến răng nghiến lợi nghĩ, thích đùa giỡn với anh phải không, vậy anh sẽ "chơi" với cô bé cho đã.
Anh suy nghĩ rất lâu.
Sau đó mua dây thừng, xích sắt, và đủ loại thức ăn.
Anh muốn nhốt cô bé lại.
Thật không biết điều.
Thật không ngoan ngoãn.
Thật mù quáng.
Đáng bị nhốt lại.
Anh biết cô bé sẽ không đi ra ngoài với mình, nhìn thấy anh là trốn như gặp phải ma.
Anh chọn lúc cô bé sẽ về nhà ăn cơm, tâm trạng vô cùng vui vẻ trở về.
12
Chính là cảm giác vui sướng khi cuối cùng cũng có thể phá vỡ lớp màng mỏng này, sau đó muốn làm gì thì làm.
Cô bé nhìn anh thế nào thì có gì quan trọng?
Hình tượng trước đây của anh còn chưa đủ tốt sao?
Đồ ăn cháo đá bát này, chẳng phải cũng ra ngoài tìm mấy thằng rác rưởi yêu đương đó sao?
Đều là do cô bé tự tay phá hủy bầu không khí hòa hợp giữa họ.
Vì vậy, anh cười càng thêm dịu dàng, hòa nhã.
Vương Thi Nhã thấy anh, mắt sáng lên, lập tức vui vẻ chào hỏi anh.
Thấy chưa, đã yêu đương rồi mà vẫn còn quyến rũ anh.
Anh thầm nghĩ một cách khinh thường, rồi lại tỏ ra dáng vẻ của một người anh trai tốt, nói chuyện với cô bé.
Anh bình thản bỏ t.h.u.ố.c ngủ vào sữa.
Nhất thời lại có chút hối hận.
Sớm biết vẫn sẽ đến bước này.
Lẽ ra nên bỏ t.h.u.ố.c cô bé sớm hơn.
Trong lòng anh điên cuồng tưởng tượng, nếu như lúc trước khi dạy kèm cho cô bé, anh nhẫn tâm bỏ t.h.u.ố.c cô bé thì tốt rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nếu như lúc cô bé mới đến, anh đã đặt ra quy tắc cho cô bé, nói với cô bé cả đời này chỉ được có một mình anh là tốt rồi.
Lúc đó cô bé là dễ uốn nắn nhất.
Anh hối hận vì sự do dự thiếu quyết đoán của mình.
Rồi lại vui vẻ nhìn cô bé và bạn trai nói chuyện.
Hóa ra họ gọi nhau là "bảo bối" à.
Anh thấy cách gọi này cũng hay, sau này anh cũng sẽ gọi cô bé như vậy.
Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm nhau, anh cảm thấy như có luồng điện chạy qua đáy lòng, càng thêm hưng phấn.
13
Cảm giác không cần phải giả vờ thật tốt.
Anh thích mút lấy hương thơm và sự ngọt ngào của cô bé không ngừng.
Cũng thích "nuốt" hết vẻ mặt ngây ngốc và kinh ngạc của cô bé vào bụng.
Sau đó, khuôn mặt cô bé dần bị sắc đỏ xâm chiếm.
Đôi mắt từng trong sáng thẳng thắn, vì anh mà phủ một lớp sương mờ của d.ụ.c vọng.
Xem cô bé còn giả vờ thế nào, trốn tránh thế nào.
Anh cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Anh nói với cô bé cứ ở tạm trong căn hộ một tuần đi.
Anh lừa cô bé đấy, anh không hề muốn thả cô bé ra ngoài.
Anh chỉ hận bản thân trước đây lại có suy nghĩ nực cười là muốn nuôi dạy cô bé thành một nàng công chúa ung dung, cao quý.
Nếu cho anh thêm một cơ hội, anh sẽ chỉ nói với cô bé, yêu anh mới là điều quan trọng nhất trên đời, chỉ cần yêu anh, cô bé sẽ có tất cả.
Để cô bé giống như dây leo, chỉ có thể dựa dẫm vào anh.
Anh cũng sẽ không đến khối Sơ trung để ngăn cô bé bị bắt nạt, anh sẽ chỉ nhìn cô bé bị bắt nạt, sau đó cô bé sẽ thấy bài xích và sợ hãi thế giới này, thu mình vào vỏ ốc, rồi anh sẽ xuất hiện, an ủi cô bé, đưa cô bé rời xa đám đông, đến thế giới chỉ còn lại mình anh...
Chỉ nghĩ thôi đã thấy thật tuyệt vời rồi.
Anh thỏa mãn thở dài.
Tiếc thật.
Cho nên lúc Triệu Hằng nhảy ra, anh đã thêm dầu vào lửa.
14
Lúc cảnh sát đến, anh đã sững sờ trong giây lát.
Rồi lại bình thản như không.
Anh hiểu cô bé.
Cũng hiểu bố mẹ mình.
Họ đều sẽ không để anh phải ngồi tù.
Lúc anh đi, trong mắt cô bé vẫn còn sự giằng xé vô hạn.
Cứ giằng xé đi.
Anh thản nhiên nghĩ.
Nếu được làm lại lần nữa, anh chỉ hận mình đã không sớm giam cầm cô bé.
Lúc ở trong trại tạm giam, lòng anh trống rỗng.
Anh không thích cảm giác sự việc nằm ngoài tầm kiểm soát của mình.
Anh vẫn phải ra ngoài.
Ra ngoài để canh chừng cô bé.
Bố mẹ anh liên tục làm công tác tư tưởng cho anh, anh thấy ồn ào, nhưng vẫn nở nụ cười chuẩn mực của đứa con ngoan, nói rằng mình biết rồi.
Và rồi anh sẽ chẳng thay đổi bất cứ điều gì.
Nếu Vương Thi Nhã vẫn không chịu gặp anh, vẫn muốn trốn tránh anh, vậy anh sẽ nghĩ ra một cách tuyệt vời, nhốt cô bé lại hoàn toàn, để không một ai tìm thấy cô bé.
Còn tên Triệu Hằng ngứa mắt kia, g.i.ế.c quách hắn đi cho xong.