Thanh Bình Nhạc (Đam Mỹ) Ngưá»i Lý à Lan va phải là Äại tẩu cá»§a hắn. Từ lúc bá» xươnh trắng chầm cháºm Äứng dáºy, có ngưá»i sững sá», có ngưá»i trầm trá», không má»t ai nói gì cả, cÄn phòng chìm và o sá»± lặng thinh ngắn ngá»§i. Bầu không khà yên ắng nà y là m Ký Thanh sá»n cả gai á»c, cáºu Äá»nh nói gì Äó Äá» phá vỡ sá»± im lặng nhưng bá»ng trông thấy Lục ca dùng tay trái chá»ng lên bà n trà , tay phải Äỡ trán, cÆ¡ thá» lảo Äảo như say rượu. Ký Thanh không biết hắn bá» là m sao, nhìn sắc mặt là thấy hắn Äang khó chá»u, cáºu láºp tức Äi tá»i Äá»nh dìu hắn, nhưng má»i tá»i cách hai thưá»c thì Lý à Lan bất thình lình ngã xuá»ng. Ký Thanh kêu lên sợ hãi, vá»i tiến lên Äỡ, không ngá» có ngưá»i còn nhanh hÆ¡n cáºu, ngưá»i Äó tức khắc lao Äến, dùng thân thá» và cánh tay Äá» Äỡ lấy Lý à Lan. Vương Cẩm Quan không tò mò tá»i gần bá» xương giá»ng Ký Thanh, nà ng vá»n Äứng bên phải Lý à Lan cho nên nghe thấy tiếng kêu liá»n phản ứng rất ká»p thá»i, không Äá» Lý à Lan ngã xuá»ng Äất. Tuy nhiên do vóc ngưá»i chênh lá»ch, Vương Cẩm Quan Äỡ má»t lát thì vẫn ÄÆ°á»£c nhưng ôm không ná»i má»t ngưá»i Äà n ông trưá»ng thà nh, cả hai nhanh chóng Äá» xuá»ng, cÅ©ng may Ngô Kim sức dà i vai rá»ng Äã ngá»i xá»m xuá»ng ká»p Äỡ ÄÆ°á»£c Lý à Lan lên lưng mình. Vương Cẩm Quan ÄÆ°á»£c rảnh tay, vá»i vã vặn mặt Lý à Lan lại, cất tiếng gá»i hắn dáºy. Hai mắt hắn cứ nhắm nghiá»n, hô hấp và mạch Äáºp vẫn còn, vẻ mặt cÅ©ng bình thản, như thá» chá» Äang ngá»§ mê man, song vấn Äá» là hắn chìm và o giấc ngá»§ quá Äá»t ngá»t. Giang Thu Bình nhá» lại lần trưá»c hắn bất ngá» bá» trúng Äá»c bán hạ, cảm thấy không thá» chần chừ má»t khắc nà o, y xông lên Äặt tay lên cánh tay Ngô Kim, Äứng bên cạnh vừa vẫy tay má» ÄÆ°á»ng vừa thúc giục: âMau lên, Äặt ngà i ấy lên giưá»ng Äi, Ký Thanh Äi má» cá»a, Trương Triá»u Äi gá»i Äại phu, Äạo trưá»ng chá» cản ÄÆ°á»ng, tránh ra!â Vương KÃnh Nguyên cÅ©ng quan tâm nên muá»n tá»i xem má»t chút, khá» ná»i lại Äứng ngay phÃa trưá»c Ngô Kim. Bá» nhắc nhá», hắn cuá»ng quýt lùi sang phải, song không nhìn Äằng sau nên bất cẩn Äá phải chân cá»§a bá» xương. Xương bánh chè trái cá»§a bá» xương cong gáºp lại, cả bá» xương mất thÄng bằng, loảng xoảng sụp xuá»ng như bá» rút Äi toà n bá» cá»t sá»ng. Vương KÃnh Nguyên chết Äiếng, sợ mình là m há»ng váºt chứng, tuy nhiên lúc nà y những ngưá»i khác không rảnh há»i tá»i hắn mà Äá»u há»t hải chạy theo Ngô Kim ra ngoà i, lúc chạy tá»i cá»a thì lại Äá»t ngá»t dừng lại. Vương KÃnh Nguyên lấy là m lạ, Äang Äá»nh há»i có chuyá»n gì thì liá»n nghe thấy Ký Thanh kêu lên kÃch Äá»ng, cứ như kẻ tha hương cầu thá»±c á» nÆ¡i Äất khách quê ngưá»i nhìn thấy bà con lá»i xóm. âÄại sư! Sao ngà i lại trá» lại?â Tri Tân Äứng á» trong sân, lặng lẽ buông vạt áo cà sa vừa nhấc lên Äá» tiá»n Äi lại. Nhìn Äá»nh Äầu Lý à Lan gục xuá»ng trên vai Ngô Kim, y cá» nhá»n không thá» dà i, nói: âTa không yên tâm vá» Lục ca cá»§a ngươi lắm nên trá» lại thÄm.â Sá»± thá»±c chứng minh, ná»i lo cá»§a y không phải vô lý. Giang Thu Bình vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ: âÄại sư tá»i Äúng lúc quá, mau mau, má»i ngà i và o trong nhà ngá»i.â Kỳ thá»±c trong nha môn có Äại phu túc trá»±c, song má»i ngưá»i vẫn cảm thấy Tri Tân Äáng tin cáºy hÆ¡n, bá»i vì khi có y chÄm nom, tinh thần cá»§a Lý à Lan khá hÆ¡n Äôi chút. Ba cây chụm lại nên hòn núi cao, cả nhóm nhanh chóng ÄÆ°a ÄÆ°á»£c Lý à Lan lên chiếc giưá»ng nhá». Tri Tân bắt Äầu chẩn bá»nh, trưá»c tiên y rá»a tay bằng nưá»c nóng sau Äó má»i bắt mạch, vạch mà mắt, xem bá»±a lưỡi, rá»i luá»n tay và o trong chÄn ấn mấy cái lên ngá»±c và bụng Lý à Lan. Do Äang không phải giá» nghá» ngÆ¡i nên Lý à Lan mặc quần áo dà y, Tri Tân ấn mạnh xuá»ng nhưng chá» cảm nháºn ÄÆ°á»£c Äá» dà y và hoa vÄn cá»§a quần áo chứ không thá» cảm nháºn ÄÆ°á»£c tình trạng ngÅ© tạng cá»§a Lý à Lan. Y Äà nh cá»i hai lá»p trang phục ngoà i cá»§a hắn dưá»i chÄn ra, luá»n tay và o trong áo. Vừa chạm và o, Tri Tân láºp tức nháºn thấy Äiá»u bất thưá»ng. Mặt và tay Lý à Lan lá» ra ngoà i không thấy có biá»u hiá»n gì, song là n da dưá»i y phục thì ưá»t Äẫm má» hôi, da thá»t lại lạnh ngắt, không có cảm giác nóng ẩm như Äá» má» hôi trá»m bình thưá»ng. Tri Tân cau mà y, quay sang bảo: âMá»i ngưá»i tạm thá»i tránh ra Äã, quần áo hắn thấm Äẫm má» hôi rá»i, phải thay ra ngay.â Ký Thanh là m ngưá»i hầu nên tất nhiên phải á» lại, những ngưá»i cÅ©ng hết sức phá»i hợp, ngoan ngoãn tránh sang gian ngoà i. Chá» Ký Thanh tìm ÄÆ°á»£c quần áo rá»i, Tri Tân liá»n Äứng dáºy, nhưá»ng ra vá» trà Äầu giưá»ng. Nếu không có Tri Tân phát hiá»n thì Ký Thanh quả thá»±c không biết Lục ca cá»§a mình Äang mặc áo trong Äẫm má» hôi. Giữa tiết trá»i lạnh giá thế nà y, dù có là ngưá»i khoẻ mạnh mà mặc áo ưá»t thì cÅ©ng không chá»u ÄÆ°á»£c, chứ nói chi Äến ma á»m như hắn. Ký Thanh á»§ rÅ© há»i: âÄại sư Æ¡i, sao huynh ấy chảy nhiá»u má» hôi quá váºy, lại còn chá» chảy á» ngưá»i chứ mặt thì không có?â Tri Tân không biết nên má» lá»i thế nà o, kỳ thá»±c nguyên nhân cÅ©ng chẳng có gì Äặc biá»t cả, chá» là Äã Äến lúc mà thôi. Còn vá» viá»c tại sao mặt không chảy má» hôi thì lý do ÄÆ¡n giản hÆ¡n, bá»i vì hiá»n tại trá»i lạnh thấu xương, hÆ¡i má» hôi á» ngoà i còn chưa kết thà nh hạt thì Äã bá»c hÆ¡i bá»i cái lạnh rá»i. Nôn ra máu sau Äó là Äá» má» hôi trá»m, Äá» má» hôi trá»m xong còn có các triá»u chứng sưng tấy, mất giá»ng, tiêu chảy, Äây vá»n chÃnh là quá trình mà ngưá»i bá» bá»nh phá»i ắt phải trải qua. Vả lại, ngất xá»u chá» là khá»i Äầu cá»§a á» bá»nh tai hại, từ nay vá» sau, tình trạng cá»§a Lý à Lan sẽ chá» ngà y cà ng xấu Äi. Tri Tân muá»n trá»n tránh sá»± thá»±c nà y, y ép mình Äừng tiếp tục suy nghÄ© nữa, cứ ngá»i trên ghế lặng lẽ lần trà ng hạt. Ký Thanh thấy y không nói lá»i nà o thì cà ng hoảng hÆ¡n, cáºu lo sợ nói: âÄại sư à , ngà i Äừng im re như thế chứ.â Äứng trên láºp trưá»ng cá»§a má»t Äại phu Äá»i mặt vá»i ngưá»i nhà bá»nh nhân, Tri Tân không thá» gạt cáºu ÄÆ°á»£c, cÅ©ng không nỡ lòng nói tháºt vá»i cáºu, chá» Äà nh từ chá»i giải thÃch: âBây giá» vẫn khó nói lắm, hắn Äang hôn mê, có nhiá»u triá»u chứng ta cần ÄÃch thân há»i hắn rá»i má»i ÄÆ°a ra kết luáºn ÄÆ°á»£c. Cuá»ng quýt sẽ cà ng dá»
mắc sai lầm hÆ¡n, ngươi Äừng vá»i, chá» chẩn Äoán ÄÆ°á»£c chÃnh xác ta sẽ nói cho ngươi biết.â Sá»± kiên nhẫn và dá»u dà ng cá»§a y khiến Ký Thanh trấn an hÆ¡n phần nà o, cáºu gáºt gáºt Äầu, cắn môi tÄng nhanh tá»c Äá» tay. Äến khi cáºu thay Äá» xong, Tri Tân lại Äá»i vá» trà vá»i cáºu, ngá»i trá» lại Äầu giưá»ng tiếp tục luá»n tay xuá»ng dưá»i chÄn Äá» kiá»m tra phá»§ tạng cá»§a Lý à Lan. Ký Thanh xin y kê ÄÆ¡n thuá»c rá»i lá»±a bao Äá»±ng thuá»c, há»t hải chạy ra ngoà i. Cáºu vừa ra khá»i cá»a là má»i ngưá»i bên ngoà i tức tá»c xúm lại, má»m nÄm miá»ng mưá»i há»i han tình hình Lý à Lan. Tri Tân nghe thấy tiếng bá»n há» nói chuyá»n, song y chẳng mấy Äá» tâm, toà n bá» sá»± chú ý cá»§a y Äá»u Äang táºp trung á» nÆ¡i ngón tay. Y lưá»t từng ngón tay qua trưá»c ngá»±c Lý à Lan, dá»±a và o cách ÄÆ¡n giản nà y Äá» thÄm dò xem trong phá»§ tạng hắn có dá» váºt hay không. Y há»c ÄÆ°á»£c biá»n pháp nà y từ Tôn Äại phu và o nhiá»u nÄm trưá»c, ông nói thưá»ng những ngưá»i bá»nh lao khi Äã bưá»c má»t chân xuá»ng má» thì ná»i tạng sẽ phù ná», nếu không ÄÆ°á»£c chữa trá» ká»p thá»i sẽ bá» lá» loét rá»i mưng má»§, mụn má»§ tÃch tụ nhiá»u thì khi ấn từ ngoà i cÆ¡ thá» sẽ cảm nháºn ÄÆ°á»£c khá»i rắn. May mà cÆ¡ thá» Lý à Lan vẫn chưa có triá»u chứng nà y, Tri Tân vá»n có thá» thá» phà o má»t hÆ¡i nhưng vẫn lòng vẫn nặng trÄ©u. Y rút tay ra khá»i chÄn, giúp Lý à Lan chá»nh lại góc chÄn và tóc tai, sau Äó cứ ngá»i thẫn thá» á» Äầu giưá»ng. Hôm nay, sau giá» cÆ¡m trưa, y ra rừng trúc sau núi tản bá» chá»c lát, bất chợt nghÄ© muá»n trá» lại thÄm má»t chút. Lý à Lan rõ rà ng Äã thà nh má»t tâm ma, y nằm chiêm bao thôi cÅ©ng mÆ¡ thấy hắn, rút xÄm chẳng lần nà o ra âCátâ, ngay cả Äến rừng trúc giải sầu cÅ©ng sẽ nhá» tá»i ngà y hắn và Lữ Xuyên tranh Äấu dữ dá»i tại nÆ¡i Äây. Äã lâu lắm rá»i Tri Tân má»i không tÄ©nh tâm như váºy. Lý à Lan viết âMong nhá» khôn cùngâ á» cuá»i thư, lá»i nà y là tháºt hay giả còn chưa biết, có khi Äá»i phương chá» tán gẫu hay kiếm cỡ váºy thôi, nhưng bản thân Tri Tân thì thá»±c sá»± Äang mong nhá» khôn cùng. Xưa nay y chẳng bao giá» là m khó chÃnh mình, cÅ©ng tin rằng hết thảy Äại thế và tâm mình Äá»u là duyên pháºn, vì váºy y ngá»i trên tảng Äá trong rừng trúc ná»a ngà y rá»i liá»n vá» chùa há»i mượn phương trượng má»t con ngá»±a nhá», chạy suá»t hai canh giá» trên con ÄÆ°á»ng tuyết tan lầy lá»i. (Äại thế là tình thế cÆ¡ bản mà sá»± váºt sá»± viá»c diá»
n biến, phát triá»n) Lúc Tri Tân Äến nha môn là giá» Thân má»i vừa qua má»t ná»a, nha sai canh gác Äá»u biết y nên không cần thông báo mà trá»±c tiếp má»i y và o trong luôn. Tri Tân lặng lẽ bÄng qua sân trưá»c, lúc Äi tá»i háºu viá»n trùng hợp bắt gặp cảnh tượng bá» xương trong sảnh chầm cháºm Äứng lên. Bá»i sân thấp hÆ¡n vá»i nhà chÃnh má»t chút nên khi Tri Tân từ trong sân nhìn sang, bá» xương kia vừa khéo Äá»i diá»n vá»i Lý à Lan, tình cảnh ấy kết hợp vá»i cÆ¡n ác má»ng Äêm qua, tá»±a như thỠý trá»i báo hiá»u. Tri Tân dừng bưá»c, lòng dâng trà o ná»i kinh hoảng mất mát. Ngay sau Äó phòng nghá» sá»± loạn như ong vỡ tá», Tri Tân hoà n há»n nhìn lại, quả nhiên Lý à Lan lại xảy ra sá»± cá». HÆ¡n nữa không giá»ng lần trưá»c là có kẻ xấu cỠý hãm hại, lần nà y lại là bá»nh lý tá»± nhiên, thuá»c và châm Äá»u khó cứu, chá» có thá» tranh già nh mạng sá»ng vá»i trá»i cao. Mang cõi lòng nặng ná», Tri Tân gỡ chuá»i hạt á» cá» tay xuá»ng, cuá»n lại Äặt lên gá»i cá»§a Lý à Lan. Ngưá»i trong Pháºt môn tin rằng tinh nguyá»t bá» Äá» có tác dụng tiêu trừ phiá»n não và trừ tà , Tri Tân hi vá»ng hắn có thá» ÄÆ°á»£c ngá»§ má»t giấc thoải mái không má»ng má». Tiếng xì xà o á» gian ngoà i chẳng mấy chá»c mà nhá» dần, tiếp sau Äó là tiếng bưá»c chân tiến và o, Tri Tân ngoảnh Äầu nhìn, nháºn ra chá» có má»t mình Vương Cẩm Quan tá»i. Tri Tân khẽ há»i: âNhững ngưá»i khác Äâu?â Vương Cẩm Quan nhẹ nhà ng Äáp: âHá» nói có tá»i cÅ©ng chẳng giúp ÄÆ°á»£c gì, còn là m á»n quấy rầy Hà nh Cá»u, cho nên Äá»u Äến phòng nghá» sá»± cả rá»i, chá» ÄỠấy tá»nh sẽ Äến thÄm sau.â Tri Tân gáºt Äầu, cảm thấy má»i ngưá»i quả thá»±c Äá»u hết lòng quan tâm sÄn sóc. Y không nói gì thêm, chá» Äứng Äáºy Äá»nh nhưá»ng chá» cho Äá»i phương. Vương Cẩm Quan lại xua tay bảo: âÄại sư cứ ngá»i Äi, ta không hiá»u y thuáºt, cÅ©ng sắp phải ra ngoà i rá»i, xin nhá» ngà i chÄm sóc cho ÄỠấy váºy.â âPhu nhân Äừng khách sáo thế.â Tri Tân cÅ©ng không chá»i từ, y không tránh ra cÅ©ng không ngá»i xuá»ng mà tiếp tục Äứng nói chuyá»n vá»i nà ng, âà Lan là bạn cá»§a ta, Äây là bá»n pháºn phải là m.â âVáºy tá»t quá, ta sẽ không khách sáo vá»i Äại sư nữa, chá» xin há»i tháºt má»t câuâ¦â¦â Vương Cẩm Quan nghiêm túc há»i, âVá»i tình trạng sức khoẻ hiá»n tại, ÄỠấy có thá» gắng gượng ÄÆ°á»£c bao lâu nữa?â Tri Tân Äáp: âTa thá»±c lòng không trả lá»i ÄÆ°á»£c câu há»i nà y, ta chá» hiá»u biết má»t chút Ãt vá» bá»nh phá»i chứ không phải Äại phu có kiến thức sâu rá»ng mà có thá» dá»±a và o bá»nh tình cá»§a bá»nh nhân ÄỠáng chừngâ¦â¦ thá»i gian, xin lá»i.â Vương Cẩm Quan có chút thất vá»ng, song viá»c không biết cÅ©ng khiến cho nà ng thá» phà o nhẹ nhõm. Nà ng nhoẻn miá»ng, ánh mắt bá»ng trá» nên quyết liá»t: âTa chuẩn bá» Äi vắng và i ngà y, ta sẽ Äến thà nh Khương Hưng xem có thá» tìm ÄÆ°á»£c vá» Äại phu kia hay không. Trong khoảng thá»i gian nà y, ta xin nhá» Äại sư á» lại nha môn Äá» chÄm sóc cho Hà nh Cá»u, không biết ngà i có Äá»ng ý chÄng?â Biết rõ là không nên nhưng y vẫn trá» lại, Tri Tân ná» nụ cưá»i chua xót: âÄÆ°á»£c chứ, phu nhân cứ yên tâm, ngà i Äi ra ngoà i cÅ©ng phải cẩn tháºn nhé.â Vương Cẩm Quan vái chà o y rá»i quay ngưá»i rá»i Äi. Tri Tân nhá» tá»i cá tÃnh mạnh mẽ dứt khoát cá»§a nà ng, biết lát nữa mình bưá»c ra ngoà i từ cánh cá»a nà y thì sẽ tạm thá»i không ÄÆ°á»£c thấy nà ng nữa. NghÄ© váºy, Tri Tân má»i nháºn ra má»i chuyá»n không quá nặng ná» Äến mức ấy, Lý à Lan ngoại trừ má»i lo ngại vá» tÃnh mạng ra thì những thứ khác Äá»u xem như mỹ mãn, thân bằng hảo hữu Äầy Äá»§, hÆ¡n nữa ai cÅ©ng Äá»i tá»t vá»i hắn, như thế Äã là may mắn hÆ¡n rất nhiá»u ngưá»i rá»i. Có lẽ nhá» tác dụng cá»§a bá» Äá» nên Lý à Lan ngá»§ má»t giấc rất sâu, Äến giá» Dáºu vẫn chưa tá»nh. Äại phu á» nha môn có Äến khám qua má»t lần, nhưng có lẽ vì sợ nha môn há»i tá»i nên ông ta nói lá»i an á»§i còn nhiá»u hÆ¡n nói vá» bá»nh tình. Nghe những lá»i trấn an giả dá»i ấy xong, Ký Thanh bình tÄ©nh hÆ¡n phần nà o, chu Äáo má»m thuá»c cho Lý à Lan. Tình trạng cá»§a Lý à Lan vẫn chưa quá tá», hắn vẫn còn chút tri giác khi tiếp xúc vá»i thuá»c, cá» há»ng sẽ phá»i hợp nuá»t xuá»ng. Má»m thuá»c xong, Ký Thanh bưng cháºu và bát ra ngoà i, lúc trá» vá» thấy Tri Tân canh giữ á» Äầu giưá»ng như môn thần nên cáºu cÅ©ng bá»t lo không có ai trông Lý à Lan, hÆ¡n nữa có nhiá»u ngưá»i bên cạnh thì sẽ khó ngá»§ ÄÆ°á»£c, do Äó cáºu không có tiến và o mà cứ Äi qua Äi lại giữa gian ngoà i và phòng nghá» sá»±. Tri Tân ngá»i trên chiếc ghế cạnh bên giưá»ng, bá»i vì bá» Äá» Äã dùng Äá» giúp Lý à Lan an thần, y chá» có thá» má» mắt niá»m kinh trong lòng. Mà Lý à Lan có vẻ vẫn lạnh nên ngá»§ cuá»n mình, láºt ngưá»i sang phải, gò má Äè lên bá»i vân bằng phá» thuý cá»§a trà ng hạt. Tri Tân sợ hắn tì cấn mặt sẽ ngá»§ không yên, bèn nhấc cằm hắn lên, toan rút bá»i vân và dây lụa ra. Ai ngá» ngón tay y vừa sượt qua hà m dưá»i cá»§a Lý à Lan thì hắn bất thình tình vươn bà n tay trái từ trong á» chÄn ra, giữ lấy cá» tay y, hoà n toà n chẳng giá»ng má»t kẻ bá»nh nặng hôn mê. Hắn là m ra Äá»ng tác mạnh như váºy, Tri Tân cứ tưá»ng hắn Äã tá»nh lại rá»i, ấy thế mà hắn hoà n toà n chẳng có dấu hiá»u má» mắt hay chá»p mắt. Hắn chá» dùng ngón tay lạnh lẽo chà xát xương cá» tay y, rá»i lại luá»n ngón tay và o trong tay áo, như thá» tìm ra nguá»n nhiá»t. Da thá»t nÆ¡i lòng bà n tay hắn lưá»t qua má»t ná»a cánh tay Tri Tân, kỳ thá»±c y không lãnh, song khắp ngưá»i lại Äá»t nhiên ná»i da gà . Có chút ngứa, cÅ©ng có cả cảm giác hoảng há»t và chùn bưá»c khiến y không nói nên lá»i.
Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com
Báo lỗi chương