Diệp Lan Hoa gạt tay Giang Bá Ninh ra, cau mày oán trách: “Chúng ta đã nhận tiền rồi, nhưng bây giờ người lại bị quan phủ lưu đày biên quan, chuyện này sao lại xui xẻo như vậy chứ?!”
Giang Bá Ninh thở vắn than dài: “Nhà chúng ta một năm nay cũng không biết làm sao nữa, chuyện xui xẻo gì cũng để nhà ta gặp phải.”
Diệp Lan Hoa vẫn không cam lòng: “Chuyện của Tư nha đầu thật sự không còn chút đường lùi nào nữa sao? Hay là, chúng ta lại đến trước mặt Huyện thái gia cầu xin? Cầu xin ngài ấy nể tình Tư nha đầu tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện, tha cho nó lần này. Thật sự không được, chúng ta có thể đưa tiền để đút lót, tục ngữ có câu có tiền mua tiên cũng được, không ai lại đi gây khó dễ với bạc cả.”
“Bà lại không phải không biết, Huyện thái gia này có quan hệ tốt với Vi nha đầu, nếu ngài ấy muốn tiền, trực tiếp đi tìm Vi nha đầu đòi không phải tốt hơn sao? Lẽ nào tiền Vi nha đầu đưa sẽ ít hơn chúng ta sao?”
Diệp Lan Hoa không còn lời nào để nói.
Chỉ bàn về gia tài, hiện nay trong Vân Sơn thôn nhà Giang Vi Vi là có tiền nhất, Diệp Lan Hoa tự nhận so tiền chắc chắn là không so lại nàng, chuyện hối lộ chỉ đành bỏ qua.
Diệp Lan Hoa càng nghĩ càng phiền: “Một mối hôn sự đang yên đang lành, sao lại cứ thế mà hỏng bét rồi chứ? Lát nữa chúng ta làm sao ăn nói với Sầm lão gia đây? Lúc trước khi chúng ta nhận bạc định thân, đã đích thân hứa với người ta, nhất định sẽ đàng hoàng đưa người qua cho bọn họ, nhưng bây giờ Tư nha đầu vẫn đang ở trong lao, ông nói chuyện này phải làm sao đây?”
Giang Bá Ninh hạ thấp giọng nói: “Lúc ta về, trên đường đã suy nghĩ suốt một chặng, cuối cùng thật sự để ta nghĩ ra một cách.”
Diệp Lan Hoa vội vàng gặng hỏi: “Cách gì?”
“Sầm gia kia tuy nói là định Tư nha đầu nhà ta, nhưng bọn họ căn bản chưa từng gặp Tư nha đầu, không biết Tư nha đầu trông như thế nào. Ngày mai chúng ta sẽ lên trấn, bỏ ra vài lạng bạc mua một nha đầu trẻ tuổi về, chỉ cần dung mạo tuổi tác xấp xỉ Tư nha đầu là được rồi, đợi khi Sầm gia đến đón dâu, chúng ta liền nhét nha đầu đó cho Sầm gia.”
Diệp Lan Hoa ngập ngừng nói: “Lỡ như sau đó Sầm gia phát hiện ra sự thật thì làm sao?”
“Sở dĩ Sầm gia muốn cưới Tư nha đầu qua cửa, là vì muốn xung hỉ cho Sầm lão gia, xung hỉ mà, chẳng phải là muốn cầu may mắn sao. Cho dù sau đó Sầm gia thật sự nhận ra manh mối, cũng sẽ không nói nhiều, bởi vì như vậy không may mắn. Bọn họ cùng lắm cũng chỉ lén lút đến chất vấn chúng ta vài câu, đến lúc đó chúng ta chỉ cần đàng hoàng xin lỗi bọn họ, chắc là không sao đâu.”
Thấy hắn đã nghĩ đến mọi bề, trong lòng Diệp Lan Hoa hơi yên tâm: “Vậy thì làm theo lời ông nói đi, sáng mai chúng ta sẽ lên trấn mua người.”
Cửa phòng bị gõ vang, giọng nói của Trần Ngọc Quế truyền vào.
“Ăn cơm thôi.”
Cả nhà ngồi quây quần bên bàn ăn cơm.
Bữa cơm tối nay so với ngày thường không có gì khác biệt, vẫn là cháo gạo lứt ăn kèm với cải trắng luộc và đậu đũa luộc.
Còn về những lương thực gạo mới thu hoạch năm nay, đều đã bị những kẻ đòi nợ cướp đi hết rồi, nói là lấy đi gán nợ, nhưng mặc dù vậy, ngần ấy lương thực cũng chỉ bù đắp được một tháng tiền lãi mà thôi, khoảng cách để trả hết nợ vẫn còn rất xa.
Hiện nay trong nhà chỉ có thể thắt lưng buộc bụng mà sống.
Giang Bá Ninh nói qua dự tính muốn mua người của mình với Giang Lâm Hải.
Giang Lâm Hải nghe xong gật đầu, coi như là đồng ý.
Giang Bá Ninh xoa xoa ngón tay, cười lấy lòng: “Mua người phải tốn không ít bạc, cha, cha chi viện cho con một chút đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giang Lâm Hải bực bội trừng mắt nhìn hắn: “Tiền tiền tiền, ngươi suốt ngày chỉ biết đòi tiền, ngươi không thấy nhà ta đều bị ngươi hành hạ thành cái dạng gì rồi sao? Nếu không phải ngươi nợ tiền lãi, nhà ta đến mức phải gả Tư nha đầu cho lão già tồi tệ nhà họ Sầm sao? Nếu không phải như vậy, Tư nha đầu cũng sẽ không làm liều đi trêu chọc Vi nha đầu! Nói cho cùng, đây đều là lỗi của ngươi!”
Nghe thấy tên của khuê nữ, động tác ăn cơm của Trần Ngọc Quế khựng lại.
Giang Bá Ninh bị mắng đến mức rụt cổ lại, trong miệng lầm bầm nói: “Chuyện này sao có thể trách con chứ? Lúc trước nói muốn gả Tư nha đầu cho Sầm lão gia làm thiếp, chuyện này cha cũng đã đồng ý rồi mà...”
“Ta là đồng ý rồi, nhưng đó không phải là bị ngươi ép sao? Nếu ta không đồng ý, sau này những kẻ đòi nợ đó lại ngày nào cũng đến cửa làm ầm ĩ, cứ tiếp tục như vậy cái nhà này của chúng ta đều tan nát hết!”
Giang Bá Ninh bĩu môi: “Không cho tiền thì không cho tiền thôi, có cần phải lật lại nợ cũ với con không?”
Giang Lâm Hải vỗ bàn mắng: “Ngươi còn nói nhảm nữa, ta không chỉ lật lại nợ cũ, ta còn đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi đấy!”
Giang Bá Ninh rụt cổ lại, không dám cãi lại nữa.
Diệp Lan Hoa vội vàng giúp hòa giải.
“Thôi bỏ đi bỏ đi, cha không muốn cho thì thôi, tiền mua người chúng ta và đại tẩu cùng nhau nghĩ cách vậy.”
Trần Ngọc Quế đột nhiên bị điểm danh ngẩng đầu lên, khó hiểu hỏi: “Cùng ta nghĩ cách gì?”
Diệp Lan Hoa coi đó là điều hiển nhiên nói: “Là vì Tư nha đầu nhà chị chủ động đi trêu chọc Vi nha đầu, mới dẫn đến việc Vi nha đầu đi quan phủ kiện nó, nếu không phải nó nhất thời kích động, cũng sẽ không có chuyện rắc rối như bây giờ. Chúng ta vì muốn bù đắp cho lỗi lầm mà nó gây ra, chỉ có thể bỏ tiền đi mua một nha đầu về, đại tẩu chị là nương ruột của Tư nha đầu, chị thế nào cũng phải gánh vác một chút trách nhiệm chứ? Chị yên tâm, ta biết trong tay chị không có bao nhiêu tiền, ta cũng sẽ không đòi nhiều, chị chỉ cần đưa cho ta năm lạng bạc là được rồi. Ngày mai ta sẽ cùng nam nhân nhà ta lên trấn mua người, đến lúc đó bất kể thiếu bao nhiêu tiền, đều do nhị phòng chúng ta bù vào, thế nào? Chúng ta đối xử với chị không tệ chứ?”
Trần Ngọc Quế cho dù có ngốc đến mấy cũng biết đối phương lúc này là muốn lừa tiền của bà.
Đừng nói là bà không có tiền, bà cho dù có tiền cũng không thể đưa a!
Bà tự biết mình ăn nói vụng về, nói không lại Diệp Lan Hoa, chỉ đành trơ mắt nhìn về phía Giang Lâm Hải, hy vọng bố chồng có thể giúp mình nói một câu công bằng.
Tuy nhiên...
Giang Lâm Hải lại ngay cả đầu cũng không ngẩng lên một cái, cắm cúi húp cháo trong bát, giống như không nghe thấy gì cả, bày rõ ra là không muốn can thiệp.
Diệp Lan Hoa cười nói: “Đại tẩu, ta biết bình thường chị có tích cóp được chút bạc, chắc là để trong phòng nhỉ. Chị cứ ngồi ăn cơm đi, ta đi giúp chị về phòng lấy bạc, chị yên tâm, ta chỉ lấy năm lạng bạc, một đồng cũng sẽ không lấy thừa.”
Nói rồi ả liền đứng dậy, đi về phía phòng của đại phòng.
Trần Ngọc Quế vội vàng đuổi theo: “Ta không có tiền, cô đừng vào phòng ta!”
Diệp Lan Hoa đi rất nhanh, ả vừa đi vừa nói: “Ây da, chị khiêm tốn cái gì chứ? Chị chính là con dâu trưởng trong nhà, cha nương ngày thường tín nhiệm chị nhất, bất kể có chuyện gì cũng sẽ nghĩ đến chị đầu tiên. Nhất là nương, trước khi bà ấy qua đời còn cố ý giao chìa khóa tủ đựng lương thực cho chị, phải biết rằng chìa khóa đó chính là mạng sống của nương a! Lúc bà ấy còn sống, chìa khóa đó cả ngày cất giữ bên người, ai cũng không chịu đưa, chúng ta đều tưởng bà ấy sẽ mang chìa khóa đó vào trong quan tài, không ngờ cuối cùng bà ấy lại đưa chìa khóa cho chị và đại ca. Chị thử nghĩ xem a, nương ngay cả chìa khóa coi trọng nhất cũng đưa cho các người rồi, chắc chắn còn đưa cho các người những thứ đồ tốt khác nữa chứ? Chúng ta đều là người một nhà, chị cũng đừng giấu giếm nữa, lấy ra cho mọi người xem thử đi mà.”
“Không có, trước khi nương qua đời chỉ đưa cho chúng ta một chiếc chìa khóa, những thứ khác cái gì cũng không đưa, cô phải tin ta a!”