Niết Ô Phách đành phải lùi lại, ánh mắt vẫn chằm chằm nhìn Giang Vi Vi, đề phòng nàng có bất kỳ hành động nào bất lợi cho Hỏa La Vương.
Cáp Ti Na hừ mạnh một tiếng, trong lòng đầy bất mãn.
Giang Vi Vi lại đột nhiên lên tiếng vào lúc này.
“Mời các ngươi ra ngoài hết đi.”
Đại vu sư cau mày hỏi: “Tại sao?”
“Động d.a.o kéo trên tim là một việc vô cùng nguy hiểm, các ngươi quá ồn ào, sẽ ảnh hưởng đến sự phát huy của ta.”
“Ta có thể bảo họ giữ im lặng.”
Giang Vi Vi mặt không cảm xúc nhìn ông ta: “Các ngươi muốn ở lại đây cũng được, nhưng ta nói trước cho mất lòng trước được lòng sau, nếu ca phẫu thuật này xảy ra vấn đề gì, mọi trách nhiệm thuộc về các ngươi.”
Cáp Ti Na không phục: “Dựa vào cái gì?!”
Giang Vi Vi không thèm để ý đến cô ả, ánh mắt luôn nhìn chằm chằm Đại vu sư.
Đại vu sư trầm ngâm một lát, cuối cùng vẫn nhượng bộ.
“Chúng ta ra ngoài hết, xin ngươi hãy cố gắng hết sức cứu chữa cho bệ hạ, chúng ta sẽ đợi tin tốt của ngươi ở bên ngoài.”
Cáp Ti Na còn muốn nói gì đó, lại bị Đại vu sư dùng ánh mắt chặn lại.
Một nhóm người lần lượt rời đi, ngay cả Kiều Thủy Doanh cũng bị lôi ra ngoài.
Cửa phòng đóng lại.
Giang Vi Vi đứng bên cửa sổ, lạnh lùng nhìn Hỏa La Vương đang nằm hôn mê bất tỉnh trên giường.
“Tiểu Cửu, giúp ta đổi một thứ.”
Hệ thống số 999: “Cô muốn đổi thứ gì?”
“Máy trợ tim.”...
Ngoài cửa.
Văn võ đại thần của Hỏa La Quốc đều đang mỏi mắt mong chờ.
Niết Ô Phách đi tới đi lui không ngừng, tỏ ra vô cùng nôn nóng bất an.
Cáp Ti Na thì nắm c.h.ặ.t chiếc roi dài, chỉ cần bên trong có chút gì không ổn, cô ả sẽ xách roi đạp cửa xông vào.
Đại vu sư nhìn chằm chằm cửa phòng không nhúc nhích, giống như lão tăng nhập định.
Thiện Mặc tựa vào mép cửa sổ, nhìn bóng đêm bên ngoài, ánh mắt trống rỗng, không biết đang nghĩ gì.
Kiều Thủy Doanh lúc này đã bình tĩnh hơn một chút, nàng ấy mím c.h.ặ.t môi, trong đầu suy nghĩ rất nhiều, trong đó điều nghĩ đến nhiều nhất là—— nếu nàng ấy c.h.ế.t, Phó Thất ca ca có đau lòng vì nàng ấy không?
Thời gian từng chút từng chút trôi qua.
Cáp Ti Na nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được, xông đến trước mặt Đại vu sư nói.
“Chúng ta đều ở bên ngoài, trong phòng chỉ có người phụ nữ đó và đại huynh, lỡ như ả ta làm hại đại huynh thì sao?”
Đại vu sư bình tĩnh nói: “Bạn của nàng ta vẫn nằm trong tay chúng ta, nàng ta không dám làm bậy đâu.”
“Nhưng lỡ như thì sao? Lỡ như ả ta không quan tâm đến sống c.h.ế.t của bạn mình thì sao?”
“Không có cái lỡ như đó.”
Cáp Ti Na còn muốn nói gì nữa, cửa phòng đột nhiên mở ra.
Tất cả những người có mặt lập tức đồng loạt nhìn về phía cửa.
Giang Vi Vi đối mặt với vô số ánh mắt nóng bỏng bước ra, bình tĩnh nói: “Phẫu thuật rất thành công, Hỏa La Vương không sao rồi, tiếp theo chỉ cần tĩnh dưỡng cho tốt, là có thể khôi phục như lúc ban đầu.”
Lời này vừa nói ra, thần kinh căng thẳng của những người có mặt lập tức thả lỏng.
Trên mặt mỗi người đều hiện lên vẻ vui mừng.
Đại vu sư và Thiện Mặc dẫn đầu đi vào.
Khi đi ngang qua Giang Vi Vi, bước chân Thiện Mặc khựng lại, thấp giọng nói.
“Cảm ơn.”
Giang Vi Vi không thèm để ý.
Mọi người bước vào phòng ngủ, thấy Hỏa La Vương vẫn đang ngủ say, nhưng nhìn sắc mặt hắn, quả thực đã tốt hơn trước rất nhiều, nhịp thở và mạch đập cũng trở nên bình ổn mạnh mẽ, rõ ràng là đã chuyển biến tốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giang Vi Vi ngáp một cái, lộ vẻ buồn ngủ.
“Xin hỏi bây giờ chúng ta có thể về ngủ được chưa?”
Thiện Mặc nói: “Ta đưa các nàng về.”
Cáp Ti Na lập tức nhảy dựng lên phản đối: “Không được! Chàng thân là Thừa tướng một nước, sao có thể rời đi vào thời điểm mấu chốt này? Chàng phải ở lại đây trông chừng, bảo những người khác đưa bọn họ về là được rồi.”
“Ở đây có các người trông chừng là đủ rồi, ta có vài lời riêng tư muốn nói chuyện riêng với Thu Dương quận chúa.”
“Nói chuyện gì mà nói? Nam nữ cô nam quả nữ, ở riêng với nhau không sợ người ta nói ra nói vào sao?!”
Thiện Mặc còn định nói thêm, Giang Vi Vi đã lên tiếng ngắt lời trước một bước.
“Cứ làm theo lời công chúa điện hạ nói đi, tùy tiện tìm hai tên thị vệ đưa chúng ta về là được rồi.”
Thấy nàng có vẻ mất kiên nhẫn không muốn ở lại đây thêm nữa, Thiện Mặc chỉ đành ngậm miệng.
Dưới sự hộ tống của thị vệ, Giang Vi Vi và Kiều Thủy Doanh thuận lợi trở về chỗ ở.
Đóng cửa phòng lại, Giang Vi Vi lập tức cởi trói cho Kiều Thủy Doanh.
Kiều Thủy Doanh hỏi: “Ngươi thật sự đã chữa khỏi cho Hỏa La Vương rồi sao?”
“Ừm.”
Kiều Thủy Doanh sốt ruột: “Ta nghe nói Hỏa La Vương đ.á.n.h trận rất lợi hại, hiếm khi hắn bị thương nặng thế này, nếu hắn có thể cứ thế mà chầu diêm vương, thì chẳng khác nào trừ đi một mối họa lớn cho Nam Sở chúng ta, bây giờ ngươi chữa khỏi cho hắn rồi, sau này hắn lại dẫn quân đi tấn công Nam Sở chúng ta thì phải làm sao?”
Giang Vi Vi lại cười một tiếng: “Sẽ không đâu, hắn không có cái mạng đó nữa rồi.”
“Hả?”
“Ta đã động chút tay chân trên người hắn, không quá ba tháng, hắn chắc chắn sẽ tiêu đời.”
Giang Vi Vi đã đổi một chiếc máy trợ tim từ chỗ Hệ thống.
Máy trợ tim là một loại thiết bị điện t.ử sử dụng xung điện vi mô để điều trị các bệnh về tim, sau khi có được máy trợ tim, nàng đã cải tiến lại máy trợ tim một chút.
Lúc máy trợ tim vừa được lắp vào cơ thể Hỏa La Vương, sẽ không có phản ứng gì quá lớn, nhưng cùng với sự gia tăng của thời gian, cường độ xung điện của máy trợ tim sẽ dần tăng lên, Hỏa La Vương sẽ theo đó cảm thấy tim đau nhói, nhịp tim đập quá nhanh, cuối cùng dẫn đến đột t.ử.
Những người đó ép Giang Vi Vi đi cứu người.
Nhưng bọn họ không biết, cách cứu người có rất nhiều loại.
Là bọn họ đã nhét con d.a.o g.i.ế.c người vào tay nàng, vậy thì đừng trách nàng ra tay không lưu tình.
Kiều Thủy Doanh tò mò vô cùng: “Rốt cuộc ngươi đã làm gì Hỏa La Vương vậy?”
Giang Vi Vi chớp mắt một cái: “Đây là bí mật.”
Kiều Thủy Doanh còn định hỏi dồn, Giang Vi Vi đã lên tiếng thúc giục trước một bước.
“Đừng làm chậm trễ thời gian nữa, chúng ta mau đi thôi, Cẩm Tú và Hoán Hoa vẫn đang đợi chúng ta đấy.”
Kiều Thủy Doanh lúc này mới nhớ ra hai nha hoàn vẫn đang đợi hội họp với các nàng.
Sợi dây thừng treo ngoài cửa sổ vẫn còn, xem ra là chưa bị người ta phát hiện.
Kiều Thủy Doanh men theo sợi dây thừng trượt xuống, Giang Vi Vi theo sát phía sau.
Sau khi tiếp đất, các nàng nhìn trái nhìn phải, xác định xung quanh không có ai, liền bước nhanh chạy về hướng nhà An Tạp.
Nhà An Tạp ở rất gần, chỉ mất khoảng một khắc đồng hồ, các nàng đã chạy đến trước cửa nhà An Tạp.
Cẩm Tú và Hoán Hoa vẫn luôn trốn trong bụi cỏ bên cạnh, các nàng nhìn thấy tiểu thư và quận chúa đến, vội vàng chui ra.
Hai nha hoàn nơm nớp lo sợ suốt nửa đêm, các nàng sợ bị người ta phát hiện, trong suốt quá trình ngay cả một câu cũng không dám nói, lúc này nhìn thấy quận chúa và tiểu thư, giống như nhìn thấy cứu tinh vậy, kích động đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn đều đỏ bừng.
Giang Vi Vi ra hiệu cho các nàng đều đừng lên tiếng, các nàng vòng ra sân sau.
Sân nhà An Tạp không có tường, chỉ dùng một vòng hàng rào bao quanh, Giang Vi Vi dễ dàng trèo qua.
Nàng cởi trói cho bốn con lạc đà bị buộc vào cột, dắt chúng rời khỏi sân sau.
Những con lạc đà này được nuôi dưỡng đã lâu, rất hiểu tính người, chúng biết chủ nhân muốn cưỡi mình, liền chủ động khuỵu gối quỳ xuống.
Bốn người Giang Vi Vi dùng cả tay lẫn chân trèo lên ngồi vững.
Lũ lạc đà đứng dậy, lảo đảo đi về phía Tây.
Cuối cùng cũng bước lên hành trình trở về nhà, bốn người đều rất kích động, cho dù bây giờ là nửa đêm canh ba, các nàng vẫn không có chút buồn ngủ nào, ai nấy đều rất tỉnh táo.