Thần Y Tiểu Kiều Nương: Phu Quân Thợ Săn, Mau Sinh Con!

Chương 1142: Lật Trời (13)



Giang Thúc An không dừng lại.

Hắn không thèm quay đầu lại bước ra khỏi Chiêu Dương Điện, dáng người cao lớn thẳng tắp rất nhanh đã biến mất trong gió tuyết.

Tiếp theo đó là tiếng la hét của các quan văn.

“Các người muốn làm gì? Buông ta ra!”

“Ta là Hộ bộ thị lang, là mệnh quan triều đình, các người dựa vào đâu mà bắt ta?!”

“Bệ hạ! Ngài là minh quân, ngài đối xử với trung thần lương tướng như vậy, sẽ bị người đời sau phỉ nhổ đấy!”...

Những tiếng la hét đó dần xa.

Thế giới bên ngoài trở lại yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng gió lạnh rít gào.

Từ Nhất Tri tức giận đến mức toàn thân run rẩy: “Bệ hạ, ngài có biết mình đang làm gì không?!”

Tư Mã Yếm lại hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Lão sư, cùng ta đ.á.n.h một ván cờ đi.”

Từ Nhất Tri: “...”

Ông ta từng là Thái t.ử Thái phó, đáng tiếc Thái t.ử đã c.h.ế.t trong cuộc chiến tranh giành hoàng vị, sau đó Tư Mã Yếm mới bảy tuổi được đưa lên ngôi vị Hoàng đế, thế là ông ta lại được tiến cử làm lão sư của Tư Mã Yếm, tức là Đế sư.

Tư Mã Yếm thời thơ ấu vô cùng tôn sùng Từ Nhất Tri học rộng tài cao, mỗi khi gặp ông ta luôn miệng gọi một tiếng lão sư.

Nhưng không biết từ lúc nào, Tư Mã Yếm dần không còn gọi ông ta là lão sư nữa, mỗi lần gặp ông ta, đều gọi ông ta là Từ công.

Bây giờ đột nhiên nghe thấy tiếng gọi "lão sư" vừa quen thuộc vừa xa lạ này, Từ Nhất Tri sững sờ một lúc lâu, mới đưa ra câu trả lời.

“Được.”

Nhìn ra Thiên t.ử muốn có một cuộc trò chuyện giữa thầy và trò với Từ Nhất Tri, Ninh Vương và Phó Thất biết ý cáo lui rời đi.

Hai tiểu thái giám khiêng bàn ghế đến, Giải Miêu đích thân bày bàn cờ, hai hộp cờ lần lượt đặt ở hai đầu bàn cờ.

Tư Mã Yếm theo thói quen ngồi vào vị trí của quân đen, hắn nói với Từ Nhất Tri.

“Quân trắng đi trước, lão sư xin đi trước.”

Từ Nhất Tri lúc này đã thu liễm cảm xúc, ông ta trước tiên nhìn Tư Mã Yếm một cái, sau đó mới cầm một quân trắng lên, nhẹ nhàng đặt xuống bàn cờ.

Tư Mã Yếm gần như không cần suy nghĩ, liền theo sát đặt xuống một quân đen.

Hai người qua lại đ.á.n.h được vài nước cờ.

Cục diện trên bàn cờ dần trở nên phức tạp.

Từ Nhất Tri u uất nói: “Kỳ nghệ của Bệ hạ đã tiến bộ hơn trước rất nhiều.”

Tư Mã Yếm mỉm cười nói: “Đều là nhờ lão sư dạy dỗ tốt.”

Cầm kỳ thi họa, bất luận là môn nào đối với Từ Nhất Tri mà nói đều không thành vấn đề, trình độ cổ cầm của ông ta độc bộ thiên hạ, thư pháp hội họa càng là tuyệt đỉnh, trong ba đại nhà thư pháp của Nam Sở, ông ta chính là một trong số đó, tùy tiện một bức thư họa cũng có thể bán được giá trên trời.

Nhưng nếu thật sự phải so sánh, thứ Từ Nhất Tri thích nhất thực ra vẫn là đ.á.n.h cờ.

Ông ta thích cái cảm giác bày mưu tính kế, mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát.

Từ ngày ông ta dạy Tư Mã Yếm đ.á.n.h cờ, Tư Mã Yếm chưa từng thắng ông ta một ván nào, hai thầy trò mỗi lần đối ẩm, cuối cùng đều kết thúc bằng sự thất bại t.h.ả.m hại của Tư Mã Yếm.

Trong mắt Từ Nhất Tri, Tư Mã Yếm mãi mãi chỉ là bại tướng dưới tay ông ta.

Nhưng hôm nay, nhận thức này dường như đã xuất hiện một tia d.a.o động.

Số lượng quân trắng trên bàn cờ ngày càng ít, còn số lượng quân đen lại ngày càng nhiều.

Từ Nhất Tri đang bị đối thủ từng bước dồn vào đường cùng.

Tốc độ hạ cờ của ông ta ngày càng chậm, thời gian suy nghĩ ngày càng dài, lông mày bất giác nhíu c.h.ặ.t vào nhau.

Sự kiên nhẫn của Tư Mã Yếm rất tốt.

Bất luận Từ Nhất Tri phải suy nghĩ bao lâu, Tư Mã Yếm đều có thể yên lặng chờ đợi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bàn tay phải cầm quân trắng của Từ Nhất Tri dừng lại giữa không trung hồi lâu, cuối cùng vẫn bất lực buông xuống.

“Ván này, ta thua rồi.”

Chỉ là thua ván này thôi, ta vẫn có thể thắng lại ở ván sau.

Tư Mã Yếm nghe ra ẩn ý trong lời nói của ông ta, bưng chén trà lên, bình tĩnh nói: “Ngài không có ván sau nữa đâu.”

Sắc mặt Từ Nhất Tri trở nên rất khó coi: “Ngươi thật sự muốn dồn ta vào chỗ c.h.ế.t? Ngươi quên mất lúc trước khi ngươi bị Cố Tranh chèn ép đến mức không ngóc đầu lên nổi, là ai đã âm thầm bày mưu tính kế giúp ngươi? Nếu không có ta, ngươi đến nay vẫn chỉ là một con rối trong tay Cố Tranh!”

Nghe thấy hai chữ Cố Tranh, động tác chuẩn bị uống trà của Tư Mã Yếm khựng lại.

Hắn lại đặt chén trà về chỗ cũ.

“Trước đây ta rất cảm kích, là ngài đã giúp ta đ.á.n.h bại Cố Tranh, nhưng sự thật cho ta biết, ngài và Cố Tranh chẳng khác gì nhau, các người đều muốn biến ta thành con rối trong tay các người.”

Từ Nhất Tri vô cùng bất mãn: “Ngươi thế mà lại đem ta ra so sánh với loại loạn thần tặc t.ử như Cố Tranh?!”

Tư Mã Yếm nhìn ông ta: “Chuyện đã đến nước này, còn cố cãi chày cãi cối làm gì?”

Từ Nhất Tri ngậm miệng lại.

Tư Mã Yếm nhặt từng quân đen trên bàn cờ lên, bỏ vào hộp cờ, miệng bình tĩnh nói: “Lão sư... đây có lẽ là lần cuối cùng ta gọi ngài là lão sư, ân tình dạy dỗ của ngài đối với ta, ta không dám quên, bất luận ngài phạm phải lỗi lầm gì, ta cũng sẽ không g.i.ế.c ngài.”

Trong mắt Từ Nhất Tri hiện lên tia sáng, đó là ánh sáng mang tên hy vọng.

Thiên t.ử không g.i.ế.c ông ta, nghĩa là Thiên t.ử vẫn nể tình xưa, ông ta vẫn còn cơ hội lật ngược tình thế.

Ngay sau đó ông ta liền nghe thấy Tư Mã Yếm nói tiếp.

“Lúc phụ hoàng còn sống, thích nhất là trò chuyện với ngài, bây giờ phụ hoàng không còn nữa, ông ấy ở một mình trong Hoàng Lăng lạnh lẽo chắc buồn chán lắm, phiền ngài chuyển đến Hoàng Lăng bầu bạn với ông ấy cho tốt.”

Ánh sáng trong mắt Từ Nhất Tri nhanh ch.óng vụt tắt, ông ta gắt gao nhìn chằm chằm đối phương: “Ngươi muốn ta đi canh giữ Hoàng Lăng?”

Tư Mã Yếm nhẹ nhàng ừ một tiếng.

Cái gọi là canh giữ Hoàng Lăng, thực chất chính là giam lỏng biến tướng.

Hoàng Lăng tuy cũng nằm trong Biện Kinh Thành, nhưng canh gác nghiêm ngặt, một khi bị nhốt vào đó, đồng nghĩa với việc ông ta phải già c.h.ế.t trong Hoàng Lăng.

Từ Nhất Tri rất phẫn nộ.

Ông ta trải qua bao phen chìm nổi, hao tâm tổn trí, mới khó khăn leo lên được vị trí ngày hôm nay.

Danh vọng, quyền lực, địa vị.

Tất cả những thứ này đều đã thuộc về ông ta.

Ông ta tưởng rằng những thứ này sẽ theo ông ta xuống mồ, cho dù sau này có c.h.ế.t đi, ông ta vẫn có thể lưu danh muôn thuở trong sử sách.

Nhưng bây giờ, Tư Mã Yếm lại muốn đưa ông ta đi canh giữ Hoàng Lăng.

Ông ta sẽ âm thầm già c.h.ế.t trong cái Hoàng Lăng lạnh lẽo đó.

Tất cả những gì ông ta từng sở hữu, đều sẽ tan thành mây khói.

Ông ta không thể chấp nhận kết cục này.

Từ Nhất Tri rít qua kẽ răng một câu.

“Ngươi làm vậy là vong ân phụ nghĩa, ngươi không sợ bị người trong thiên hạ phỉ nhổ sao?”

Tư Mã Yếm hỏi ngược lại: “Ta đưa ngài đi canh giữ Hoàng Lăng, là xuất phát từ đạo hiếu, còn ngài đi canh giữ Hoàng Lăng, là xuất phát từ lòng trung thành, sao lại bị người trong thiên hạ phỉ nhổ chứ?”

Hai tay Từ Nhất Tri bám c.h.ặ.t vào mép bàn cờ, vì dùng sức quá mạnh, móng tay đều bị ép đến biến dạng.

“Mọi người không ngốc, cho dù ngoài miệng ngươi nói hay đến đâu, mọi người cũng biết ngươi chính là qua cầu rút ván! Lúc trước Cố Tranh hoàn toàn không để ngươi vào mắt, là ta đã mạo hiểm tính mạng bất chấp tất cả giúp ngươi mưu tính mọi chuyện, ta là lão sư của ngươi, là công thần của ngươi! Bây giờ ngươi đủ lông đủ cánh rồi, liền muốn đá ta ra, cái kiểu chim hết cung cất này của ngươi chỉ khiến mọi người lạnh lòng! Đợi khi ngươi mất đi lòng người, xem sau này ngươi còn thống lĩnh quần thần thế nào?!”

Tư Mã Yếm lại cười: “Chuyện này không phiền ngài phải bận tâm, lúc trước sau khi Cố Tranh sụp đổ, ta cũng từng lo lắng sẽ có người cảm thấy ta qua cầu rút ván, kết quả ngài đã dùng hành động thực tế để biểu diễn cho ta xem nên an ủi quần thần và bách tính như thế nào. Không thể không thừa nhận, về mặt thao túng lòng người và dư luận, ngài thật sự là một lão sư tốt của ta, ta đã học được rất nhiều từ ngài.”