Mục tiêu của Hạ Kiều, là muốn tìm một lang quân như ý vừa trẻ tuổi, vừa anh tuấn, lại có tài hoa, gia thế bối cảnh cũng phải xuất sắc.
Mà Chung Thù Nhiên hoàn toàn phù hợp với mọi yêu cầu của nàng ta.
Quan trọng nhất là, Chung Thù Nhiên là Huyện lệnh của Cửu Khúc huyện, nếu có thể gả cho hắn, nàng ta lập tức có thể trở thành quan phu nhân.
Điều này chẳng phải hoàn toàn ăn khớp với lời phê mệnh của Bán tiên dành cho nàng ta sao?!
Phương thị và Hạ Luân sau phút ngỡ ngàng ban đầu, rất nhanh đã đồng tình với sự lựa chọn của khuê nữ.
Bất luận nhìn từ phương diện nào, Chung Thù Nhiên đều là một người con rể vô cùng xuất sắc.
Nếu Hạ Kiều thực sự có thể gả cho Chung Thù Nhiên, không chỉ nửa đời sau của Hạ Kiều có chỗ dựa, mà ngay cả Hạ gia bọn họ cũng có thể được thơm lây, đối với họ mà nói đây tuyệt đối là chuyện tốt trăm lợi mà không có một hại!
Phương thị vui mừng nói: “Vẫn là Kiều Kiều nhà ta có mắt nhìn, liếc mắt một cái đã nhìn trúng người tốt nhất.”
Hạ Kiều đỏ bừng mặt, nhưng trong lòng lại rất đắc ý.
Nam nhân nàng ta muốn gả, đương nhiên phải là người tốt nhất!
Phương thị nói: “Lão gia, khuê nữ nhà ta vất vả lắm mới nhìn trúng một người, chúng ta phải giúp con bé!”
Hạ Luân gật đầu liên tục: “Giúp giúp giúp! Nhất định phải giúp!”
Hôm nay hai ông bà Chu gia cùng Chu Ngạn Xương, Giang Yến Yến cũng đến.
Giang Yến Yến vốn dĩ rất không muốn đến, nhưng nàng ta không chịu nổi sự đốc thúc hết lần này đến lần khác của công công bà bà, thực sự hết cách, đành phải c.ắ.n răng đến Kiện Khang Đường.
Nàng ta và Giang Vi Vi đã sớm xé rách mặt, hai người ngay cả tỷ muội trên danh nghĩa cũng không phải nữa, nhưng hai ông bà Chu gia lại khăng khăng cho rằng giữa người thân không có ân oán nào không thể hóa giải, chỉ cần Giang Yến Yến thành tâm thành ý xin lỗi, ân oán giữa nàng ta và Giang Vi Vi có thể lật sang trang mới.
Cứ nghĩ đến việc lát nữa mình phải xin lỗi Giang Vi Vi, trong lòng Giang Yến Yến lại càng thêm căm hận.
Hai ông bà Chu gia dẫn theo nhi t.ử và con dâu đến trước mặt Giang Vi Vi, cười híp mắt chúc mừng nàng, và hai tay dâng lên hạ lễ.
Giang Vi Vi không ngờ họ lại đến, khá là kinh ngạc.
Nàng nhìn Giang Yến Yến vẫn luôn cúi gằm mặt không nói tiếng nào, đầy ẩn ý hỏi: “Ta còn tưởng đời này ta sẽ không bao giờ gặp lại các người nữa chứ.”
Chu lão gia vội nói: “Sao có thể chứ? Yến nha đầu là đường tỷ muội của ngài, hiện giờ Yến nha đầu đã gả vào Chu gia chúng ta, Chu gia chúng ta và Giang gia các ngài chính là thông gia, đây là quan hệ họ hàng đàng hoàng, đương nhiên phải thường xuyên qua lại rồi.”
Chu phu nhân đẩy Giang Yến Yến một cái, ra hiệu cho nàng ta mau bồi lễ xin lỗi Giang Vi Vi.
Giang Yến Yến nghẹn đến mức mặt đỏ bừng, hồi lâu mới nặn ra được một câu cứng nhắc từ kẽ răng.
“Chuyện trước đây đều là ta không đúng, hy vọng ngài đại nhân không chấp tiểu nhân, tha thứ cho ta!”
Chu phu nhân nói hùa theo: “Huyện chủ ngài xem, nha đầu này đã biết lỗi rồi, tục ngữ có câu biết sai có thể sửa không gì tốt bằng, ngài nể tình người một nhà, đừng chấp nhặt với nó nữa.”
Giang Vi Vi cười nhạt: “Các người có thể đến nhà chúng ta chúc mừng, ta xin bày tỏ lòng cảm tạ, hôm nay là ngày vui của nhà ta, người đến là khách, các vị đều mời ngồi đi.”
Lục Tụ lập tức tiến lên một bước, chắn giữa người Chu gia và Giang Vi Vi, khách khí nói.
“Chu lão gia, Chu phu nhân, Chu thiếu gia, Chu thiếu phu nhân, mời đi lối này, chỗ ngồi của các vị ở bên này.”
Thái độ của đối phương rất rõ ràng, không dung túng cho hai ông bà Chu gia tiếp tục dây dưa, họ đành phải hậm hực dẫn nhi t.ử và con dâu rời đi.
Giang Vi Vi nhìn bóng lưng họ rời đi, dặn dò Tống Hạo.
“Lát nữa ngươi xếp họ vào bàn của Triệu Ngô thị nhé.”
“Dạ.”
Triệu Ngô thị là người to mồm có tiếng trong thôn, bà ta không xấu, chỉ là thích hóng hớt, để bà ta ngồi cùng người Chu gia, bà ta chắc chắn sẽ moi móc hết những chuyện của Chu gia ra.
Đến lúc đó Giang Vi Vi tự nhiên cũng sẽ biết vì sao người Chu gia lại đột nhiên chạy đến tìm nàng.
Giang Vi Vi giao việc tiếp đãi khách khứa cho A Đào và Tú Nhi, nàng quay về phòng xem các bảo bảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong phòng ngủ trên lầu hai, Chung Thù Nhiên đang trêu đùa Cổ Lỗ và Cổ Cơ.
Hắn lấy ra một con hổ vải màu đỏ, lắc lư trước mặt Cổ Cơ và Cổ Lỗ, Cổ Cơ chê hắn phiền, trực tiếp ngoảnh cái đầu nhỏ sang một bên, không thèm để ý đến hắn.
Chỉ có Cổ Lỗ vươn bàn tay nhỏ mũm mĩm ra, tóm lấy con hổ vải, trông có vẻ rất thích món đồ chơi mới này.
Chung Thù Nhiên vui mừng khôn xiết: “Mọi người mau nhìn xem, Cổ Lỗ thích quà ta tặng này!”
Giang Vi Vi bước vào nhìn thấy cảnh này, nhả rãnh: “Ngươi đường đường là một Huyện thái gia, đến nhà ta ăn cỗ, lại chỉ lấy một con hổ vải làm hạ lễ, ngươi cũng không sợ truyền ra ngoài bị người ta chê cười sao.”
Chung Thù Nhiên hỏi ngược lại: “Nếu thứ ta lấy ra không phải là hổ vải, mà là hổ vàng, ngài dám nhận không?”
Giang Vi Vi quả thực không dám nhận.
Chỉ dựa vào chút bổng lộc ít ỏi của Huyện lệnh cửu phẩm, đừng nói là mua hổ vàng, ngay cả mua hổ đồng cũng đủ sặc gạch rồi. Nếu Chung Thù Nhiên thực sự có thể không chút xót xa lấy ra hổ vàng, chỉ có thể chứng tỏ tên này đã sa ngã rồi, hắn đã bị vàng bạc tiền tài làm cho hủ bại rồi.
Giang Vi Vi không dám nhận hạ lễ do một tên tham quan ô lại tặng.
Hắn thấy Cổ Lỗ ôm con hổ vải chơi vui vẻ, dứt khoát bế cả Cổ Lỗ và con hổ vải lên.
Cuồng ma bảo vệ cháu Giang Thúc An lập tức online.
“Ngươi đừng bế như vậy, bế thế này sẽ làm Cổ Lỗ thấy khó chịu đấy!”
Chung Thù Nhiên vẻ mặt ngơ ngác: “Không bế thế này thì bế thế nào?”
Giang Thúc An trực tiếp giật lấy tôn nữ bảo bối từ trong lòng hắn, đích thân làm mẫu tư thế bế trẻ con chuẩn nhất cho hắn xem.
Chung Thù Nhiên xem xong tỏ vẻ mình đã học được rồi, hắn đưa tay ra đòi bế Cổ Lỗ.
Giang Thúc An ôm tôn nữ bảo bối không chịu buông tay.
“Cổ Lỗ là của ta, ngươi tránh ra.”
Chung Thù Nhiên tức giận không thôi: “Ta đặc biệt đến chúc mừng Cổ Lỗ và Cổ Cơ đầy tháng, cho ta bế một cái cũng không được sao? Sao ngươi lại keo kiệt thế chứ?!”
Bất luận hắn nói thế nào, Giang Thúc An nhất quyết không buông tay.
Chung Thù Nhiên hết cách, đành phải đi bế Cổ Cơ.
Đáng tiếc Cổ Cơ rất không nể mặt, hắn vừa bế Cổ Cơ lên, Cổ Cơ lập tức khóc ré lên, dọa hắn luống cuống tay chân, vội vàng trả lại Cổ Cơ cho Giang Vi Vi.
Cổ Cơ vừa về lại vòng tay nương thân, lập tức biến lại thành dáng vẻ ngoan ngoãn.
Giang Thúc An đã dự liệu được điều này từ trước, thấy vậy vui vẻ không thôi.
Cổ Cơ tuy là một tiểu nam t.ử hán, nhưng hắn lại rất bám người, đặc biệt bám nương hắn, trong nhà chỉ có Giang Vi Vi mới có thể muốn bế hắn lúc nào thì bế, Liễu Vân thỉnh thoảng cũng có thể bế hắn một chút, những người khác chỉ cần bế hắn, hắn sẽ khóc không ngừng.
Vì cơ thể hắn yếu ớt, nhìn gầy gò bé xíu, lúc khóc trông đặc biệt đáng thương, người trong nhà đều không dám để hắn khóc, vô cùng thương xót hắn.
So với hắn, tỷ tỷ Cổ Lỗ lại hoạt bát hơn nhiều.
Nàng một chút cũng không sợ người lạ, ai bế cũng được, hơn nữa nàng đặc biệt thích cười, lúc cười bên khóe miệng còn có hai lúm đồng tiền nông nông, giống như một tiểu thiên sứ ấm áp như ánh mặt trời, vô cùng khiến người ta yêu thích.
A Đào đẩy cửa bước vào, nhắc nhở họ sắp khai tiệc rồi.
Giang Vi Vi đặt Cổ Cơ xuống giường.
Nàng đắp chăn cho nhi t.ử, quay đầu nói với Giang Thúc An.
“Cha, đến giờ đi ăn cơm rồi, cha đặt Cổ Lỗ xuống đi.”