Hôm nay cô nhất định phải chiêu đãi vị phu nhân lòng dạ độc ác này cho thật tốt.
A Đào và Tú Nhi hăng hái xung phong, chủ động nhận nhiệm vụ trói người.
Các cô bé xin dây thừng từ nha dịch, trói Từ Thiệu Tình một cách chắc chắn.
Từ Thiệu Tình muốn phản kháng.
Nhưng bà ta chỉ cần động đậy, A Đào liền đ.ấ.m một quyền vào vết thương trên n.g.ự.c bà ta.
Bà ta đau đến toàn thân run rẩy, cả khuôn mặt đều méo mó.
Bà ta không dám cử động lung tung nữa, chỉ có thể gào lên với Bình Thế Ân.
“Ngươi c.h.ế.t rồi à? Còn không mau tới cứu ta?!”
Lúc này Bình Thế Ân đang mềm nhũn trên ghế, cả người đã bị dọa cho ngây dại.
Hắn nghe thấy tiếng gào của Từ Thiệu Tình, lý trí hơi hồi phục một chút, hắn lồm cồm bò dậy, miệng cọp gan thỏ hét lên.
“Giang Thúc An, đây là công đường, ta là Giang Châu Thứ sử, ngươi công khai động thủ với mệnh quan triều đình, đây là tội lớn phải c.h.é.m đầu, ngươi không sợ c.h.ế.t sao?!”
Giang Thúc An sải bước đến trước mặt Bình Thế Ân.
Bất luận là chiều cao hay khí thế, Giang Thúc An đều áp đảo hoàn toàn Bình Thế Ân.
Bình Thế Ân bất giác lùi về sau, cơ thể cũng run rẩy theo, trên mặt không tự chủ mà lộ ra vẻ sợ hãi.
“Ngươi, ngươi đừng qua đây! Ta là Giang Châu Thứ sử, còn ngươi chỉ là một Quảng Võ tướng quân tứ phẩm, nếu ngươi dám lấy hạ phạm thượng, ta lập tức sẽ dâng tấu lên Thiên t.ử, hung hăng tố cáo ngươi một phen!”
Giang Thúc An tháo quan ấn treo bên hông, đặt lên bàn.
“Ta là Giang Châu Tiết độ sứ do Thiên t.ử đích thân bổ nhiệm, xét về quan giai, hai chúng ta ngang cấp, ngươi có tư cách gì tố cáo ta?”
Bình Thế Ân đầu tiên là sững sờ, sau đó nhìn về phía quan ấn trên bàn.
Đó đích thực là quan ấn của Tiết độ sứ tam phẩm.
Hắn không thể tin nổi mà mở to mắt: “Giang Châu Tiết độ sứ không phải là Từ Tập sao? Sao lại biến thành ngươi rồi?”
Giang Thúc An cười nhạo: “Từ Tập đã c.h.ế.t rồi, hắn phạm tội phản quốc, không chỉ hắn, mà cả nhà già trẻ của hắn cũng phải c.h.ế.t theo, đến bây giờ ngươi vẫn còn nhớ đến hắn, chẳng lẽ ngươi muốn đi c.h.ế.t cùng hắn sao?”
Bình Thế Ân kinh hãi thất sắc: “Sao có thể? Từ Tập sao có thể phản quốc?”
“Nhân chứng vật chứng xác thực, Thiên t.ử đã định tội cho hắn rồi, nếu ngươi cảm thấy oan cho Từ Tập, có thể bây giờ dâng tấu lên Thiên t.ử, xin Thiên t.ử giải oan cho Từ Tập đi.”
Lúc Giang Thúc An nói những lời này, giọng điệu tràn đầy vẻ châm chọc.
Bình Thế Ân không đứng vững được nữa, lại ngã ngồi xuống ghế, thất thần lẩm bẩm: “Sao lại như vậy? Không nên như vậy mà!”
Từ gia là chỗ dựa lớn nhất của hắn, nếu Từ Tập phạm tội phản quốc, chẳng phải cả Từ gia đều phải gặp họa sao?
Nghĩ đến đây, Bình Thế Ân lại đột nhiên có tinh thần: “Có Thủ phụ đại nhân ở đây, Từ gia sẽ không có chuyện gì đâu, ngươi nhất định đang lừa ta!”
Lời của hắn vừa dứt, đã có một nha dịch vội vã chạy vào công đường.
Nha dịch từ trong lòng lấy ra một bản để báo.
“Đại nhân, đây là để báo triều đình vừa gửi xuống, Từ Tập phạm tội phản quốc, bị phán tru di cửu tộc!”
Cú vả mặt đến quá nhanh, đến nỗi Bình Thế Ân không biết mình nên có phản ứng gì cho phải, cả người cứng đờ tại chỗ, đầu óc trống rỗng.
Giang Thúc An vẫy tay với nha dịch.
“Đưa để báo cho ta.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nha dịch nhanh chân chạy tới, hai tay dâng để báo lên.
Giang Thúc An nhận lấy để báo, mở ra, đặt trước mặt Bình Thế Ân, để hắn có thể nhìn rõ từng chữ trên đó.
Trên để báo, ngoài việc tuyên án đối với nhà Từ Tập, còn đề cập đến việc Giang Thúc An được thăng chức làm Giang Châu Tiết độ sứ tam phẩm, Cố Phỉ được phong làm Quan Nội Hầu, Giang Vi Vi được ban phong làm Cửu Khúc Huyện chủ, Cố Giang thị được sắc phong làm Tam phẩm Cáo mệnh phu nhân…
Bình Thế Ân càng xem càng kinh hãi, càng xem càng tuyệt vọng.
Hắn vốn tưởng rằng, Giang Vi Vi chỉ là một thôn phụ nhà quê, cho dù cô có một người cha ruột làm tướng quân và một tướng công làm Trấn phủ sứ, nhưng quan chức của họ đều thấp hơn hắn, nên Bình Thế Ân hoàn toàn không coi họ ra gì.
Ai mà ngờ được.
Hai người từng không được hắn để vào mắt, một người trở thành Giang Châu Tiết độ sứ ngang cấp với hắn, người còn lại được phong làm Quan Nội Hầu.
Bây giờ hắn phải làm sao?
Giang Thúc An cười như không cười nói: “Từ Tập đã xong đời rồi, Từ Nhất Tri cũng bị Thiên t.ử ra lệnh đóng cửa suy ngẫm, bây giờ cả Từ gia đều tự thân khó bảo toàn, ngươi đừng mong Từ gia sẽ có người đến cứu ngươi, bây giờ không ai cứu được ngươi đâu.”
Bình Thế Ân run như cầy sấy: “Ta, ta…”
“Đừng căng thẳng, ta tạm thời sẽ không làm gì ngươi đâu,” Giang Thúc An rút thanh đao cắm trên tường ra, gỡ chiếc mũ ô sa cắm trên lưỡi đao xuống, đội lên đầu Bình Thế Ân, “Ngươi tiếp tục xử án của ngươi đi, ừm, nguyên cáo của vụ án hôm nay là ai?”
Bình Thế Ân vốn định nói “Quách phu nhân”, nhưng chữ “Quách” còn chưa ra khỏi miệng, đã bị vẻ mặt âm u của Giang Thúc An dọa cho nuốt ngược trở vào.
Hắn vội vàng đổi giọng: “Nguyên cáo là, là Cửu Khúc Huyện chủ.”
“Vậy bị cáo thì sao?”
“Là, là Quách phu… không, là Quách Từ thị.”
Giang Thúc An nhìn về phía khuê nữ nhà mình, cười hiền hòa: “Khuê nữ, con có oan tình gì? Đừng sợ, cứ nói ra, Bình Thứ sử sẽ đòi lại công đạo cho con, đúng không?”
Câu cuối cùng ông cố ý nói với Bình Thế Ân.
Ý uy h.i.ế.p hiện rõ trên mặt.
Bình Thế Ân trong lòng hoảng như cầy c.ắ.n, sắc mặt càng thêm tái nhợt.
Giang Vi Vi lạnh lùng hỏi: “Thứ sử đại nhân, có cần ta quỳ xuống hành lễ với ngài không?”
Giang Thúc An một tay túm lấy cổ áo Bình Thế Ân, hung hăng chất vấn: “Thằng khốn nhà ngươi còn dám bắt khuê nữ của ta quỳ xuống cho ngươi sao?!”
Bình Thế Ân như một con cừu non bị kinh sợ, cơ thể run rẩy không thành hình, nói năng cũng không lưu loát: “Ta ta ta ta ta sai rồi! Ta không dám nữa!”
A Đào đúng lúc chen vào: “Lúc nãy ông ta còn muốn đ.á.n.h vào miệng sư phụ của con!”
Giang Thúc An một cước đá lật bàn án trước mặt.
Bàn án loảng xoảng một tiếng lật nhào xuống đất, kinh đường mộc, thẻ tre, ống b.út, b.út mực giấy nghiên trên bàn đều rơi vãi trên mặt đất.
Giang Thúc An một cước đá vào đầu gối của Bình Thế Ân.
Bình Thế Ân chỉ cảm thấy xương đầu gối như bị nứt ra, thẳng tắp quỳ xuống đất, đau đến mức hét lên t.h.ả.m thiết.
Hắn không màng hình tượng mà hét ch.ói tai: “Cho dù bây giờ ngươi là Giang Châu Tiết độ sứ, ngươi cũng không có tư cách dùng hình với ta!”
Giang Thúc An giơ tay tát một cái vào gáy hắn, cười lạnh nói: “Ta đây dùng hình với ngươi đấy, ngươi làm gì được ta? Khuê nữ của ta là Huyện chủ do Thiên t.ử sắc phong, là hoàng thân quốc thích thực sự, ngươi dám dùng hình với cô ấy, tương đương với phạm thượng mưu nghịch, đừng nói chỉ đ.á.n.h ngươi vài cái, hôm nay ông đây dù có một đao c.h.é.m c.h.ế.t ngươi cũng không ai dám nói gì!”
Bình Thế Ân hoảng sợ vô cùng, hắn nhịn đau cầu xin: “Ta sai rồi, ta không biết Giang đại phu là Huyện chủ, cầu xin ngài đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, tha cho ta đi!”
“Bây giờ biết sợ rồi à? Sớm làm gì đi?” Giang Thúc An lại một cước, đá Bình Thế Ân lăn về phía trước một vòng.
Giang Thúc An nghênh ngang ngồi vào chiếc ghế thuộc về huyện lệnh, nói: “Vốn dĩ ta còn muốn cho ngươi một cơ hội sửa đổi làm người mới, bây giờ xem ra thôi đi, loại cặn bã như ngươi không đáng được tha thứ, vụ án hôm nay vẫn là do ta tự mình xét xử vậy.”