Thần Quân, Ngài Nhận Nhầm Thê Tử Rồi

Chương 6



Hoa Ngọc chẳng nghe lọt chữ nào, chỉ nghe thấy hai chữ Nhạc Lan là nàng đã nổi khùng.

Nàng lôi tuột ta dậy:

“Trả! Bắt buộc phải trả! Đi, ta đưa ngươi đến tận cửa đòi!”

Hai đứa ta xông thẳng vào tiên cung của Nhạc Lan.

Vừa vào cửa đã bê luôn cái chum nước trong sân ném vỡ tan tành.

Nhạc Lan xuất hiện, y phục có chút xộc xệch, dưới cổ còn vương dấu vết hoan lạc.

“A Xu, sao nàng lại tới đây?”

Ta chán ghét cái dáng vẻ hiện giờ của hắn vô cùng, vung roi dài về phía hắn:

“Trả lại ký ức đây!”

Nhạc Lan nắm lấy roi của ta:

“A Xu, người đó đã c.h.ế.t rồi. Ta có ký ức của hắn, nàng coi ta là Nhạc Thanh Lam không tốt sao?”

Ngay sau đó, hắn lướt đến sau lưng ta, mạnh mẽ giữ lấy mặt ta, giọng thấp nhu:

“A Xu, ta rất nhớ nàng.”

Mùi phấn son trên người hắn làm ta buồn nôn.

Ta đang định thi triển pháp lực thoát ra thì phía sau vang lên giọng nói nhàn nhạt:

“Phượng Tam cô nương?”

Thương Huyền không biết đã đứng ở cửa từ lúc nào.

Dưới ánh trăng, ngài ấy như cây tùng thanh khiết, lặng lẽ quan sát trò hề trong sân.

Nhạc Lan giật mình buông tay, lúng túng gọi:

“Thương Huyền quân.”

Thương Huyền lướt đến bên cạnh, nhẹ nhàng che chắn cho ta.

Mùi hương trúc diệp thanh khiết tràn ngập cánh mũi ta.

“Nhạc Lan đế quân làm vậy, e là không ổn.”

Nhạc Lan không phục:

“Ta và Vân Xu từng là phu thê, nàng ấy đang giận dỗi chút thôi, không liên quan đến ngài.”

Thương Huyền thản nhiên:

“Ta không rõ chuyện quá khứ của ngươi và Vân Xu ở nhân gian, nhưng hôn phối của Phượng Tam điện hạ Đan Huyệt sơn, ngươi e là không gánh nổi đâu.”

“Ta không gánh nổi thì ai gánh nổi? Chẳng lẽ là ngài?”

Thương Huyền lạnh mặt kéo ta rời đi.

Dọc đường, ta lẳng lặng đi sau ngài ấy.

Thương Huyền nói:

“Ta là bạn cũ của mẹ nàng, là trưởng bối của nàng, chuyện này ta nhất định phải can thiệp...”

Nỗi uất ức kìm nén suốt đêm bùng nổ, ta hất tay ngài ấy ra:

“Ngài tính là trưởng bối gì cơ chứ?”

Thương Huyền nhíu mày kinh ngạc.

“Là trưởng bối, sao lúc hạ phàm cưới ta ngài không nói?”

“Là trưởng bối, lúc cùng ta kết tóc se duyên, hứa hẹn đời đời kiếp kiếp ngài sao không nói?”

“Giờ đây, ngay cả ký ức ngài cũng bị Nhạc Lan trộm mất, để ta một mình mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh. Thương Huyền, ngài không biết xấu hổ mới nhận làm trưởng bối của ta!”

Vị thần quân vốn thanh khiết như trăng sao bấy giờ như hóa đá, giọng nói run rẩy:

“Nàng vừa nói cái gì?”

Ta túm lấy Hoa Ngọc vừa chạy tới, ngay đêm đó rời khỏi Thiên giới.

Trở về Đan Huyệt sơn đã được một thời gian, bên ngoài sóng yên biển lặng.

Hoa Ngọc thỉnh thoảng đến bầu bạn, nhắc đến Thương Huyền nàng lại bảo:

“Chắc là người có tuổi rồi nên không nhiệt tình như đám trẻ chúng ta. Có khi...”

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Thấy nàng vắt óc an ủi, ta thất vọng lắc đầu:

“Thôi bỏ đi. Chính ngài ấy cũng nói, mấy chục năm nhân gian chỉ như cái chớp mắt. Dù lấy lại được ký ức, chắc gì ngài ấy đã thích ta.”

Ngày thứ mười một, Hoa Ngọc đạp tung cửa phòng ta:

“A Xu, Thương Huyền quân của nhà ngươi ra tay với Nhạc Lan đế quân rồi!”

Ta ngơ ngác:

“Cái gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hoa Ngọc hớp ngụm trà:

“Nghe nói Thương Huyền quân lâm bệnh mấy ngày nay, hôm nay vừa lên điện, gặp Nhạc Lan là đ.á.n.h luôn. Ngài ấy còn chẳng buồn rút kiếm, cứ thế mà tát cho Nhạc Lan hộc m.á.u.”

“Vì sao lại đ.á.n.h?”

Hoa Ngọc lắc đầu:

“Ai mà dám hỏi? Mọi người cứ bảo Thương Huyền quân tính tình hiền lành, chắc là quên mất năm đó ngài ấy phong ấn quỷ vực mạnh mẽ thế nào rồi...”

Hoa Ngọc tặng ta một hộp gấm, bảo dùng khi gặp Thương Huyền, đảm bảo sẽ bắt gọn được ngài ấy.

Đêm đó, khi dọn dẹp phòng, ta mở hộp ra thấy bên trong là một đóa Sương Mù hoa rực rỡ yêu dã.

Hồi đi học ta chẳng nghe giảng mấy, chỉ nhớ mang máng hoa này giúp di tình dưỡng tính, thế là tùy tay cắm vào bình hoa.

Đêm đó, ta mơ thấy Nhạc Thanh Lam.

Hắn vội vã trở về, hơi thở mang theo mùi cỏ xanh, thần sắc thanh nhã chuyên chú.

Ta nghĩ chắc là đang mơ thấy cảnh Nhạc Thanh Lam khải hoàn trở về năm ấy.

Xa cách nửa năm, thật đúng là tiểu biệt thắng tân hôn.

Ta không kìm lòng được mà nhào tới.

Hắn đỡ lấy ta, giọng nói dịu dàng:

“Phượng Tam, nàng muốn làm gì?”

Ta chẳng thấy cách xưng hô ấy có gì sai, chỉ nhiệt tình quấn lấy hắn, hôn lên đôi môi mỏng.

Mùi trúc diệp thanh đạm phảng phất nơi đầu lưỡi.

Hắn bị ta ép xuống giường, hơi thở hỗn loạn:

“Phượng Tam, nàng có biết ta là ai không?”

“Phu quân.”

Ánh mắt ta mê ly, nương theo hơi men mà chui vào trong áo hắn, còn làm một phép nhỏ trói hắn lại trên giường.

Hắn rên khẽ một tiếng, thấp giọng dỗ dành:

“Tiểu bối vô lễ này, nhẹ tay một chút.”

Ta đầm đìa mồ hôi, dùng lại những chiêu thức năm xưa hắn dạy, chủ động và nhiệt tình.

Chẳng biết từ khi nào phép trói đã bị giải, hắn xoay người đè ta xuống đệm chăn, môi vương dấu c.ắ.n của ta, trông như một vị thần minh bị vấy bẩn.

“Phượng Tam, nàng thật là...”

Hắn cúi xuống, lần đầu tiên chủ động hôn ta.

Một tiếng thở dài tan biến trong màn đêm.

“...Thật là lớn mật quá đi.”

Ta cuối cùng cũng tìm lại được cảm giác trước kia, như rơi vào một tấm lưới êm ái, được bao bọc dịu dàng.

Cả đêm dây dưa không dứt.

Sáng sớm, tiếng chim hót lọt vào tai.

Ta nhắm mắt nhấm nháp dư vị giấc mơ nồng cháy đêm qua... nhưng giọng của mẹ ta bên ngoài thật ch.ói tai quá.

“...Phượng Tam tỉnh chưa, ta có việc tìm nó.”

Nghe tiếng đẩy cửa, ta theo bản năng vươn vai, tay chợt chạm vào một l.ồ.ng n.g.ự.c trần trụi.

Hử? Lồng n.g.ự.c?

Ta mở mắt, bắt gặp một gương mặt quen thuộc.

Chưa kịp phản ứng thì trời đất đã quay cuồng, ta bị cuộn vào chăn rồi đẩy vào góc giường.

Giọng nói ôn hòa thanh nhã của Thương Huyền mang theo vẻ ngái ngủ hướng mẹ ta chào hỏi:

“Tự ba vạn năm trước biệt ly, Phượng Trạch thần quân vẫn khỏe chứ?”

Lát sau, bên ngoài vang lên tiếng gầm giận dữ của mẹ ta:

“Thương Huyền! Ngươi dám vấy bẩn con gái ta, ta phải liều mạng với ngươi!”

Ngày hôm đó, mẹ ta và Thương Huyền đ.á.n.h nhau một trận kinh thiên động địa, suýt thì lật tung cả tiên phủ.

Ngược lại, Thương Huyền có vẻ rất bình tĩnh:

“Phượng Trạch thần quân bớt giận, ta sẽ chọn ngày lành tháng tốt đến cửa cầu thân Phượng Tam.”

“Nhạc mẫu tại thượng, xin nhận của tiểu tế một lạy.”

Mẹ ta tính tình hỏa bạo, vạn năm qua không ai dám động vào sợi tóc của bà, Thương Huyền là người đầu tiên.

Ta sợ đến mức run cầm cập, trốn biệt trên giường, chỉ sợ mẹ sẽ lột da mình.

Mãi đến sập tối, động tĩnh bên ngoài mới dần yên ắng.

Thương Huyền đã tự mình nhận hết mọi lỗi lầm.