Ta và Sở Duệ gặp nhau vào đêm hội Hàn Đăng Tiết giữa mùa đông giá rét.
Đó là một đêm tuyết lạnh lẽo kéo dài, khi ấy hắn vẫn là một đứa trẻ 6 tuổi. Mặt mày lấm lem, y phục thô sơ, ôm chú ch.ó con thoi thóp quỳ dưới góc tường. Mỗi khi có ai đó liếc nhìn hắn, đôi mắt to tròn xinh đẹp ấy lại lóe lên tia sáng hy vọng, hắn dập đầu cầu xin họ cứu lấy chú ch.ó con.
Thế nhưng, trong đêm hội Hàn Đăng náo nhiệt, chẳng ai muốn dây vào sự xui xẻo của một kẻ ăn mày. Đôi mắt xinh đẹp ấy, sau vô số lần đan xen giữa hy vọng và thất vọng, cuối cùng cũng nhuốm màu vô vọng và tuyệt vọng.
Miệng hắn không ngừng lẩm bẩm: "Cứu A Vượng với, nó sắp c.h.ế.t rồi, sắp c.h.ế.t rồi..."
Nhưng chẳng ai nghe thấy.