Thẩm Vân Nhiễm

Chương 8



 

Thì ra điều mà Trưởng Công chúa gọi là “chút chấp niệm”…lại chính là ta.

 

Thiếu niên cả người đầy m.á.u năm ấy và vị tướng quân tuấn mỹ trước mặt.

 

Cuối cùng cũng chồng khít lên nhau.

 

Năm ấy ta theo đích mẫu đến chùa Tây Sơn dâng hương.

 

Nhân lúc bà nghe giảng kinh, ta lén lên hậu sơn hái t.h.u.ố.c đem bán lấy tiền.

 

Không ngờ trong bụi cỏ lại gặp một thiếu niên mình đầy m.á.u.

 

Ta còn tưởng hắn c.h.ế.t rồi.

 

Vừa quay người định chạy thì cổ chân đã bị một bàn tay nắm c.h.ặ.t.

 

Ta sợ đến mức hét toáng lên.

 

“Cứu ta…”

 

Vừa khóc ta vừa đi tìm thảo d.ư.ợ.c, rồi ngồi xuống băng bó cho hắn.

 

Không có vải băng.

 

Ta đành xé một mảnh váy của mình.

 

Lại tháo sợi dây đỏ buộc tóc xuống, cẩn thận buộc lên cánh tay hắn để cầm m.á.u.

 

Thiếu niên vừa khôi phục chút ý thức, khàn giọng hỏi:

 

“Nàng… không sợ sao?”

 

“Chẳng phải chính ngươi sống c.h.ế.t kéo ta lại bắt ta cứu ngươi sao?”

 

“…”

 

Ta buộc nút cuối cùng.

 

“Coi như ngươi mạng lớn, ta sẽ không chấp chuyện ngươi dọa ta nữa.”

 

“Thì ra là nàng.”

 

“Là ta.”

 

Bùi Văn Châu cúi đầu, chậm rãi buộc lại sợi dây đỏ lên cổ tay ta.

 

“Vật về với chủ.”

 

“Mười năm rồi.”

 

Hắn ngước mắt nhìn ta.

 

“Cuối cùng cũng đợi được nàng.”

 

Hắn nhìn ta rất lâu.

 

Ánh mắt từ hàng mày, khóe mắt dần dời xuống khóe môi.

 

Khi ngước lên lần nữa, trong mắt đã nhiều thêm một cảm xúc khó gọi thành lời.

 

Bị hắn nhìn như vậy, vành tai ta nóng bừng.

 

Ta cúi đầu, không dám nhìn thẳng hắn.

 

Nhịp tim cũng lỡ mất một nhịp.

 

Hắn đưa tay nắm lấy tay ta.

 

Hơi thở nóng rực.

 

“Phu nhân…”

 

“Đêm xuân ngắn ngủi…”

 

Lòng bàn tay hắn nóng bỏng.

 

Thậm chí còn hơi rịn mồ hôi.

 

Ta có thể cảm nhận được đôi tay từng quen cầm đao kiếm ấy, lúc này lại đang khẽ run lên.

 

Thì ra…không chỉ mình ta căng thẳng.

 

Nhận ra điều ấy, lòng ta chợt thả lỏng.

 

Mọi nỗi bất an đối với tương lai, trong khoảnh khắc đều tan đi rất nhiều.

 



 

Nến đỏ cháy cạn.

 

Sáng hôm sau tỉnh dậy, toàn thân ta rã rời, mềm nhũn.

 

Mặt đỏ bừng đến mức không dám nhìn Bùi Văn Châu, trong đầu chỉ có một suy nghĩ.

 

Quả nhiên…lời đồn không thể tin được.

 

Nào là tính tình hung bạo, lạnh lùng vô tình…

 

Bùi Văn Châu như nhìn thấu suy nghĩ của ta. Hắn khoác ngoại bào lên người nhưng không vội xuống giường.

 

Chỉ tựa vào đầu giường.

 

Vết sẹo cũ trên gương mặt nghiêng dưới ánh nắng ban mai khiến hắn có thêm vài phần dịu dàng tĩnh lặng, khác hẳn đêm qua.

 

Hắn nhìn ta, bỗng hỏi một câu chẳng đầu chẳng cuối.

 

“Phu nhân… trước đây chẳng lẽ nàng đã tin mấy lời đồn bên ngoài sao?”

 

Ta bị đoán trúng tâm tư.

 

“…”

 

“Người ngoài đều đồn ta khắc thê, tính tình hung bạo, còn nói ta xấu xí như ác quỷ…”

 

“Vậy bây giờ phu nhân thấy sao?”

 

Bùi Văn Châu ghé sát lại, khẽ cười.

 

“Phu quân… đẹp hay xấu?”

 

Ta xoắn c.h.ặ.t chiếc khăn tay, cúi đầu không đáp.

 

Nhưng vành tai đã đỏ bừng.

 

Hắn chờ một lúc, bỗng khe khẽ thở dài.

 

Trong giọng nói còn mang theo vài phần tủi thân.

 

“Phu nhân không nói… là vẫn còn sợ ta…”

 

“Hay là… thật sự chê ta xấu?”

 

Nói xong, hàng mi cụp xuống, trông như bị tổn thương đến tận đáy lòng.

 

Rồi chậm rãi quay người, làm bộ muốn rời đi.

 

Ta cuống lên, vội kéo tay áo hắn.

 

“Không phải.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Bước chân hắn khựng lại, nhưng không quay đầu.

 

“Không phải cái gì?”

 

“… Đẹp.”

 

“Chàng… không hề xấu.”

 

Ta lí nhí đáp.

 

“Gọi ta là gì?”

 

Hơi nóng trên mặt ta càng lan rộng, đến cả đầu ngón tay cũng khẽ run.

 

“… Phu quân.”

 

Lúc này hắn mới xoay người, cúi xuống.

 

Hơi thở khẽ lướt qua bên tai, giọng nói trầm khàn.

 

“Nói rõ một chút.”

 

“Phu quân làm sao?”

 

“Nàng không nói rõ, ta không hiểu.”

 

Ta xấu hổ đến cùng cực.

 

“Phu quân… rất đẹp!”

 

Vừa dứt lời, cảm giác ngượng ngùng lập tức dâng thẳng lên đỉnh đầu.

 

Ta đẩy mạnh hắn ra ngoài cửa.

 

Rầm!

 

Cửa phòng bị đóng sập lại.

 

Ta dựa c.h.ặ.t lưng vào cánh cửa, tim đập như trống.

 

Ngay giây sau.

 

Két…

 

Có người nhẹ nhàng nhảy vào từ cửa sổ.

 

Thân hình cao lớn như ngọc, ý cười biếng nhác.

 

Ngoài Bùi Văn Châu thì còn có thể là ai.

 

Hắn nhìn ta như con mèo vừa ăn vụng được cá, khẽ cười.

 

“Phu nhân à, đóng cửa chỉ ngăn được quân t.ử…”

 

“Chứ không ngăn được phu quân.”

 

“…”

 

Hắn ép ta vào giữa cánh cửa và l.ồ.ng n.g.ự.c mình, khẽ nói.

 

“Có điều, vẫn có một chuyện phải giải thích rõ với phu nhân.”

 

“Ba mối hôn sự trước đều là người khác cố tình nhét gian tế và tai mắt đến bên cạnh ta. Ta chưa từng chạm vào bọn họ dù chỉ một đầu ngón tay.”

 

“Những lời đồn kia là ta cố ý mặc kệ. Đồn càng dữ, càng chẳng ai dám nhét người đến cạnh ta.”

 

“Chỉ là…”

 

“Không ngờ lại dọa cả nàng.”

 

Giọng hắn chợt dịu xuống.

 

“Còn lần ở chùa Tây Sơn, trời mưa rất to. Ta xin được một chiếc ô, định mang sang cho nàng.”

 

“Vừa đến gần, nàng đã lùi lại một bước.”

 

Ta sững người.

 

“Hôm đó ta cầm chiếc ô đứng rất lâu.”

 

“Sau khi trở về cứ nghĩ mãi, chắc chắn là chiếc mặt nạ kia đã dọa nàng.”

 

Ta lắc đầu, định nói không phải.

 

Hắn bỗng đổi giọng, nở nụ cười đầy ý trêu chọc.

 

“Sau đó ta cứ nghĩ mãi.”

 

“Cô nương này nhát gan như vậy, sau này cưới về thì phải làm sao đây?”

 

Ta còn chưa kịp trừng hắn.

 

Hắn đã thuận thế tựa đầu lên vai ta, thở dài một tiếng.

 

“Biết làm sao bây giờ…”

 

“Suýt chút nữa là không có được phu nhân, phải cô độc cả đời rồi.”

 

“Đừng nói bậy!”

 

Ta vội đưa tay bịt miệng hắn.

 

Dưới lòng bàn tay ta, đôi môi hắn ấm nóng.

 

Đôi mắt lại đầy ý cười, nhìn ta không chớp.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Rồi hắn khẽ nghiêng đầu.

 

Đôi môi như vô tình lướt qua kẽ ngón tay ta.

 

Tim ta run lên.

 

Ta vội rụt tay về.

 

Hắn thuận thế bế bổng ta lên, bước vào nội thất.

 

Ta siết c.h.ặ.t vạt áo hắn, xấu hổ đến mức giọng cũng run.

 

“Chàng… bây giờ vẫn là ban ngày!”

 

Hắn cúi đầu nhìn ta, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

 

“Phu nhân nghĩ gì vậy?”

 

“Ta chỉ muốn đắp chăn cùng nàng, trò chuyện một chút thôi.”

 

Đến khi màn giường buông xuống.

 

Hắn cúi người cười khẽ.

 

“… Thuận tiện bàn luôn xem sau này sinh mấy đứa con.”

 

Trước khi chìm vào giấc ngủ mê man.

 

Trong đầu ta chỉ còn lại một suy nghĩ.

 

Cái miệng của Bùi Văn Châu, một chữ cũng không thể tin.