Vị chiến thần tướng quân trong lời đồn, người được gọi là “Diêm Vương sống”, khắc c.h.ế.t ba vị hôn thê, g.i.ế.c người không chớp mắt.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰 🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍 🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋 🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Không ngờ lại gặp hắn ở nơi này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta theo bản năng nghiêng người tránh đi.
Dường như đọc được sự kháng cự của ta, ánh mắt hắn khẽ trầm xuống.
Hắn đặt chiếc ô lên bậc đá dưới mái hiên rồi xoay người đi đến một mái hiên khác cách đó vài bước.
Ta ngơ ngẩn nhìn chiếc ô giấy đang bị mưa gõ lộp bộp.
Lại ngẩng đầu nhìn sang.
Hắn đã ngồi xổm dưới mái hiên bên kia, bế một con mèo mướp bị què chân lên.
Mèo con kêu một tiếng, hắn đưa tay xoa nhẹ đầu nó.
Sau đó nhét nó vào trong lòng, chậm rãi bước vào màn mưa.
Ta cầm chiếc ô, vội đuổi theo hai bước.
“Đ… đa tạ.”
Bùi Văn Châu khẽ gật đầu.
Con mèo mướp trong lòng hắn lại chẳng chịu yên, ló đầu ra nhìn ta rồi “meo” một tiếng.
Hắn cúi đầu, dùng cằm khẽ cọ lên đỉnh đầu con mèo.
Động tác dịu dàng đến khó tin.
Bóng người cao lớn ôm chú mèo nhỏ, chậm rãi khuất dần trong màn mưa mịt mờ.
Ta cúi đầu nhìn chiếc ô trong tay.
Trên cán ô dường như vẫn còn lưu lại chút hơi ấm khô ráo.
Xem ra…
Vị “Diêm Vương sống” trong lời đồn, dường như không hề giống như ta từng nghĩ.
…
Ba ngày sau, đích mẫu sai người đưa đến một quyển danh sách nghị thân.
Có lẽ vì hôn sự của Thẩm Như Nghi khiến bà vô cùng vui vẻ, nên giọng điệu hiếm khi mang theo vài phần chân thành.
“Thân phận thứ xuất của con bày ra đó, nhà quyền quý sẽ không cưới con làm chính thê, còn gả vào nhà môn hộ thấp thì lại thiệt cho con.”
Ta còn chưa kịp lên tiếng thì Tứ muội Thẩm Như Dao bỗng nghiêng người từ bên cạnh sang.
“Mẫu thân, con ngược lại có một ý hay.”
Hôm nay Thẩm Như Dao mặc áo bối t.ử màu đỏ lựu, càng tôn lên vẻ rực rỡ, kiêu ngạo.
“Theo con thấy, chẳng bằng gả Tam tỷ cho Bùi tướng quân.”
Đích mẫu lập tức nhíu mày.
“Con nói bậy gì thế? Bùi gia là môn hộ nào…”
“Chính vì Bùi tướng quân không phải người bình thường nên mới thích hợp nhất.”
Thẩm Như Dao cười càng thêm rạng rỡ.
“Những lời đồn bên ngoài như thế, phàm là người biết thương con gái, ai dám gả khuê nữ sang đó? Nhưng Tam tỷ thì khác, tỷ ấy xưa nay an phận thủ thường. Dẫu sao Bùi tướng quân cũng là nhất phẩm đại tướng quân, trong phủ chỉ có một mình hắn, gả qua đó là có thể làm đương gia chủ mẫu.”
Nàng dừng lại một chút.
“Hơn nữa, Hoàng thượng đang đau đầu vì hôn sự của hắn. Nhà ta chủ động kết mối lương duyên này, chẳng phải là thay Hoàng thượng giải mối ưu phiền sao?”
Đích mẫu không nói gì, nhưng mày lại nhíu c.h.ặ.t hơn.
Đương nhiên ta biết Thẩm Như Dao đang tính toán điều gì.
Mẫu thân ruột của nàng mất từ hai năm trước, trong phủ không còn ai lo liệu cho nàng, nên nàng còn sốt ruột hơn bất kỳ ai.
Lúc này, ánh mắt nàng quét qua ta, chẳng hề che giấu sự tính toán và hả hê.
Danh tiếng Bùi Văn Châu khắc c.h.ế.t ba vị hôn thê đã truyền khắp nơi.
Nghe nói dung mạo xấu xí như ác quỷ, tính tình lại hung bạo quái gở.
Nếu mối hôn sự này thành, nàng vừa có thể lấy lòng đích mẫu, vừa có thể đẩy ta xuống “hố lửa”.
Đối với nàng mà nói, đúng là một mũi tên trúng hai đích.
“Mẫu thân, nữ nhi bằng lòng.”
Đích mẫu ngẩn người.
“Con thật sự đã nghĩ kỹ rồi?”
“Nghĩ kỹ rồi.”
Một lúc lâu sau, bà khẽ thở dài.
“Nếu chính con đã nguyện ý, vậy ta sẽ nhờ người dò hỏi ý tứ bên Bùi gia.”
Trên mặt Thẩm Như Dao hiện lên nụ cười không sao giấu nổi.