Thẩm Vân Nhiễm

Chương 11



 

Cơm canh đưa tới ngày một nguội.

 

Than trong lò cũng ngày một ít.

 

Không còn ai chống lưng cho nàng.

 

Tạ Phương Cẩn mặc kệ nàng, mẹ chồng chê nàng xui xẻo.

 

Người nhà mẹ đẻ cũng không dám đắc tội Hầu phủ.

 

Mùa đông năm ấy Thẩm Như Nghi lâm một trận bệnh nặng.

 

Nàng co mình trong chăn gấm, sốt cao nhiều ngày mà chẳng có ai ngó ngàng.

 

Trong cơn mê man.

 

Trong đầu nàng bỗng dưng xuất hiện một đoạn ký ức.

 

Trong ký ức ấy, người gả vào Hầu phủ không phải nàng.

 

Mà là Thẩm Vân Nhiễm.

 

Nàng ôm đầy bất cam, âm thầm giở không ít thủ đoạn hãm hại.

 

Sau khi dò hỏi được người Tạ Phương Cẩn muốn cưới chính là chủ nhân của khối ngọc bội kia, nàng càng hận đến nghiến răng nghiến lợi.

 

Rõ ràng bài thơ là của Thẩm Như Nghi nàng.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Ngọc bội cũng là của Thẩm Như Nghi nàng.

 

Dựa vào đâu để một thứ nữ cướp mất?

 

Vì thế nàng cố ý bộc lộ tài hoa trước mặt Tạ Phương Cẩn.

 

Đến khi hắn nóng lòng cầu cưới thì lại cố tình tránh né thật xa.

 

Ra vẻ thanh cao đến cùng.

 

Nàng biết.

 

Nàng càng ưu tú.

 

Tạ Phương Cẩn sẽ càng chán ghét Thẩm Vân Nhiễm.

 

Đúng như nàng mong muốn.

 

Tạ Phương Cẩn ghét bỏ Thẩm Vân Nhiễm.

 

Còn nạp thêm mấy phòng thiếp thất.

 

Người nào cũng có vài phần giống nàng ở hàng mày khóe mắt.

 

Thế nhưng về sau nàng mới hiểu.

 

Những thiếp thất ấy là nạp cho nàng nhìn.

 

Cũng là nạp cho Thẩm Vân Nhiễm nhìn.

 

Thẩm Như Nghi cười đến chảy cả nước mắt.

 

Nàng giơ tay đập nát khối ngọc bội ấy thành từng mảnh.

 

Cuộc sống cứ thế bình lặng trôi qua.

 

Những trò hề ở Hầu phủ.

 

Những ngày gà bay ch.ó sủa của Thẩm phủ.

 

Đều cách bức tường cao của phủ Tướng quân rất xa.

 

Bùi Văn Châu đối xử với ta vô cùng tốt.

 

Tốt đến mức nhiều đêm tỉnh giấc giữa khuya ta vẫn còn ngẩn ngơ.

 

Sợ rằng đó chỉ là thêm một giấc mộng trong Phật đường của kiếp trước.

 

Mùa xuân năm sau Thẩm Như Dao xuất giá.

 

Nàng vẫn luôn cho rằng mình đã giúp đích mẫu giải quyết nỗi lo, đẩy Tam tỷ vào cái “hố lửa” của phủ Tướng quân là lập được đại công.

 

Đích mẫu nhất định sẽ tìm cho nàng một mối hôn sự tốt.

 

Nào ngờ.

 

Phó tướng Hàn Chiếu lại lấy danh nghĩa “làm mai”, mang một phần hậu lễ đến tặng đích mẫu.

 

Ngay trước mặt mấy vị tộc lão của Thẩm gia.

 

Hắn còn cố ý “nhắc nhở”:

 

“Tướng quân nhà ta có nói, người ngài biết ơn nhất chính là vị tiểu thư năm ấy đã hiến kế để Tam tiểu thư gả sang phủ Tướng quân.”

 

“Ân tình này…Phủ Tướng quân xin ghi nhớ.”

 

Sắc mặt đích mẫu lập tức thay đổi.

 

Sao bà có thể không nghe ra ý uy h.i.ế.p lạnh lẽo trong lời ấy.

 

Chưa đầy nửa tháng.

 

Đích mẫu đã tự quyết định gả Thẩm Như Dao làm kế thất cho một phú thương ngoại địa.

 

Tên phú thương ấy đã ngoài bốn mươi.

 

Chỉ riêng thiếp thất đã có tới chín người.

 

Thẩm Như Dao khóc trời khóc đất, sống c.h.ế.t không chịu.

 

“Khóc cái gì?”

 

“Dẫu sao cũng là chính thê.”

 

Đích mẫu lạnh lùng nói.

 

“Chẳng phải con giỏi bày mưu lắm sao?”

 

“Mối hôn sự này…cũng là nhờ chính con góp sức mà có.”

 

“Theo ta thấy là tên sát thần kia đang thay Thẩm Vân Nhiễm trút giận.”

 

“Con bé ấy cũng có chút bản lĩnh.”

 

“Thổi gió bên gối thật khéo.”

 

“Muốn trách thì trách số con không tốt đi.”

 

Ngày xuất giá.

 

Của hồi môn của Thẩm Như Dao ít đến đáng thương.

 

Kiệu hoa của nàng lặng lẽ được khiêng ra từ cửa hông.

 

Khác một trời một vực với cảnh tượng huy hoàng khi hai vị tiểu thư Thẩm phủ xuất giá năm ấy.

 



 

Ba năm sau.

 

Bùi Văn Châu dâng tấu xin đưa gia quyến đến trấn thủ biên cương phía Bắc.

 

Hoàng thượng chuẩn tấu.

 

Cũng đúng lúc ấy.

 

Tạ Phương Cẩn lấy lý do “không con nối dõi, tính tình bất hòa” để hòa ly với Thẩm Như Nghi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thẩm Như Nghi bị đưa trở về Thẩm phủ.

 

Đích mẫu thấy mất mặt, liền đưa nàng đến am ni cô ngoài thành.

 

Ngày rời kinh.

 

Tuyết lớn phủ kín cả con phố dài.

 

Bùi Văn Châu cưỡi ngựa.

 

Đích thân hộ tống xe ngựa ra khỏi thành.

 

Ta vén rèm xe.

 

Lần cuối cùng nhìn về tòa hoàng thành đã giam cầm ta suốt hai kiếp.

 

Xe ngựa bỗng dừng lại.

 

Trên quan đạo phía trước có một bóng người mặc huyền y đứng chắn giữa đường.

 

Là Tạ Phương Cẩn.

 

Hắn gầy đi rất nhiều.

 

Hốc mắt hõm sâu.

 

Không còn dáng vẻ tôn quý như ngày trước.

 

Không biết hắn lấy được tin từ đâu, lại còn đến sớm hơn chúng ta để chờ ở đây.

 

Trong tay nâng một chiếc hộp gỗ đàn hương.

 

Từng bước đi đến trước xe ngựa.

 

Bùi Văn Châu đặt tay lên chuôi đao.

 

“Tạ Thế t.ử.”

 

“Chặn đường gia quyến của bản tướng…”

 

“Hay là muốn thử xem đao của bản tướng có còn sắc hay không?”

 

Tạ Phương Cẩn không nhìn hắn.

 

Chỉ ngẩng đầu nhìn ta.

 

“Vân Nhiễm…”

 

Giọng hắn khàn đặc như vỡ vụn.

 

“Cái này…”

 

“Nàng giữ lại ăn dọc đường.”

 

Hắn mở chiếc hộp ra.

 

Bên trong là mấy gói bánh ngọt đã vỡ nát ít nhiều.

 

Tuyết rơi xuống mặt bánh.

 

Trông như phủ một lớp muối trắng.

 

Đó là món bánh nổi tiếng ở quê hương mẫu thân ruột của ta.

 

Ta nhìn những gói bánh ấy bỗng thấy thật nực cười.

 

Đêm đông ở Tạ phủ kiếp trước.

 

Ta từng mong mỏi một đĩa bánh như thế.

 

Mong mãi.

 

Đợi mãi.

 

Đợi đến khi hoàn toàn tuyệt vọng vẫn không chờ được.

 

Giờ đây hắn mang đến rồi.

 

Ta lại chẳng còn muốn ăn nữa.

 

“Tạ Thế t.ử.”

 

Ta khẽ nói.

 

“Có những thứ một khi đã nguội rồi thì sẽ chẳng bao giờ nóng lại được nữa.”

 

Sắc mặt Tạ Phương Cẩn lập tức xám ngoét.

 

Như thể bị người ta rút mất chiếc xương cuối cùng.

 

Hắn lảo đảo lùi một bước.

 

Chiếc hộp tuột khỏi tay.

 

Bánh ngọt lăn vào đống tuyết bùn.

 

Vỡ nát chẳng còn hình dạng.

 

“Văn Châu.”

 

Ta buông rèm xe xuống, khẽ nói.

 

“Chúng ta đi thôi.”

 

“Được.”

 

Bùi Văn Châu không nhìn Tạ Phương Cẩn thêm lần nào nữa.

 

Khẽ ghìm cương tiến lên.

 

Huyền Giáp quân chỉnh tề nối bước.

 

Tiếng vó ngựa nghiền nát lớp tuyết còn sót lại.

 

Cũng nghiền nát bóng dáng cô độc đứng giữa quan đạo.

 

Xe ngựa dần rời khỏi cổng thành.

 

Gió tuyết ùa vào lạnh buốt nhưng sạch sẽ.

 

Bùi Văn Châu vén rèm xe nắm lấy tay ta.

 

Lòng bàn tay nóng hổi.

 

“Phu nhân.”

 

“Biên cương phía Bắc lạnh lắm.”

 

“Sợ không?”

 

Ta đặt tay mình vào lòng bàn tay hắn.

 

Mười ngón tay đan c.h.ặ.t.

 

“Chỉ cần nơi nào có chàng, nơi đó sẽ không còn là chốn lạnh giá.”

 

Xe ngựa dần khuất trong màn gió tuyết.

 

Tòa hoàng thành ấy, những cố nhân ấy.

 

Những chuyện cũ của hai kiếp người đều bị bỏ lại phía sau.

 

Từ nay non cao sông dài.

 

Ta chỉ chạy về phía vầng trăng của riêng mình.

 

Hết.