Vị Bùi tiểu tướng quân kinh tài tuyệt diễm, mười bốn tuổi đã đoạt võ trạng nguyên kia.
Ngày hôm sau, Bùi Cảnh Hành liền sai người đưa chiếc đèn hoa thỏ đã sửa xong đến.
“Tiểu thư có hài lòng không?”
“Tướng quân nhà ta đã tự tay sửa suốt cả một đêm đấy.”
Tim ta như nai con chạy loạn, trong đầu toàn là cảnh tượng được Bùi Cảnh Hành ôm vào lòng.
Vạt áo đen chỉnh tề không chút cẩu thả của hắn, còn có phía trên vạt áo ấy, yết hầu hơi nhô lên chuyển động.
Nhưng Mục Hoài nói với ta.
Bùi Cảnh Hành có thù với Thẩm phủ.
Ba năm trước, người Khương xâm phạm biên cảnh Đại Du, lão tướng quân Bùi dẫn Bùi gia quân xin ra trận nơi biên cương, nhưng vào lúc chiến sự giằng co, lại bị gian tướng âm thầm hãm hại, lão tướng quân Bùi t.h.ả.m thiết rơi vào bẫy của người Khương.
Cuối cùng Bùi gia chỉ có một mình Bùi Cảnh Hành trở về.
Vị gian tướng này chính là cha ta, Thẩm Trạc.
Thật ra chuyện này, theo ta thấy, chẳng liên quan gì đến ta.
Ta cũng từng hoài nghi Bùi Cảnh Hành cố ý tiếp cận ta.
Nhưng Bùi Cảnh Hành quanh năm sống nơi biên cương, tóc đen buộc cao, xương mày sắc bén, trên gương mặt tuấn lãng là vẻ sắc sảo quen thuộc của võ tướng, nhưng đôi mày mắt hơi xếch lại mang theo vài phần phóng túng của thiếu niên.
Ngay từ lần đầu nhìn thấy hắn, ta đã đ.á.n.h mất trái tim.
Sau vài lần do dự, mấy phen giằng co, cuối cùng ta vẫn vứt bỏ tất cả nghi ngờ, không ngoài dự liệu mà ngã dưới người Bùi Cảnh Hành.
Còn chuyện nam nữ trong mắt ta chẳng qua chỉ là nước chảy thành sông của đôi nam nữ đang yêu say đắm.
Huống chi, sự dụ dỗ thâm tình của Bùi Cảnh Hành đối với ta, kẻ chưa từng trải chuyện nam nữ, có thể nói là chí mạng.
Ta cũng từng nghĩ có nên âm thầm giúp Bùi Cảnh Hành tìm chút chứng cứ lật đổ Thẩm Trạc hay không.
Dù sao sau khi Thẩm Trạc cưới kế thất, ông ta liền đuổi Thẩm Uyển, đích nữ do nguyên phối để lại, đến thiên viện, chịu đủ sự lạnh nhạt của hạ nhân.
Nếu không, sao ta lại xuyên vào người Thẩm Uyển đã c.h.ế.t vì nhiễm phong hàn.
Ta đối với vị cha hờ quanh năm suốt tháng chẳng gặp nổi hai lần là Thẩm Trạc thật sự chẳng có tình cảm gì.
Ta chẳng hề để ý chuyện cùng Bùi Cảnh Hành lật đổ ông ta.
Nhưng đến bây giờ, ta mới phát hiện mình quá ngây thơ.
Tình yêu là giả.
Cứu ta là giả.
Tất cả quan tâm săn sóc cũng là giả.
Bùi Cảnh Hành, hắn chỉ muốn lợi dụng ta để trả thù Thẩm Trạc.
Nếu hắn đã ép ta đến mức này, đương nhiên ta cũng không thể ngồi chờ c.h.ế.t.
4
Trở về Thẩm phủ, ta nhanh ch.óng gọi Xuân Quả đến.
“Ngươi biết vải vóc tơ chỉ Thẩm phủ mua dùng thường lấy ở nhà nào không?”
Xuân Quả gật đầu.
“Biết ạ, ở Thúy Vân Phường.”
“Mau, chúng ta đi mua!”
“Càng nhiều càng tốt!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Xuân Quả khó hiểu.
“Tiểu thư, những thứ này chẳng qua chỉ là vải vóc tơ chỉ bình thường thôi, vì sao chúng ta phải mua nhiều như vậy?”
“Qua mấy ngày nữa ngươi sẽ biết.”
Bùi Cảnh Hành chẳng phải muốn lợi dụng Triệu thế t.ử, dùng chiếc hà bao kia uy h.i.ế.p ta khuất phục sao?
Ta sẽ làm cho hắn mấy chục, mấy trăm cái!
Chẳng phải chỉ dựa vào một chữ “Thẩm” là có thể c.ắ.n c.h.ặ.t ta tư tương trao nhận sao?
Ta sẽ thêu cho hắn cả một rổ họ Triệu, họ Tiền, họ Tôn, họ Lý.
Ta bảo Xuân Quả bịa ra một câu chuyện, nói rằng con thỏ này là thần thú thay Nguyệt lão trên trời quản chuyện nhân duyên.
Chỉ cần nữ t.ử đeo đủ bảy bảy bốn mươi chín ngày, liền có thể cầu được một mối nhân duyên tốt đẹp cho mình.
Tin đồn này vừa truyền ra, số hà bao Xuân Quả lặng lẽ mang đi bán rất nhanh đã hết sạch.
Lại lục tục qua mấy ngày, nhiều tú phường trong thành bắt đầu tranh nhau bắt chước.
Trong nhất thời, trên phố, tốp năm tốp ba nữ t.ử đeo hà bao đều thêu con thần thú kỳ quái kia của ta.
Nhìn thấy cảnh tượng ấy, trong lòng ta cuối cùng cũng thở phào một hơi.
Không uổng công thời gian này ta ngày đêm thêu hà bao, còn cả đôi tay bị kim đ.â.m đầy lỗ nhỏ.
Cũng may vải vóc tơ chỉ có thể đến tay ta trong Thẩm phủ đều chẳng phải thứ thượng hạng gì.
Nếu không, ta thật sự phải đại xuất huyết.
Thủ đoạn của Bùi Cảnh Hành cũng quá bẩn thỉu rồi.
Trong lòng ta tức giận, chuẩn bị tìm hắn đòi một lời giải thích.
Đoạn tình cảm này tuy nói là ta chủ động một chút, ngủ với hắn cũng là ta trước tiên không giữ được mình.
Nhưng vợ chồng một ngày còn có ân nghĩa trăm ngày, hắn làm như vậy thật sự khinh người quá đáng.
Ta nhân lúc đêm xuống thay nam trang, vừa đến Phù Vân Các, đã thấy Bùi Cảnh Hành và đám Triệu thế t.ử xảy ra tranh chấp ngoài lầu.
Triệu thế t.ử uống đến xiêu xiêu vẹo vẹo, không chịu buông tha mà làm loạn với Bùi Cảnh Hành.
“Bùi Cảnh Hành, tên tiểu t.ử ngươi có phải đùa giỡn ta không?”
“Tùy tiện nhét một cái hà bao đã nói là tín vật của Thẩm gia tiểu thư, trên phố có nhiều hà bao như vậy, chẳng lẽ đâu đâu cũng là quý nữ tiểu thư?”
Bùi Cảnh Hành nhướng mày, lạnh lùng nhìn hắn.
“Ta đùa giỡn ngươi đấy, ngươi có thể làm gì?”
Triệu thế t.ử tức đến mặt xanh mét.
“Bùi Cảnh Hành, ngươi đừng ỷ mình có quân công trong người mà coi thường người khác, dẫu sao ta cũng là thế t.ử, ngươi xem Quốc công phủ của ta là gì?”
“Đồ bày biện sao?”
Triệu thế t.ử càng nói càng nổi giận, lại bị người đi cùng vội vàng ngăn lại.
“Thế t.ử thôi đi thôi đi, ngài nói cũng nói không lại hắn, đ.á.n.h cũng đ.á.n.h không lại hắn…”
Triệu thế t.ử lập tức nghẹn họng.
Hung hăng trừng Bùi Cảnh Hành một cái, không cam lòng bị đám người kia kéo đi.
Sắc mặt Bùi Cảnh Hành lạnh nhạt, không biết đang nghĩ gì.
Người xem náo nhiệt tản đi, hắn cũng chậm rãi xoay người rời khỏi.