Tin tức Trần Nguyệt Linh độ kiếp thành công, đạt tới Hóa Thần trung kỳ đỉnh phong chỉ sau một năm bế quan đã như một cơn lốc quét sạch mọi ngóc ngách của Thiên Huyền Giới. Những kẻ từng có ý đồ dòm ngó Trần gia khi Trần Lạc Vũ rời đi, nay đều run rẩy thu mình trong bóng tối, cầu nguyện cho cơn thịnh nộ của Nữ đế đừng giáng xuống đầu mình.
Tại Vân Tiên Tông, Nguyệt Linh không dừng lại lâu. Sau khi ban phát một phần linh dịch tàn dư từ lôi kiếp cho các đệ tử nòng cốt để nâng cao tu vi tông môn, nàng đứng trên đỉnh núi, nhìn về phía kinh thành.
"Sư phụ, con đi giải quyết chuyện cũ. Trần gia đã chịu đủ sự dòm ngó của những kẻ núp bóng luật pháp rồi."
Vân Thiên Tôn Giả nhìn đồ đệ, khẽ gật đầu: "Đi đi. Với tu vi hiện tại của con, hạ giới này không còn ai có thể làm khó được con nữa. Nhưng hãy cẩn thận với cái tên Tư Đồ Hình, lão ta là phân thân của đại năng Linh giới, thủ đoạn rất khó lường."
Nguyệt Linh không nói lời nào, nàng vung tay. Thanh U Lôi Kiếm hóa thành một luồng tím quang khổng lồ, nàng dẫm chân lên kiếm, hóa thành một đạo cầu vồng xé toạc bầu trời, lao thẳng về hướng kinh thành với tốc độ gấp mười lần trước đây.
Kinh Thành - Sát Khí Bao Trùm
Kinh thành hôm nay bầu không khí vô cùng áp lực. Kể từ khi đại môn Linh giới bị chém đứt, Chấp Pháp Điện đã âm thầm điều động lực lượng, cấu kết với một vài gia tộc ẩn thế nhằm gây sức ép lên Trần gia, hòng ép phụ thân Nguyệt Linh phải giao ra bí mật về sức mạnh của Trần Lạc Vũ.
Tại cổng Trần phủ, mười vị tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ của Chấp Pháp Điện đang vây hãm, dẫn đầu là một vị trưởng lão tu vi Hóa Thần sơ kỳ tên là Mạc Vô Đạo.
"Trần Huyền Phong! Ngươi nên biết điều một chút. Trần Nguyệt Linh đã bặt vô âm tín hơn một năm, chắc chắn đã chết trong tay yêu thú ở Vạn Cổ Yêu Uyển rồi. Nếu ngươi không giao ra công pháp của Trần Lạc Vũ, hôm nay Trần gia sẽ thành bình địa!" Mạc Vô Đạo lạnh lùng quát, bàn tay lão đang tích tụ một quả cầu linh lực đen kịch.
Bên trong phủ, Trần Huyền Phong đứng sừng sững trước đại môn, dù tu vi kém hơn nhưng khí thế không hề nhụt chí: "Muốn động vào Trần gia? Bước qua xác ta trước đã!"
Đúng lúc Mạc Vô Đạo định ra tay, một tiếng sấm nổ vang dội từ chín tầng mây truyền xuống.
"Kẻ nào muốn bước qua xác phụ thân ta?!"
Thanh âm như thiên uy giáng thế, trực tiếp chấn vỡ toàn bộ phòng ngự linh lực của mười vị Nguyên Anh hậu kỳ khiến bọn chúng đồng loạt phun máu, ngã quỵ xuống đất.
Từ trên cao, một đạo tử quang đáp xuống như một vị thần. Nguyệt Linh đứng chắn trước mặt phụ thân, toàn thân bao phủ bởi những dải lôi điện tím sẫm. Uy áp Hóa Thần trung kỳ bùng phát, khiến mặt đất xung quanh kinh thành lún xuống ba tấc.
"Nguyệt... Nguyệt Linh?!" Trần Huyền Phong sửng sốt, rồi rưng rưng nước mắt khi cảm nhận được tu vi khủng khiếp của con gái.
Mạc Vô Đạo mặt cắt không còn giọt máu, lão lắp bắp: "Hóa Thần... trung kỳ? Chuyện này... làm sao có thể?!"
Nguyệt Linh không nói nhảm. Nàng đưa tay chỉ thẳng vào Mạc Vô Đạo. Một đạo Thái Sơ Tử Lôi nhỏ bằng sợi tóc bắn ra, nhưng tốc độ nhanh đến mức lão ta không kịp có một phản ứng nào.
Bùm!
Vị trưởng lão Hóa Thần sơ kỳ của Chấp Pháp Điện ngay lập tức hóa thành một làn khói trắng, ngay cả Nguyên Anh cũng không kịp trốn thoát. Một đòn diệt sát Hóa Thần!
Tổng Đàn Chấp Pháp Điện - Trận Chiến Cuối Cùng
Tiêu diệt xong lũ kiến hôi tại Trần phủ, Nguyệt Linh không dừng lại. Nàng quay đầu nhìn về phía vách núi phía Tây kinh thành - nơi tọa lạc của tổng đàn Chấp Pháp Điện tại hạ giới.
"Hôm nay, ta sẽ nhổ tận gốc cái ung nhọt này."
Nàng bước một bước, không gian dưới chân co rút lại (Súc địa thành thốn), chỉ trong nháy mắt đã đứng trước đại trận hộ điện của Chấp Pháp Điện.
Tư Đồ Hình từ trong đại điện bay ra, khuôn mặt già nua tràn đầy sự điên cuồng. Lão đã kích hoạt toàn bộ linh mạch của kinh thành để duy trì đại trận: "Trần Nguyệt Linh! Ngươi tưởng Hóa Thần trung kỳ là vô địch sao? Đây là đại trận cấp Đại Thừa do Linh giới ban xuống! Ngươi không phá nổi đâu!"
Nguyệt Linh nhìn đại trận lấp lánh quy tắc Linh giới, ánh mắt nàng hiện lên sự khinh miệt. Nàng nắm chặt U Lôi Kiếm, linh lực trong cơ thể vận chuyển theo một quỹ đạo quỷ dị mà nàng đã ngộ ra trong lôi kiếp.
"Quy tắc của Linh giới? Ngay cả ý chí Thiên đạo ta còn chém được, nói chi là một tòa trận pháp rách nát!"
Nguyệt Linh giơ cao thanh kiếm, toàn bộ Tử Tiêu Thần Lôi quần tụ lại thành một thanh trọng kiếm khổng lồ dài hàng ngàn trượng trên không trung.
"Nhất Kiếm... Quy Nguyên!"
Nhát kiếm chém xuống, mang theo sức mạnh tuyệt diệt của Thái Sơ. Đại trận "cấp Đại Thừa" mà Tư Đồ Hình tự hào chỉ trụ được chưa đầy nửa nhịp thở đã vỡ vụn như gương. Nhát kiếm không dừng lại, nó tiếp tục bổ đôi vách núi Tây Phương, san bằng toàn bộ tổng đàn Chấp Pháp Điện thành tro bụi.
Tư Đồ Hình trố mắt nhìn toàn bộ cơ nghiệp bị hủy trong một kiếm, lão chỉ kịp gào lên một tiếng đầy oán hận: "Bản thể của ta ở Linh giới sẽ không tha cho ngươi...!" trước khi bị lôi hỏa thiêu thành hư vô.
Trận chiến kết thúc nhanh đến mức cả kinh thành vẫn còn chưa kịp định thần. Nguyệt Linh đứng trên đống đổ nát, tà áo không vướng một hạt bụi. Nàng nhìn lên bầu trời, nơi có vết sẹo không gian mà nàng từng chém đứt đại môn Linh giới.
"Chấp Pháp Điện hạ giới đã diệt. Tiếp theo... là mở lại con đường thăng thiên."
Dưới chân nàng, vạn dân kinh thành và các tu sĩ đồng loạt quỳ lạy, tôn sùng vị Nữ đế duy nhất của hạ giới này. Từ đây, Thiên Huyền Giới chính thức bước vào kỷ nguyên của Trần gia.
Dưới chân vách núi Tây Phương, khói bụi mịt mù bao phủ lấy đống đổ nát từng là tổng đàn uy nghiêm của Chấp Pháp Điện. Nhát kiếm của Nguyệt Linh không chỉ chém nát đại trận, mà còn chém đứt niềm tin cuối cùng của các thế lực phản nghịch vào sự bảo hộ của Linh giới.
Giữa những tàn tích, mười vị chấp sự còn sót lại của điện - những kẻ vốn dĩ là Nguyên Anh hậu kỳ cao ngạo - giờ đây bò lồm ngồm trong bùn đất, mặt cắt không còn giọt máu. Họ nhìn bóng dáng Nguyệt Linh từ trên cao từ từ hạ xuống, mỗi bước chân nàng giẫm lên hư không như giẫm trực tiếp lên linh hồn bọn họ.
"Nguyệt Linh tiền bối... chúng ta chỉ là kẻ làm theo mệnh lệnh!" Một vị chấp sự run rẩy kêu lên, đầu dập xuống đất đến mức chảy máu. "Xin người đại xá, chúng ta nguyện làm trâu làm ngựa cho Trần gia!"
Nguyệt Linh không nhìn bọn họ lấy một lần. Ánh mắt nàng đang khóa chặt vào một điểm giữa tâm điện đã bị san bằng. Ở đó, một luồng khí tức đen kịt đang cuộn trào, cố gắng vá víu lại những mảnh vỡ của thần niệm.
"Tư Đồ Hình, ngươi tưởng một nhát kiếm vừa rồi chỉ để phá trận sao?" Nguyệt Linh lạnh lùng lên tiếng.
Từ trong đống gạch vụn, một bóng ma mờ ảo bay vọt lên. Đó là nguyên thần của Tư Đồ Hình. Lão không còn vẻ đạo mạo của một vị điện chủ, gương mặt vặn vẹo đầy hận thù: "Trần Nguyệt Linh! Ngươi giết phân thân của ta, bản thể của ta tại Linh giới đã cảm nhận được. Ngươi có giỏi thì bước lên con đường thăng thiên, ở đó có mười vị đại năng Hợp Thể kỳ đang đợi để lột da trần xác ngươi!"
"Vậy sao? Vậy thì ngươi hãy đi trước để báo tin cho bọn chúng đi."
Nguyệt Linh vung tay nhẹ nhàng. Không cần dùng kiếm, chỉ một đạo Thái Sơ U Hỏa bắn ra từ đầu ngón tay. Ngọn lửa đen này không cháy bùng lên mà nó len lỏi vào từng kẽ hở của nguyên thần, thiêu đốt từ bên trong ra ngoài.
"A... Không! Tha cho ta! Ta có thể chỉ cho ngươi cách vượt qua giới hạn quy tắc!" Tiếng gào thét của Tư Đồ Hình vang vọng khắp kinh thành, khiến vạn dân phải rùng mình kinh hãi. Chỉ sau vài nhịp thở, vị điện chủ lẫy lừng một thời đã hoàn toàn biến mất, không để lại một tia luân hồi.
Sau khi nhổ tận gốc Chấp Pháp Điện, Nguyệt Linh quay trở về Trần phủ. Nàng đứng trước sảnh chính, uy áp Hóa Thần tỏa ra khiến không gian khẽ run rẩy. Nàng đưa mắt nhìn hàng trăm tộc nhân đang tụ tập, giọng nói đanh thép vang lên:
"Ta sẽ ở lại đây chín tháng. Chín tháng này, Trần gia sẽ mở cuộc đại tuyển chọn Tộc trưởng qua ba phần thi sinh tử:
Tam Nguyệt Vong Tâm.
Tam Nguyệt Trị Thế.
Tam Nguyệt Tranh Hùng.
Bắt đầu từ hôm nay, vòng thi đầu tiên khai màn!"
Phần 1: Tam Nguyệt Vong Tâm - Khởi Đầu Của Cơn Ác Mộng (Tháng Thứ Nhất)
Trời kinh thành vừa hửng sáng, Nguyệt Linh đã bước ra giữa quảng trường. Nàng vung tay, thanh U Lôi Kiếm cắm sừng sững vào nhãn trận. Một luồng sương mù đen kịt từ Thái Sơ U Hỏa trào dâng, quấn quýt lấy chân của hơn năm trăm ứng viên.
"Vào trận!"
Chỉ một lời thốt ra, toàn bộ ứng viên đồng loạt đổ gục, thần hồn bị cưỡng ép kéo vào "Vong Tâm Giới".
Trong ảo cảnh của tháng đầu tiên, những con cháu Trần gia thấy mình rơi vào một hang động đầy vàng bạc và bí tịch công pháp cấp cao. Trần Hạo - một thiên tài của nhánh chính - thấy trước mắt là viên "Hóa Thần Đan" lấp lánh. Một giọng nói thầm thì bên tai hắn: "Giết chết đệ đệ bên cạnh ngươi, viên đan này thuộc về ngươi." Ở thực tại, Nguyệt Linh ngồi trên bảo tọa, đôi mắt tím lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Trần Hạo. Nàng thấy cơ thể hắn run rẩy, đôi bàn tay co quắp lại như đang cầm kiếm đâm xuống.
Oanh! Một đạo lôi điện tím sẫm từ U Lôi Kiếm bất ngờ giáng xuống, đánh thẳng vào ngực Trần Hạo khiến hắn bay xa hàng chục trượng, hộc máu ngất lịm ngay tại chỗ. Nguyệt Linh không hề biến sắc, giọng nói nàng lạnh như băng:
"Tháng thứ nhất mới qua mười ngày, ngươi đã vì tham niệm mà định sát hại đồng bào. Kẻ như ngươi, không xứng mang họ Trần. Loại, phế bỏ tu vi!"
Trong khi đó, Trần Minh lại rơi vào một cảnh giới khác. Hắn thấy mình là một phế nhân, bị kẻ thù sỉ nhục và dẫm đạp lên tôn nghiêm. Kẻ thù ném cho hắn một mẩu bánh vụn, bắt hắn phải sủa như chó để được ăn. Trần Minh trong ảo cảnh không hề nhúc nhích, đôi mắt hắn bình thản đến lạ lùng. Hắn không oán, không giận, chỉ lặng lẽ nhắm mắt bế thần.
Nguyệt Linh nhìn về phía Trần Minh, trong lòng thầm gật đầu. Những ngày tiếp theo của tháng thứ nhất, áp lực trong ảo trận tăng dần lên gấp bội. Những tiếng rên rỉ, khóc lóc bắt đầu vang vọng khắp quảng trường Trần gia. Có kẻ gào thét vì điên loạn, có kẻ lại cười hô hố trong cơn mê sảng dục vọng.
Mỗi một ngày trôi qua, lại có thêm vài người bị lôi điện đánh văng ra khỏi trận pháp. Nguyệt Linh không cho phép bất kỳ sự giả dối nào tồn tại. Nàng muốn dùng tháng đầu tiên này để gạt bỏ tất cả những lớp mặt nạ hào nhoáng, lộ ra cái bản chất thật sự ẩn sâu trong linh hồn của đám con cháu này.
Cơn ác mộng của tháng thứ nhất mới chỉ vừa bắt đầu, và máu của những kẻ tâm thuật bất chính đã bắt đầu nhuốm đỏ mặt sân quảng trường...
Tiếng sấm rền từ vòng xoáy sương đen trên quảng trường vẫn không ngừng vang lên, mỗi một đạo lôi điện giáng xuống là một kẻ mang dã tâm bị đào thải, phế bỏ tu vi vĩnh viễn. Giữa không gian đầy sát khí của cuộc thi tuyển, Nguyệt Linh khẽ đứng dậy, thân hình hóa thành một đạo tử quang mờ ảo, xuyên qua lớp lớp trận pháp phòng hộ để tiến vào vùng cấm địa sâu nhất của Trần phủ.
Nơi đây hoàn toàn tách biệt với sự ồn ào và khốc liệt bên ngoài. Đó là một mật thất được xây dựng từ đá ngầm vạn năm, lúc này đang bị bao phủ bởi một tầng linh khí dày đặc đến mức hóa thành chất lỏng màu vàng kim.
Ở trung tâm mật thất, Trần Huyền Phong và mẫu thân đang ngồi xếp bằng đối diện nhau. Khí tức của hai người lúc này đang ở trạng thái vô cùng hỗn loạn nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh kinh hồn. Đây là giai đoạn "Hóa Hư" - bước ngoặt quan trọng nhất để từ Hóa Thần đỉnh phong chạm tay vào ngưỡng cửa Luyện Hư.
Nguyệt Linh đứng ở một góc tối, ánh mắt nàng nhu hòa hẳn đi khi nhìn thấy mái tóc của phụ mẫu đã lốm đốm sợi bạc vì nỗ lực xung kích cảnh giới. Nàng biết, nếu không có sự can thiệp của mình, với thiên phú của hạ giới, họ sẽ phải mất thêm ít nhất hai trăm năm bế quan mới có cơ hội chạm tới ranh giới này.
"Phụ thân, mẫu thân, nhi nữ sẽ giúp hai người một tay."
Nguyệt Linh khẽ vung tay, hai mươi viên Linh thạch cực phẩm thu được từ tổng đàn Chấp Pháp Điện bay ra, xếp thành một vòng tròn Thập Phương Tụ Linh Trận xung quanh hai người. Nàng không dừng lại ở đó, tay phải khẽ kết ấn, một luồng hỏa diễm màu đen nhạt - Thái Sơ U Hỏa - được nàng tinh lọc đến mức tinh thuần nhất, từ từ bay vào giữa hai người.
Ngọn lửa này không thiêu đốt nhục thân, mà nó đang nung nấu thần hồn của họ, giúp họ đốt cháy những tạp chất cuối cùng trong Nguyên Anh, để từ đó rèn đúc ra "Hư Thân" - thứ có thể câu thông trực tiếp với quy tắc của đại đạo.
Ầm!
Một tiếng động trầm đục vang lên trong kinh mạch của Trần Huyền Phong. Lão nhíu chặt chân mày, mồ hôi đầm đìa thấm đẫm long bào. Áp lực khi xung kích Luyện Hư khiến không gian xung quanh lão bắt đầu xuất hiện những vết nứt li ti. Nguyệt Linh lập tức đưa tay ra, luồng linh lực Hóa Thần trung kỳ thâm hậu của nàng như một dòng suối mát lành, nhẹ nhàng vuốt ve và ổn định lại những vùng linh lực đang bạo tẩu trong cơ thể phụ thân.
"Đừng nóng vội, hãy cảm nhận sự hư ảo của vạn vật..." giọng Nguyệt Linh như tiếng chuông tỉnh thế, vang vọng trong thức hải của hai người.
Trong khi bên ngoài quảng trường, hàng trăm ứng viên đang vật lộn trong ác mộng của vòng thi Tam Nguyệt Vong Tâm, thì bên trong mật thất này, một cuộc lột xác vĩ đại khác cũng đang diễn ra. Nguyệt Linh chia thần niệm làm hai, một mặt giám sát cuộc thi, một mặt dùng toàn bộ tâm sức để hộ pháp.
Nàng hiểu rõ, 9 tháng này không chỉ để tìm ra một Tộc trưởng mới, mà còn là khoảng thời gian quý giá để nàng dùng mọi tài nguyên nghịch thiên nhất, cưỡng ép nâng tầm đẳng cấp của phụ mẫu lên một tầm cao mới trước khi cùng nàng bước lên con đường thăng thiên đầy rẫy hiểm nguy phía trước.
Màn đêm buông xuống, mật thất rực rỡ ánh vàng, còn ngoài quảng trường, những tiếng gào thét vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.