Sau đêm hồi phục dưới sự điều phối linh lực của Trần Lạc Vũ, Nguyệt Linh cảm thấy từng tế bào trong cơ thể như được tẩy rửa qua một lần linh tuyền. Nhục thân nàng lúc này, dù không có linh lực vận chuyển, nhưng lại mang một sự kiên cố đáng sợ. Da thịt nàng trắng nõn như ngọc thạch, gân cốt ẩn hiện bên dưới dẻo dai như dây cung thượng hạng, sẵn sàng đón nhận những bài tập tàn khốc hơn.
Trần Lạc Vũ đứng trước sân, ánh mắt nhìn muội muội với sự kỳ vọng rõ rệt:
"Kiếm Ý tầng một là Kiếm Tâm, đã giúp muội kiểm soát tâm cảnh. Nhưng cái xác phàm này của muội quá yếu. Một nhát kiếm gỗ có thể rách không gian, nhưng nếu nhục thân không chịu được phản chấn, cổ tay muội sẽ nát trước khi kẻ địch đổ máu. Hôm nay, chúng ta luyện Nhục Thân tầng hai."
Hắn vung tay, một bộ giáp bằng đá đen nặng nề rơi xuống sân, rung chuyển cả mặt đất. Đây không phải là giáp bảo hộ thông thường, mà là "Trọng Lực Tinh Thạch" - thứ khoáng vật được khai thác từ những vùng lõi tinh cầu cổ đại, mỗi mảnh giáp nặng đến vạn cân.
"Mặc nó vào. Muốn nhục thân hóa thánh, trước hết phải chịu được sức nặng của trời đất."
Nguyệt Linh không chần chừ. Nàng bước tới, vận dụng kình lực khí huyết vừa tôi luyện được, từng bước khó khăn khoác bộ giáp lên người. Khi mảnh giáp cuối cùng khép lại, mặt đất dưới chân nàng lập tức nứt toác, đôi chân thiếu nữ lún sâu vào nền đá cứng. Cảm giác như có một ngọn núi đè lên vai, từng sợi cơ bắp bắt đầu kêu rắc rắc, mồ hôi ướt đẫm bộ võ phục tím sẫm chỉ trong vài hơi thở.
"Đứng thẳng lên!" Lạc Vũ quát. "Muội là người nhà Trần gia, không được phép cúi đầu trước bất kỳ áp lực nào!"
Nguyệt Linh nghiến chặt răng, nàng dùng sự kiên định của Kiếm Tâm để làm chủ áp lực. Nàng gồng mình, từ từ đứng thẳng, đôi mắt tím bạc rực lên tia lửa hừng hực. Nàng không chống cự lại sức nặng, mà bắt đầu học cách "dung hòa" nó vào từng nhịp bước chân. Đây là bài tập tôi luyện nhục thân mà Thất ca gọi là "Vạn Cân Trọng Lực".
Trong khi Nguyệt Linh đang khổ luyện trong bộ giáp nặng vạn cân, thì bên ngoài Trần phủ, tình hình lại có một bước ngoặt mới. Các đại tông môn vốn đang phủ phục bỗng dưng cảm nhận được không gian đang bị ai đó xé rách mà tới phiến thiên địa này. Ba đạo quang ảnh mang theo uy áp kinh hồn từ thượng giới xé toạc tầng mây, xuất hiện lơ lửng trên không trung. Khác với đám tông chủ hạ giới, ba vị sứ giả này tỏa ra khí tức thuần khiết, thâm sâu của cảnh giới Đại Thừa. Mỗi động thái của họ đều khiến không gian xung quanh vặn vẹo, tạo nên những vết rạn nứt li ti trên không trung.
Ba vị Đại Thừa sứ giả nhìn xuống Trần phủ. Họ không cần dùng lời nói, mà dùng chính uy áp của cảnh giới Đại Thừa để ép xuống. Đây là uy áp có thể nghiền nát cả một ngọn núi thành bụi mịn. Thế nhưng, Trần Lạc Vũ vẫn đứng đó, vẻ mặt thản nhiên như không, tay vẫn đang chỉ dẫn Nguyệt Linh.
"Trần Lạc Vũ!" Kẻ đứng đầu, một nam tử vận bào trắng tinh khôi, giọng nói vang vọng như sấm rền, áp chế cả tiếng thác đổ phía sau núi. "Ngươi là đệ tử của tông môn đứng đầu Tiên vực, lẽ nào không biết quy tắc hay sao? Ngươi ở lại hạ giới quá lâu rồi! Sự tồn tại của ngươi - một tu sĩ Hợp Thể thực thụ - là một ngoại lực quá lớn, Thiên Huyền Giới vốn đã mong manh, nay đã xuất hiện những vết nứt không gian do chính uy áp của ngươi gây ra. Nếu ngươi không rời đi trong vòng bốn tháng nữa, chúng ta sẽ đích thân bắt ngươi về, nếu không thiên địa này sẽ sụp đổ, vĩnh viễn hóa thành hư vô!"
Nguyệt Linh nghe thấy vậy, trái tim thắt lại. Nàng biết, ngày Thất ca rời đi không còn xa. Trần Lạc Vũ nhếch mép cười nhạt, ánh mắt liếc qua muội muội đang oằn mình dưới bộ trọng giáp, rồi mới ngước nhìn ba vị Đại Thừa sứ giả.
"Ta tự biết chừng mực. Bốn tháng? Được, bốn tháng sau ta sẽ đi. Nhưng trong khoảng thời gian này, bất kỳ kẻ nào dám làm phiền đến việc tu luyện của muội muội ta, đừng trách ta tiện tay xóa sổ cả sứ giả đoàn của các ngươi trước khi ta rời đi!"
Ba vị sứ giả biến sắc. Dù họ là Đại Thừa, nhưng đối diện với danh tiếng của Lạc Vũ - người từng là thiên tài đệ tử của tông môn đứng đầu Tiên vực - họ không dám manh động. Họ cúi đầu, không dám tranh cãi thêm, lập tức ẩn mình vào hư không để chờ đợi.
Trần Lạc Vũ quay lại, bàn tay thon dài khẽ đặt lên tấm giáp của Nguyệt Linh.
"Linh nhi, muội đã đạt đến tầng một của Kiếm Ý, nhưng cái 'Đạo' của muội còn thiếu nền tảng. Muốn luyện nhục thân tầng hai, phải ép khí huyết toàn thân phải dồn về đan điền, nhưng chưa phải là hóa vực, mà là phải cô đọng nó thành một 'Điểm'. Muội hãy nhẫn nhịn sự đau đớn này, nó là bước cần thiết để sau này có thể chứa đựng sức mạnh vô biên."
Nguyệt Linh cắn răng, nàng bắt đầu vận chuyển khí huyết theo hướng dẫn của Thất ca. Dòng máu nóng hổi chảy xiết, đổ dồn về vùng đan điền trống rỗng. Sự đau đớn như bị xé toạc khiến nàng suýt ngất đi, nhưng nàng dùng Kiếm Tâm giữ chặt ý chí. Lò đan đá bên cạnh rung chuyển, những mảnh linh thảo vỡ vụn dưới áp lực của Kiếm Tâm nàng, hòa tan thành những luồng dịch lỏng tím sẫm. Nguyệt Linh dùng ý chí dẫn dắt luồng dược dịch này vào thẳng đan điền.
Nàng cởi bỏ bộ trọng giáp. "Rầm!" Mặt đất lún sâu thêm một tấc. Nguyệt Linh hít sâu, luồng khí tức thoát ra mang theo tia sáng tím mờ.
"Muội cảm nhận được rồi. Một điểm cô đọng ở đan điền." Nàng thào thào, ánh mắt đầy kiên định.
Trần Lạc Vũ mỉm cười: "Tốt! Nhục thân tầng hai hoàn thành. Từ nay về sau, muội không cần linh lực để chiến đấu. Đêm nay, muội hãy ngồi yên và cảm nhận sự luân chuyển của 'Điểm' này trong cơ thể. Đó chính là gốc rễ để đạt đến những tầng cao hơn của Kiếm Ý. Bốn tháng tới, muội phải lấp đầy nó bằng ý chí của chính mình. Đừng để ta thất vọng."
Nguyệt Linh gật đầu, nàng ngồi xuống giữa sân, nhắm mắt lại. Trong thâm tâm, nàng biết mình đã thực sự bắt đầu con đường tự chủ. Sứ giả Đại Thừa đã tới, đó là lời cảnh báo, nhưng cũng là hồi chuông thúc giục nàng phải lớn mạnh nhanh hơn nữa. Đêm nay, dưới sự canh chừng của Thất ca, nàng chính thức đặt những viên đá tảng đầu tiên cho một vị chúa tể thực thụ của Thiên Huyền Giới.
Bóng đêm bao trùm lấy Đông Vực, nhưng ngoài ranh giới hư không, nơi ranh giới giữa Thiên Huyền Giới và tầng không gian hỗn mang, ba đạo quang ảnh đang lơ lửng, tỏa ra những luồng khí tức Đại Thừa trấn áp cả vạn dặm tinh không.
Ba vị sứ giả này, người đứng đầu là Bạch Y sứ giả, người có vẻ ngoài thanh tú nhưng đôi mắt ẩn chứa sát khí vạn cổ, lạnh lùng quay đầu nhìn lại phiến thiên địa đang run rẩy phía sau. Cánh tay hắn vung lên, những đạo ấn quyết phức tạp được kết thành, tạo ra một màn chắn ánh sáng màu vàng kim, cắm sâu vào hư không để chặn lại những vết nứt không gian đang lan rộng.
"Trần Lạc Vũ... hắn vẫn là kẻ điên cuồng như ngày nào," người sứ giả thứ hai, một kẻ vóc dáng cao lớn, toàn thân bao phủ bởi giáp trụ ánh sáng, cất tiếng trầm đục. "Chỉ vì một phế nhân mà hắn dám làm lung lay căn cơ của cả một giới diện. Nếu không phải vì tông môn chúng ta còn kiêng dè thế lực đứng sau hắn tại Tiên vực, ta đã sớm trục xuất hắn về thẳng cõi trên rồi."
Bạch Y sứ giả gạt phắt đi, đôi mắt nheo lại đầy vẻ suy tư: "Im miệng. Ngươi nghĩ sự hiện diện của hắn ở đây chỉ là để bảo hộ cho muội muội sao? Ngươi có nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi không?"
Hai sứ giả còn lại thoáng khựng lại. Kẻ thứ ba, một nữ tử mang nét mặt băng lãnh, cất tiếng: "Ngươi nói về tiểu nha đầu kia?"
"Chính là nàng ta," Bạch Y sứ giả gật đầu, vung tay tạo ra một tấm gương hư ảnh, tái hiện lại hình ảnh Nguyệt Linh gồng mình dưới bộ giáp Trọng Lực Tinh Thạch và luồng xoáy trong đan điền. "Dù đã phế đi Kim Đan, nhưng cách nàng ta cô đọng đan điền thành 'Điểm', cách nàng ta dung hòa dược lực và áp lực của bộ giáp... đó hoàn toàn không phải là phương pháp tu luyện của hạ giới. Nàng ta đang được Trần Lạc Vũ rèn đúc theo một lối đi mà ngay cả những thiên tài của Tiên vực cũng chưa chắc đã dám thử."
"Kiếm Tâm sơ thành, đan điền cô đọng khí huyết..." Nữ tử kia khẽ nhíu mày, giọng nói mang theo một chút kinh ngạc ẩn giấu. "Trần Lạc Vũ muốn biến nàng ta thành thứ gì? Một quái thai nhục thân sao?"
"Hắn muốn biến nàng ta thành một 'Chúa tể' không cần linh lực," Bạch Y sứ giả trầm giọng, ánh mắt hắn dõi theo luồng ánh sáng yếu ớt nhưng đầy kiên cường tỏa ra từ sân sau Trần phủ. "Ngươi thấy sự áp chế của Trần Lạc Vũ không? Hắn đang dùng chính uy áp của mình để buộc giới diện này phải 'nâng cấp' khả năng chịu đựng. Đó là một canh bạc. Hoặc là Nguyệt Linh thành công, trở thành một tồn tại vượt trên quy tắc hạ giới, hoặc là khi Trần Lạc Vũ rời đi, nàng ta sẽ bị chính cái sức mạnh mà nàng ta đang tích lũy nghiền nát."
"Bốn tháng..." kẻ mang giáp trụ lầm bầm, hắn quay sang nhìn tấm màn chắn vàng kim đang nỗ lực ngăn chặn những vết rạn không gian. "Liệu tiểu nha đầu đó có kịp không? Nếu nàng ta không thể hoàn thành việc 'lấp đầy' cái điểm đan điền đó trong bốn tháng, thì sự hiện diện của Trần Lạc Vũ lúc đó sẽ là án tử đối với cả giới diện này. Khi đó, chúng ta buộc phải ra tay, dù phải đối đầu trực diện với hắn."
Bạch Y sứ giả lặng im. Hắn nhìn xuống, nơi Nguyệt Linh đang ngồi nhắm mắt. Trong đôi mắt hắn, tấm gương hư ảnh bỗng nhiên hiện lên những tia chớp tím bạc lóe lên từ chính vùng đan điền của thiếu nữ. Đó không phải là một luồng năng lượng bình thường, mà là một sự bùng nổ tiềm năng đang bị nén chặt.
"Hãy cứ quan sát," Bạch Y sứ giả nói, giọng điệu trở nên lạnh lùng và quyết đoán. "Nếu nàng ta vượt qua được ngưỡng cửa đó, nàng ta sẽ là chìa khóa để chúng ta xem xét liệu Trần Lạc Vũ thực sự đang muốn làm gì với giới diện này. Nhưng nếu nàng ta gục ngã... thì ngay cả lời thỉnh cầu của tông môn Tiên vực cũng không cứu nổi Trần gia đâu."
Ba bóng người đứng lặng giữa hư không, uy áp của cảnh giới Đại Thừa bủa vây lấy toàn bộ không gian xung quanh Thiên Huyền Giới, tạo thành một lồng giam vô hình. Họ không chỉ là những kẻ đến để đưa ra tối hậu thư, họ là những người giám sát đang chờ đợi một cú nổ kinh thiên động địa. Phía dưới, trong Trần phủ, Nguyệt Linh vẫn không hề hay biết, nàng đang ngồi đó, như một đốm lửa nhỏ nhoi giữa đêm đen, đang nỗ lực từng khắc từng giờ để thiêu đốt những giới hạn cuối cùng của một phế nhân, chuẩn bị cho ngày đối mặt với chính vận mệnh của mình.