Sau khi miếng ngọc bội đính ước hóa thành tro bụi dưới chân Diệp Thiên, Nguyệt Linh không ngoảnh đầu lại, từng bước lảo đảo tiến về phía vầng sáng truyền tống dẫn vào tầng ba của di tích Mỹ Sơn. Ngay khi bóng dáng nàng vừa tan biến vào hư không, áp lực kinh khủng của tầng hai cũng đột ngột biến mất, bỏ lại sau lưng tất cả ân oán của quá khứ.
Vừa đặt chân đến tầng ba, một luồng linh khí nồng đậm gấp mười lần tầng dưới ập vào mặt. Nhưng Nguyệt Linh không kịp cảm thán cảnh tượng xung quanh, nàng lập tức khuỵu xuống, thanh kiếm gỗ cắm chặt xuống nền đá để giữ cho cơ thể không ngã gục.
"Khụ..."
Một ngụm máu tươi đỏ sẫm tuôn ra từ khóe miệng. Trận chiến vừa rồi với Diệp Thiên cùng cú va chạm với đóa sen lửa đã khiến nàng chịu tổn thương không nhỏ. Xương sườn rạn nứt, kinh mạch vốn đã chịu áp lực lớn sau khi cưỡng ép thăng cấp nay lại càng thêm hỗn loạn, linh lực bạc tím trong đan điền dâng trào như sóng dữ, có dấu hiệu phản phệ.
Nguyệt Linh cố giữ cho thần trí tỉnh táo. Nàng biết, ở nơi "Thánh địa luyện đan" này, linh khí dào dạt nhưng cũng ẩn chứa vô vàn quy tắc áp chế. Nếu không kịp thời ổn định thương thế, nàng sẽ bị linh khí nơi đây ép cho nổ xác mà chết.
Nàng nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên những dòng khẩu quyết cổ xưa chân chính. Đó là "Thiên Đan Tạo Hóa Quyết" - bộ công pháp chí cao vô thượng mà tiền bối Đan Côn đã truyền thừa lại cho nàng trước khi linh hồn ông tan biến vào hư vô.
Nguyệt Linh xếp bằng ngồi xuống, hai tay kết ấn theo một quỹ đạo kỳ lạ. Thay vì dùng linh lực để công phá các điểm bế tắc một cách thô bạo, nàng vận hành "Thiên Đan Tạo Hóa Quyết", biến cơ thể mình thành một "lò luyện đan" sống giữa đất trời. Luồng linh lực bạc tím bắt đầu chuyển động nhịp nhàng, nó trở nên ôn nhu như dòng suối nhỏ, thẩm thấu vào từng thớ thịt, bao bọc lấy những vết nứt trên xương sườn và vá lại những đoạn kinh mạch bị tổn thương.
Mùi hương thảo dược từ hàng ngàn lò luyện đan cổ đại xung quanh tầng ba như cảm nhận được hơi thở của truyền thừa Đan Côn, chúng chầm chậm hội tụ về phía nàng, tạo thành một cái kén ánh sáng xanh biếc bao bọc lấy thiếu nữ áo vải. Những tạp chất và hỏa độc còn sót lại từ chiêu thức của Diệp Thiên bị công pháp tinh lọc và đào thải ra ngoài qua lỗ chân lông.
Thời gian trôi qua từng chút một, sắc mặt trắng bệch của Nguyệt Linh dần lấy lại chút hồng hào. Hơi thở vốn dập dồn nay đã trở nên thâm trầm, bền bỉ. Nàng cảm nhận được sự kết nối kỳ diệu giữa "Thiên Đan Tạo Hóa Quyết" và không gian tầng ba này - nơi từng là thánh địa luyện đan lẫy lừng của Mỹ Sơn.
Sau gần một canh giờ, Nguyệt Linh mở mắt, đôi đồng tử bạc tím càng thêm sâu thẳm, thương thế đã ổn định được hơn phân nửa. Nàng đứng dậy, phủi nhẹ bụi trần trên tà áo rách nát. Trước mắt nàng lúc này là một quảng trường rộng lớn lơ lửng giữa mây ngàn, nơi những lò luyện đan khổng lồ đang đợi chờ chủ nhân đích thực.
"Tiền bối Đan Côn, Nguyệt Linh sẽ không làm ông thất vọng. Những gì thuộc về ông, ta sẽ lấy lại tất cả bằng chính Thiên Đan Tạo Hóa Quyết này."
Nàng siết chặt thanh kiếm gỗ, khí thế trên người đột ngột thay đổi, tĩnh tại và uy nghiêm, từng bước tiến sâu vào trung tâm của thánh địa.
Lúc này, tại trung tâm quảng trường, không gian không còn yên tĩnh. Những tiếng nổ dược lô vang lên liên tiếp. Nguyệt Linh nheo mắt nhìn, nhận ra hai nhóm tu sĩ đang đối đầu gay gắt bên cạnh một tòa đan tháp cổ kính. Khí tức của họ khác hẳn với tu sĩ Đông Vực.
Bên trái là một đám người mặc y phục màu vàng sậm, trên tay mỗi người đều đeo những vòng tay bằng đồng tỏa ra hỏa khí nồng đậm. Cầm đầu là một thanh niên kiêu ngạo, trên trán có vết xăm hình ngọn lửa đỏ rực.
"Tây Vực Hỏa Ma Cung? Các ngươi cũng muốn nhúng tay vào di tích này?" Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía đối diện.
Đó là một nhóm tu sĩ mặc lục y, xung quanh họ thoang thoảng mùi dược thảo thanh khiết nhưng lại ẩn chứa kịch độc. Kẻ đứng đầu là một nữ tử đeo mặt nạ bạc, đôi mắt sắc lạnh như dao.
"Nam Vực Vạn Độc Môn chúng ta đã tìm kiếm 'Bách Thảo Đan Kinh' từ lâu. Khuyên các ngươi nên lui lại."
Nguyệt Linh đứng từ xa quan sát, tâm trí khẽ động. Hóa ra Mỹ Sơn di tích mở ra đã thu hút cả những thế lực sừng sỏ nhất từ Tây Vực và Nam Vực tìm đến. Những kẻ này đều là thiên tài luyện đan, thực lực ít nhất cũng là Kim Đan hậu kỳ, thậm chí có kẻ đã chạm đến ngưỡng cửa nửa bước Nguyên Anh.
"Hừ, Vạn Độc Môn? Đan đạo của các ngươi chỉ là tà môn ngoại đạo." Thanh niên Tây Vực cười lạnh, tay hắn vung lên, một luồng địa hỏa màu tím bắn ra, trực tiếp nung nóng không khí xung quanh. "Hôm nay, truyền thừa của Đan Côn chỉ có thể thuộc về Hỏa Ma Cung ta!"
Nguyệt Linh không vội lộ diện. Nàng đứng nép sau một lò đan khổng lồ, âm thầm quan sát cách họ khống hỏa. Trong mắt nàng, cách điều khiển hỏa diễm của tên thanh niên Tây Vực tuy mạnh mẽ nhưng lại quá thô thiển, thiếu đi sự tinh tế của "Thiên Đan Tạo Hóa Quyết". Còn nữ tử Nam Vực kia, độc công hòa quyện vào đan đạo, tuy quái dị nhưng lại cực kỳ nguy hiểm.
Bất chợt, tòa đan tháp ở trung tâm rung chuyển. Một luồng đan hương nồng nặc đến mức kết thành sương mù màu vàng kim lan tỏa khắp tầng ba.
"Đan linh xuất thế!" Cả hai nhóm tu sĩ đồng thanh hô lên, ánh mắt đầy tham vọng.
Nguyệt Linh cảm nhận được trái tim mình đập nhanh. Trong luồng đan hương đó, nàng nghe thấy một tiếng gọi thân thuộc. Đó là ý chí còn sót lại của Đan Côn đang dẫn lối. Nàng biết, nếu để đan linh rơi vào tay những kẻ này, bí mật của Mỹ Sơn sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi trong sự tranh giành quyền lực.
"Muốn cướp đồ của tiền bối ta, phải hỏi qua thanh kiếm này đã."
Nguyệt Linh siết chặt kiếm gỗ, đôi mắt bạc tím lóe lên tia sáng lạnh lẽo. Nàng không còn là phế vật của Trần gia, cũng không còn là vị hôn thê bị khinh rẻ của Diệp Thiên. Giờ đây, nàng là người kế thừa duy nhất của Thiên Đan Tạo Hóa.
Bước chân nàng khẽ chuyển, thân hình như một bóng ma tím bạc, lướt thẳng về phía trung tâm cuộc chiến.