Thái Sơ Thần Minh Lục

Chương 48: Thiên kiêu bảng



Ầm!

​Cửa đá nặng nề của Lăng Vân Động sau mười năm bụi phủ đột ngột chấn động, rồi chậm rãi mở ra. Một luồng linh khí tinh thuần như suối nguồn từ trong động khẩu tràn ra, mang theo hương thơm thanh khiết của dược thảo cao cấp, thấm đẫm vào từng ngọn cỏ lá cây xung quanh, khiến vạn vật như bừng tỉnh.

​Giữa màn sương mờ ảo ấy, một bóng hình trắng muốt chậm rãi bước ra.

​Khoảnh khắc Nguyệt Linh lộ diện dưới ánh dương quang, cả đất trời như mất đi màu sắc. Những đệ tử đang canh giữ gần đó vốn định tiến lên chào hỏi, nhưng tất cả đều khựng lại như bị đóng băng, hơi thở đình trệ, linh hồn như bị hút vào một cõi mộng ảo không lối thoát.

​Ở tuổi 23, nhan sắc của nàng đã đạt đến cảnh giới "thiên cổ vô nhất". Mái tóc bạc dài như thác băng đổ xuống, mềm mại và óng ả đến mức cực đoan, mỗi sợi tóc đều như mang theo linh quang lấp lánh. Làn da nàng trắng đến tinh khiết, mịn màng hơn cả loài ngọc thạch quý giá nhất, ẩn hiện dưới lớp da là một tầng huỳnh quang mờ ảo của nhục thân Kim Đan trung kỳ, khiến nàng trông không giống người phàm mà như một vị thần nữ bước ra từ những bức họa Thái Sơ cổ xưa.

​Đôi mắt bạc của nàng trong vắt như hồ nước mùa thu nhưng lại sâu thẳm như vạn dặm tinh không. Sống mũi cao thanh tú cùng đôi môi đỏ mọng tự nhiên như cánh hoa sen buổi sớm tạo nên một gương mặt hoàn mỹ không góc chết. Khí chất của nàng giờ đây không chỉ là cái lạnh lùng của băng tuyết, mà là một sự cao quý, thoát tục đến mức khiến người ta cảm thấy chỉ cần nhìn thẳng vào nàng thôi cũng đã là một sự mạo phạm.

​"Đó... đó là thần tiên giáng thế sao?" Một đệ tử nội môn tu vi không thấp, vậy mà lúc này lại run rẩy quỳ sụp xuống, tâm cảnh hoàn toàn sụp đổ trước vẻ đẹp quá mức siêu thực.

​Nguyệt Linh bước đi trên nền đá, tà áo trắng phất phơ theo nhịp chân thanh thoát. Nàng đi tới đâu, linh khí xung quanh tự động kết thành những đóa hoa sen mờ ảo dưới chân tới đó. Khi tin tức nàng xuất quan lan đến đại điện, Tông chủ và các vị trưởng lão vội vã dùng độn thuật đáp xuống.

​Thế nhưng, ngay cả những vị lão quái vật đã sống hàng trăm năm, tâm cảnh sắt đá, khi nhìn thấy bóng hình đang tiến lại gần cũng đều đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh. Bước chân của Tông chủ khựng lại giữa không trung, đồng tử co rút mãnh liệt. Lão cảm thấy trái tim vốn đã tĩnh lặng từ lâu của mình bỗng đập nhanh một nhịp, một sự chấn động linh hồn mà lão chưa từng trải qua.

​Các vị trưởng lão bên cạnh mặt mũi đỏ gay, hơi thở dồn dập, có người thậm chí phải xoay mặt đi chỗ khác vì không chịu nổi sức mê hoặc từ khí chất thiên tiên ấy. Tâm cảnh của họ vốn kiên cố như bàn thạch, nay lại xuất hiện những vết nứt dài trước vẻ đẹp khuynh quốc khuynh thành của một hậu bối.

​Lão hít một hơi thật sâu, đồng tử co rút mạnh. Trong lòng lão dâng lên một luồng cảm giác chấn động mãnh liệt. Không phải vì tu vi Trúc Cơ đỉnh phong của nàng, mà vì cái thần thái "trên trời dưới đất, duy ngã độc tôn" ẩn sau lớp vỏ bọc mỹ lệ kia. Tâm cảnh của các vị trưởng lão bên cạnh cũng dao động dữ dội, một vị trưởng lão phụ trách hình luật vốn nổi tiếng sắt đá, nay lại vô thức vuốt râu, ánh mắt thất thần như gặp lại tiên nhân trong mộng.

​"Linh nhi... con..." Tông chủ lên tiếng, giọng nói vốn uy nghiêm nay lại có chút khàn đục không tự chủ.

​Nguyệt Linh khẽ dừng bước, nàng nhìn thẳng vào Tông chủ, đôi môi đỏ mọng như cánh hoa đào khẽ mấp máy, thanh âm nhẹ nhàng và một khí chất của tiên tử hạ phàm khẽ cất lên:

​​"Nguyệt Linh... tham kiến Tông chủ, tham kiến các vị trưởng lão."

​Thanh âm của nàng vang lên, trong trẻo như tiếng khánh ngọc va vào nhau, mang theo một loại ma lực trấn định tâm hồn nhưng cũng đầy uy nghiêm. Không còn xưng hô nhỏ nhẹ, nàng đứng đó với vị thế của một cường giả, khí thế Trúc Cơ đỉnh phong phối hợp cùng áp lực từ nhục thân Kim Đan trung kỳ khiến không gian xung quanh khẽ run rẩy.

​Hoàng trong xác Nguyệt Linh thấy phản ứng của đám đông thì thầm đắc ý: "Quả nhiên nhục thân Kim Đan trung kỳ phối hợp với Thiên Đan Tạo Hóa Quyết đã làm thay đổi hoàn toàn khí chất của thân thể này. Đám người này nhìn mình như nhìn sinh vật lạ vậy, đúng là một lũ cuồng sắc đẹp."

​Dù nội tâm là một gã đàn ông hiện đại đang chửi thề, nhưng vẻ ngoài của nàng lúc này vẫn là một nữ thần không thể xâm phạm. Nàng đứng đó, gió núi thổi tung tà áo trắng, khí thế Trúc Cơ đỉnh phong cuộn trào quanh người như muốn nghênh đón lôi kiếp bất cứ lúc nào.

​Cả Vân Tiên Tông hôm đó như rơi vào một cơn mộng mị. Vẻ đẹp và uy áp của Nguyệt Linh đã chính thức ghi một dấu ấn không thể phai mờ vào tâm khảm của từng người. Danh tiếng của nàng từ nay về sau, không chỉ gắn liền với "quán quân đại hội", mà còn là "đệ nhất mỹ nhân" làm điên đảo cả Đông Vực.

Giữa lúc bầu không khí vẫn còn đang chìm trong sự sững sờ, bầu trời phía trên Vân Tiên Tông đột ngột chuyển mình. Những đám mây ngũ sắc tụ hội, ánh sáng hoàng kim rực rỡ từ trên cửu tiêu giáng xuống, tạo thành một cuộn sớ khổng lồ lơ lửng giữa không trung.

​"Thiên Đạo Bảng... là Thiên Kiêu Bảng lại cập nhật!" Tông chủ Vân Tiên Tông run giọng thốt lên, vẻ mặt từ kinh ngạc chuyển sang sùng kính tột độ.

​Hoàng trong xác Nguyệt Linh nheo mắt nhìn lên. Đây là lần đầu hắn nghe danh về thứ này. Đây là bảng xếp hạng thiên tài của cả bốn đại vực, do Thiên đạo trực tiếp công bố dựa trên thực lực và khí vận chân chính, không một ai có thể gian lận. Bảng xếp hạng chia làm hai tầng nghiêm ngặt: Địa Bảng dành cho những thiên tài trẻ dưới 80 tuổi, và Thiên Bảng dành cho những kẻ kiệt xuất nhất dưới 300 tuổi đang đứng trước ngưỡng cửa phi thăng.

​Từng dòng chữ hoàng kim bắt đầu hiện rõ trên cuộn sớ khổng lồ.

​Ở khu vực Địa Bảng, những cái tên quen thuộc của các đại tông môn lần lượt xuất hiện. Nhưng điều khiến cả Vân Tiên Tông nổ tung chính là vị trí top đầu.

​[Địa Bảng - Hạng 10: Nguyệt Linh - Vân Tiên Tông (Đông Vực). Tuổi: 23. Tu vi: Trúc Cơ đỉnh phong (Nhục thân Kim Đan trung kỳ).]

​"Hạng 10! Trời ơi, mới 23 tuổi đã lọt vào top 15 của Địa Bảng!" Các trưởng lão gào lên trong sung sướng. Ở Địa Bảng, đa số là các đệ tử chân truyền đã tu luyện sáu, bảy chục năm, đạt tới Kim Đan hậu kỳ hoặc Nguyên Anh sơ kỳ. Việc Nguyệt Linh chỉ với Trúc Cơ đỉnh phong mà xếp hạng 10, chứng tỏ Thiên đạo đánh giá thực lực thực tế của nàng (đặc biệt là nhục thân) đủ sức nghiền nát hầu hết các Kim Đan cao thủ khác.

​Tuy nhiên, ánh mắt Nguyệt Linh lại lướt nhanh lên phía trên. Ở hạng 3 của Địa Bảng, một cái tên rực rỡ khiến nàng khẽ nhíu mày.

​[Địa Bảng - Hạng 3: Diệp Thiên - Diệp Gia (Tây Vực). Tuổi: 26. Tu vi: Kim Đan sơ kỳ đỉnh phong.]

​"Hạng 3? Thằng nhóc Diệp Thiên này mười năm qua tiến bộ cũng nhanh đấy. Kim Đan sơ kỳ đỉnh phong ở tuổi 26, lại có Tiên Vương hộ giá, đúng là không thể coi thường." Hoàng thầm đánh giá. Sự chênh lệch 7 bậc này không phải là nhỏ, chứng tỏ Diệp Thiên vẫn đang giữ vững vị thế của kẻ có "hack" đi trước một bước.

​Chưa dừng lại ở đó, cuộn sớ rung động, phần Thiên Bảng - nơi dành cho những thiên kiêu thực sự của Hạ Giới - bắt đầu lộ diện. Đây là nơi hội tụ của 36 con quái vật dưới 300 tuổi nhưng tu vi đã ở Nguyên Anh trung kỳ tới Hóa Thần đỉnh phong, những kẻ chỉ cần một bước nữa là đột phá luyện Hư là phi thăng lên Linh Giới.

​Ánh mắt Nguyệt Linh lướt qua những cái tên đứng đầu Thiên Bảng. Hạng nhất là một kẻ đến từ Bắc Vực, bí ẩn và cường đại vô cùng. Nàng hiểu rằng, so với những kẻ ở Thiên Bảng, nàng và Diệp Thiên hiện tại vẫn chỉ là những mầm non đang lớn. Nhưng mục tiêu của nàng không phải là đứng thứ mấy trên bảng, mà là di tích Mỹ Sơn 5 năm sau.

​"Linh nhi, con thấy không? Hạng 10 Địa Bảng! Cả Đông Vực này chưa từng có ai đạt được thứ hạng cao như vậy ở độ tuổi của con!" Tông chủ kích động đến mức râu cũng run rẩy. "Vân Tiên Tông ta từ nay chính thức bước vào hàng ngũ siêu cấp tông môn nhờ vào khí vận của con!"

Sau khi ánh sáng của Thiên Đạo Bảng dần tan biến, Nguyệt Linh không hề đắm chìm trong vinh quang của vị trí hạng 10 Địa Bảng. Đối với nàng, thứ hạng chỉ là mục tiêu cho kẻ khác dòm ngó, còn tài nguyên thực tế mới là thứ nuôi dưỡng sức mạnh.

​Hoàng trong xác Nguyệt Linh thừa hiểu quy tắc của giới tu tiên: Tông môn không phải là nơi làm từ thiện. Dù nàng là thiên tài, nhưng muốn chạm vào những bộ công pháp cấp cao hay linh dược hiếm có trong kho tàng của Vân Tiên Tông, nàng vẫn phải tuân theo quy tắc Điểm cống hiến.

​"Thưa Tông chủ, Nguyệt Linh muốn xin nhận nhiệm vụ tông môn... mong tông chủ chấp thuận." Giọng nói thanh lãnh, điềm đạm của nàng vang lên khiến các trưởng lão đang vây quanh chúc tụng phải khựng lại.

​"Linh nhi, con vừa xuất quan, tu vi còn chưa ổn định hoàn toàn, sao phải vội vàng như vậy?" Tông chủ ngạc nhiên hỏi. "Nếu con thiếu tài nguyên, ta có thể..."

​"Đa tạ ý tốt của Tông chủ, nhưng quy tắc của tông môn vốn dĩ nghiêm minh, Nguyệt Linh không muốn vì mình mà làm phá vỡ." Nàng khẽ cúi đầu, ánh mắt kiên định nhưng vẫn giữ vẻ lễ độ. "Con muốn dựa vào sức mình để đổi lấy bộ Thái Cực Kiếm Trận trong Tàng Kinh Các và một số dược liệu bậc 5 để luyện đan. Việc dùng đặc quyền sẽ khiến các đệ tử khác không phục, mà tâm cảnh của con cũng sẽ không được thanh thản."

​Thực chất, nội tâm Hoàng đang tính toán: "Lão già này tuy tốt nhưng mình không thể mắc nợ ân tình quá nhiều. Vả lại, bế quan mười năm ròng rã, nhục thân Kim Đan trung kỳ này cần được thực chiến để tôi luyện. Cứ ở lỳ trong núi thì làm sao thuần thục được sức mạnh mới?"

​Nguyệt Linh lướt đi về phía Nhiệm Vụ Đường. Sự xuất hiện của nàng tại đây gây nên một cơn địa chấn nhỏ. Hàng trăm đệ tử đang chen chúc làm nhiệm vụ bỗng chốc im bặt, dạt ra hai bên tạo thành một con đường rẽ nước. Ánh mắt nàng lướt qua bảng nhiệm vụ màu tím - nơi treo những yêu cầu khó nhất dành cho đệ tử chân truyền.

​"Nhiệm vụ truy sát Huyết Ma Tu sĩ ở biên giới Đông Vực... Điểm cống hiến: 5 vạn. Nguyệt Linh xin nhận nhiệm vụ này." Nàng nhẹ nhàng đưa tay gỡ lấy lệnh bài màu huyết dụ.

​"Cái gì? Đó là tên ma tu Nguyên Anh sơ kỳ, đã giết chết ba đệ tử chân truyền 10 năm về trước!" Một vị trưởng lão phụ trách Nhiệm Vụ Đường hốt hoảng lên tiếng. "Nguyệt Linh, con mới Trúc Cơ đỉnh phong, việc này quá sức nguy hiểm..."

​"Thưa trưởng lão, tu vi của con tuy mới Trúc Cơ, nhưng nhục thân đã có chút thành tựu, đủ để tự bảo vệ mình. Xin người hãy tin tưởng giao cho con." Nguyệt Linh khẽ mỉm cười nhã nhặn, để lại một cái gật đầu chào rồi xoay người bước ra khỏi điện.

​Trong những tháng ngày sau đó, Nguyệt Linh liên tục xuất hiện ở những vùng hiểm yếu nhất. Không ai biết nàng chiến đấu ra sao, họ chỉ thấy mỗi khi nàng trở về, tà áo trắng vẫn tinh khôi không vướng bụi trần, nhưng trên tay luôn là thủ cấp của những đại ma đầu hoặc những yêu đan của yêu thú bậc 4, bậc 5.

​Điểm cống hiến của nàng tăng vọt một cách chóng mặt. Nguyệt Linh dành phần lớn thời gian trong Dược Phòng. Dựa trên bộ công pháp của tiền bối Đan Côn, nàng bắt đầu thực hành luyện chế những loại đan dược thực tế hơn: Hồi Nguyên Đan cực phẩm và Tủy Linh Dịch.

​Tiếng lò luyện đan nổ lách tách trong động phủ của nàng vang lên thâu đêm suốt sáng. Hoàng phát hiện ra rằng linh hồn nam tử của mình có một khả năng tập trung cực cao trong việc phân tích dược tính. Nàng không luyện đan theo cảm tính mà phân chia tỉ lệ chính xác như một phản ứng hóa học ở thời hiện đại.

​Kết quả là tỉ lệ thành đan của Nguyệt Linh đạt tới mức 90%, và quan trọng nhất là tất cả đều có Đan văn - dấu hiệu của đan dược thượng phẩm mà ngay cả những trưởng lão luyện đan lâu năm cũng phải thèm khát.

​"Dùng số đan dược này đổi lấy điểm cống hiến, sau đó dùng điểm đổi lấy công pháp dịch chuyển không gian... Đây mới là con đường đúng đắn." Nguyệt Linh nhìn đống đan dược rực rỡ trước mặt, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong mê hoặc.

​Nàng không chỉ là một mỹ nhân đứng đầu bảng xếp hạng, mà đang dần trở thành một "đại gia" thực thụ về tài nguyên trong tông môn. Sự chuẩn bị âm thầm này chính là tiền đề để khi 5 năm nữa trôi qua, nàng bước ra thế giới với một bộ mặt hoàn toàn khác, khiến ngay cả Diệp Thiên cũng phải ngước nhìn.