🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟 🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶 🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Câu đầu tiên khi bước vào cửa không phải hành lễ.
Bà nhìn Tiêu Hành rồi nói:
“Người này vẫn còn sống à?”
Quản gia suýt nữa nhảy dựng lên.
Tiêu Hành lại bật cười.
“Làm Tiết đại phu thất vọng rồi.”
Tiết đại phu đặt hòm t.h.u.ố.c xuống bàn.
“Bớt nói vài câu đi, để dành chút khí lực.”
Sau khi bắt mạch, lại xem phương t.h.u.ố.c ta kê, bà không tìm ra lỗi nào.
Chỉ lấy từ trong hòm t.h.u.ố.c ra một lọ nhỏ.
“Trước tiên dùng thứ này để áp chế.
“Xà sàng t.ử dùng lâu ngày sẽ kích động tâm hỏa, ban đêm đau đớn khó chịu.”
Tiêu Hành không nói gì.
Nhưng mắt quản gia lại đỏ lên.
Ta hỏi Tiền thúc:
“Sổ sách ba năm trước đâu?”
Tiền thúc đưa cho ta một quyển sổ bìa xanh.
“Cô nương, lô t.h.u.ố.c cung ứng mùa đông năm đó, trên sổ sách đều đầy đủ.
“Nhưng tối qua ta lật xem lại, phát hiện một tờ lộ trình có vấn đề.”
Tờ lộ trình là ghi chép đường đi của đoàn áp tải hàng hóa.
Theo quy củ, lô t.h.u.ố.c ấy rời kinh từ Tế Xuân Đường, phải đi qua Đông Dịch rồi chuyển sang Bắc đạo.
Nhưng trên tờ lộ trình lại nhiều thêm một điểm dừng.
Nam Dịch.
Ta chỉ vào dòng chữ ấy.
“Ai cho sửa?”
Tiền thúc đáp:
“Người phụ trách áp tải năm đó tên là Lưu Hỷ.
“Sau này c.h.ế.t rồi.”
Tiêu Hành lên tiếng:
“C.h.ế.t thế nào?”
“C.h.ế.t đuối.”
Tiền thúc nói xong, lại nhìn ta một cái.
“Đúng vào tháng thứ ba sau vụ án quân d.ư.ợ.c.”
Trong phòng không một ai lên tiếng.
Ta lật sang trang tiếp theo.
Bên cạnh tờ lộ trình còn kẹp một tờ phiếu nhỏ.
Trên đó chỉ có một dòng chữ:
Nam Dịch niêm phong thùng hàng, Dược hành Trần Ký thay mặt áp tải.
Trần Ký.
Ta ngẩng đầu.
“Nhà mà Thẩm Minh Châu sắp gả vào...
“Có phải họ Trần không?”
Tiền thúc gật đầu.
“Đích thứ t.ử của Trần Lang trung thuộc Hộ bộ.”
Tiết đại phu cười lạnh.
“Chẳng trách nhất định phải lấy ba gian hiệu t.h.u.ố.c làm của hồi môn.
“Hiệu t.h.u.ố.c chỉ là giả.
“Thứ thật sự đáng giá là tấm biển hiệu mang ba chữ Tế Xuân Đường.”
10
Bảy ngày quân d.ư.ợ.c không thể gián đoạn.
Đây là chuyện khó giải quyết nhất.
Nếu chúng ta không giao t.h.u.ố.c, quân Bắc Cảnh sẽ thiếu d.ư.ợ.c liệu, mà danh tiếng mười một năm của Tế Xuân Đường cũng sẽ bị hủy hoại.
Nhưng nếu giao t.h.u.ố.c, chẳng khác nào thay Thẩm Minh Châu dọn dẹp đống hỗn độn nàng ta gây ra.
Nghe xong, A Mãn gãi đầu:
“Cô nương, hay là chúng ta chỉ giao một nửa thôi?”