Ta nhìn dải lụa trắng tung bay ngoài cửa sổ, không chút do dự mà gật đầu đồng ý.
Việc Hầu phủ bất ngờ thừa nhận ta đương nhiên không phải không có lý do.
Hôn sự này chắc chắn ẩn chứa vấn đề.
Ta biết rõ điều đó, nhưng ta không bận tâm.
Ta có những mối thù cần báo, cũng có những ân tình cần phải trả.
02
Người ta sắp gả là huynh trưởng của Lục Vân Thâm.
Đến khi tới Hầu phủ, họ mới chịu nói rõ.
Hầu phủ và Quốc công phủ từ lâu đã có hôn ước.
Người được định là đại tiểu thư của Hầu phủ và đại thiếu gia của Lục gia.
Nhưng cơ ngơi Đại phòng của Lục gia suy yếu, đại thiếu gia lại ốm yếu bệnh tật, không thể đi lại.
Đại tiểu thư liền nhắm đến nhị công tử trẻ trung tài giỏi, là người của chi nhỏ Lục gia .
Nhưng bị Lục gia đại phu nhân làm lớn chuyện nên phụ thân ta vì muốn tránh điều tiếng mới nhận lại ta, người Trưởng nữ này để gả cho Lục gia đại thiếu gia hoàn thành hôn ước .
Công chúa kế mẫu quan sát ta từ trên cao xuống như thể đang quan sát một vật phẩm không đáng giá:
“Dẫu là một kẻ tàn phế, cũng coi như là phúc phần cho ngươi.”
“So với việc ngươi gả cho nông phu ở chốn thôn quê làm thiếp thì đây đã là tốt hơn nhiều.”
Ta cúi đầu, lời này quả không sai.
Gả cho Lục Vân Cảnh quả thực hơn làm thiếp cho Lục Vân Thâm rất nhiều.
Nghĩ đến người kia, lòng ta bỗng dâng lên từng cơn đau đớn.
Kiếp trước, ta làm thiếp cho Lục Vân Thâm đến đường cùng không lối thoát, đành phải bày mưu hại Lục Vân Cảnh.
Khi ấy, chàng nhẹ nhàng khoác áo cho ta, ánh đèn mờ nhạt phủ lên dung nhan chàng một lớp bóng u buồn.
Chàng quay đầu, không dám nhìn ta, nhưng giọng nói vẫn dịu dàng như thuở nào:
“Nguyễn Nguyễn, việc này chúng ta không nên làm.”
“Ta sẽ giúp nàng, không cần nàng phải thế này.”
Về sau, danh tiếng chàng bị hủy hoại, bị trục xuất khỏi Lục gia, tất cả điều này đều do ta mà ra.
Ta nhắm mắt, lòng thầm hứa kiếp này sẽ không để chàng bước vào vết xe đổ đó.
Ngày thành thân, người tới đón dâu là Lục Vân Thâm.
Lục Vân Cảnh không tiện đi lại, đệ thay huynh tiếp đón tân nương cũng là lẽ thường tình.
Ta đội khăn voan đỏ, nhìn nam tử trước mặt cao lớn lạ lẫm mà cũng quen thuộc.
Hắn chắp tay cúi chào, ôn tồn nói:
“Huynh trưởng bất tiện nên tiểu đệ thay mặt tới đón dâu, vẫn mong tiểu thư chớ trách.”
Ta khẽ mím môi, nhẹ nhàng lắc đầu.
Dáng vẻ lễ độ thế này, ta chưa từng thấy ở hắn bao giờ.