“Ta vẫn luôn ghi nhớ sự tốt đẹp Vương gia dành cho mình.”
Bùi Ngật Hàn nhìn ta rồi hỏi:
“Vậy ta hỏi nàng.”
“Thành thân nửa năm nay…”
“Trong lòng nàng có thích ta hay không, dù chỉ là một chút?”
Ta: “……”
Sau hôm ấy, Bùi Ngật Hàn rời đi.
Từ đó về sau, mỗi ngày hắn đều ngủ ở viện khác.
Ngày thường lúc cùng tới dùng bữa với mẹ chồng.
Ta chủ động nói chuyện với hắn, hắn cũng coi như không nghe thấy.
Bị lạnh nhạt hai lần liên tiếp, hắn vẫn không thèm để ý tới ta.
Ánh mắt ta khẽ tối xuống, rũ mắt im lặng, không tiếp tục chủ động nói chuyện với hắn nữa.
Suốt nửa tháng trời…
Hắn không hề để ý tới ta.
Lưu ma ma sợ ta thất sủng, sốt ruột tới mức như kiến bò trên chảo nóng.
…
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰 🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍 🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋 🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Ta mang theo chút điểm tâm tới viện của hắn, muốn nhân cơ hội này hòa hoãn bầu không khí giữa hai người.
“Vương gia.”
Ta vừa gọi, sắc mặt hắn lại càng lạnh hơn.
Ta nghĩ ngợi một lát rồi đổi cách xưng hô.
“A Hàn, nghe hạ nhân nói tối nay chàng không ăn được bao nhiêu, ta xuống bếp làm chút đồ ăn.”
Ta đặt hộp thức ăn xuống bàn rồi chủ động nhận lỗi.
“Ta biết sai rồi.”
“Sau này sẽ không nhắc tới chuyện nạp thiếp nữa.”
Bùi Ngật Hàn ngẩng đầu nhìn ta.
“Nàng thích ta sao?”
Ta khẽ sững người, hoàn toàn không ngờ hắn lại hỏi câu này nữa.
Lần trước vì ta không trả lời…
Hắn đã lạnh nhạt với ta suốt nửa tháng.
Lần này, ta tuyệt đối không dám không đáp.
Ta có chút chột dạ, nói lắp bắp:
“Ta… ta thích mà.”
Bùi Ngật Hàn lại hỏi:
“Vậy còn Ôn Dung Dữ?”
Ta khó hiểu nhíu mày.
Chuyện này liên quan gì tới hắn?
“A Hàn, vì sao chàng lại nhắc tới hắn?”
Đáy mắt Bùi Ngật Hàn phủ một tầng cô quạnh nhàn nhạt.
“Ta biết.”
“Trong lòng nàng vẫn luôn thích hắn.”
Ta giật mình, đầu óc hoàn toàn mờ mịt, vội vàng giải thích:
“Ta chưa từng thích hắn.”
Bùi Ngật Hàn không nói gì, môi khẽ mím lại, chỉ lặng lẽ nhìn ta, rõ ràng không tin lời ta nói.
Ta lại tiếp tục giải thích với hắn.
“Ta thật sự không thích hắn.”
“Sau khi mẫu thân qua đời một thời gian, hắn thường xuyên tới Tần phủ an ủi ta.”
“Lúc đầu ta chỉ xem hắn như huynh trưởng, hoàn toàn không hiểu tình cảm nam nữ là gì.”
“Sau này ta cũng không biết vì sao thái độ của hắn lại thay đổi.”
“Nhưng ta biết rõ, chuyện này có liên quan tới hai nữ nhi của Vương thị.”
“Vì chuyện đó, ta còn ôm Lưu ma ma khóc rất lâu.”
“Ma ma bênh vực ta nên mắng Vương thị vài câu.”
“Kết quả bị tai mắt mà Vương thị cài trong viện nghe được, phụ thân vì vậy mà đ.á.n.h què chân ma ma.”
“Chỉ riêng chuyện chân của ma ma…”
“Ta cũng không thể nào thích Ôn Dung Dữ được.”
Thần sắc căng cứng ban đầu của Bùi Ngật Hàn dần thả lỏng.
Hắn từ trên xe lăn đứng dậy, khóe môi mang theo ý cười.
“Thanh Nghi rất hiếm khi nói nhiều như vậy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta kinh ngạc nhìn đôi chân đang đứng vững của hắn rồi ngẩng đầu lên.