Khi đến cổng thư viện, Tạ Minh Triều đã đứng đợi sẵn ở dưới lầu.
Xung quanh có không ít nữ sinh đang hưng phấn tụm năm tụm ba bàn tán gì đó, hiển nhiên đối tượng bị đưa vào tầm ngắm chính là chàng trai đang thong thả tựa lưng vào góc tường kia.
"Tiếc thật, có gương mặt khiến các bà mẹ yêu quý mà lại là một anh chàng lạnh lùng."
Thẩm Khanh bỗng nhớ tới người phụ nữ mình vừa đ.â.m sầm vào lúc nãy. Tuy không nhìn rõ mặt nhưng giọng nói nghe có vẻ thuộc kiểu ngọt ngào thanh khiết, khiến cô nảy sinh ảo giác rằng người đó có nét gì đó giống Tạ Minh Triều một cách kỳ lạ.
Thấy mấy bạn nữ kia đang định tiến lên bắt chuyện, lại nhìn thấy vẻ mặt ngày càng mất kiên nhẫn của Tạ Minh Triều, cô biết nếu mình không xuất hiện ngay thì cậu ta sắp bị "bao vây" mất.
"Bạn học Tạ, để cậu đợi lâu rồi."
Giọng của Thẩm Khanh mang chất đường phèn ngọt ngào, nhưng dưới sự bổ trợ của đôi lông mày thanh tú lạnh lùng, nó lại hiện lên vài phần khí chất kiêu sa.
Mấy cô gái nghe tiếng thì quay đầu lại, khi nhìn thấy nhan sắc của cô đều ngẩn người ra. Thẩm Khanh cứ ngỡ họ sẽ biết điều mà rút lui, ai ngờ biểu cảm của họ còn phấn khích hơn, vây quanh lấy cô rồi kéo ra một góc.
"Chị gái ơi, chị là bạn gái anh ấy ạ?"
"Có thể chia sẻ bí quyết theo đuổi kiểu soái ca này không chị?"
"Trông anh ấy vừa kiểu 'dễ thương’ vừa hung dữ, em thích kiểu này cực!"
Gương mặt vốn lạnh nhạt của Thẩm Khanh suýt chút nữa thì sụp đổ, cô khẽ nhếch khóe môi rồi mới trả lời: "Các em hiểu lầm rồi, chúng tôi chỉ là quan hệ bạn học thôi."
"Ồ, tiếc quá đi mất," một cô gái thở dài đầy nuối tiếc, "Trông hai người đều thuộc kiểu khó theo đuổi cả, bọn em còn đang định học hỏi chút kinh nghiệm cơ."
Tạ Minh Triều đứng nhìn Thẩm Khanh bị kéo đi, cậu bước xuống bậc thang, đi về phía cô.
"Thẩm Khanh, qua đây." Vẫn là cái giọng điệu vừa kiêu vừa lạnh lùng ấy.
"Đến đây." Thẩm Khanh như vớ được cứu tinh, lách khỏi vòng vây của mấy cô gái để chạy đến bên cậu.
Cô biết mình sai nên giọng điệu hiếm khi mang vẻ hối lỗi: "Xin lỗi nhé, trên đường có chút sự cố ngoài ý muốn."
Cậu xốc lại chiếc cặp đang khoác trên vai, lạ thay là không hề thuận theo lời cô mà mắng mỏ: "Lần sau nói trước với tôi là được."
Thẩm Khanh hơi ngạc nhiên, không ngờ hôm nay cậu lại dễ nói chuyện như vậy, cô nghi ngờ hỏi: "Mặt trời mọc đằng Tây à? Thái độ chuẩn mực thế?"
Tạ Minh Triều liếc cô một cái: "Thế cậu muốn nghe tôi mắng thế nào?"
"Thôi thôi không cần đâu," cô đâu có sở thích ngược đãi bản thân để mà muốn bị mắng, "Đi bộ qua đó à?"
Cậu buông một câu: "Cậu muốn bắt xe tôi cũng không ngại."
"Cậu phải nói sớm chứ," Thẩm Khanh vừa nói vừa mở ứng dụng gọi xe, "Là đồn cảnh sát giao thông ở phố Trường An đúng không?"
"Phố Trường An cách đây có 1,5 km, đi bộ hai mươi phút là tới," Tạ Minh Triều đưa tay chắn màn hình điện thoại của cô, "Giá mở cửa của taxi là 6 tệ, tiền của cậu là do gió thổi đến chắc?"
Thẩm Khanh từ trước đến nay chưa bao giờ gặp phiền não về tiền bạc, Cung Tiêu Tiêu và Trần Tiễn thường xuyên gọi cô là "phú nhị đại" mới nổi. Cô ngước mắt lên nhìn cậu, thấy đối phương vẻ mặt thản nhiên, không hề thấy chút lúng túng nào khi muốn tiết kiệm tiền.
Thẩm Khanh tắt màn hình điện thoại, cuối cùng vẫn không thốt ra câu "Cậu thiếu tiền lắm à?".
"Vậy thì đi bộ."
Một người như Tạ Minh Triều, dù có ở trong ngõ nhỏ tồi tàn thì vẫn mang một thân cốt cách thanh cao. Cô đại khái đoán được gia cảnh của cậu không mấy khấm khá, nên rất tinh tế không đề cập đến chữ "tiền".
Đúng là định nghĩa hoàn hảo của 'Mỹ - Cường - Thảm' (Đẹp - Giỏi - Khổ)! Thẩm Khanh thầm nảy sinh một chút lòng trắc ẩn với cậu bạn cùng bàn.
Suốt dọc đường cô rất biết điều mà giữ im lặng, thi thoảng quan sát các tòa nhà xung quanh. Ở đây có khá nhiều tiệm đồ ăn vặt, đợi khi đám Cung Tiêu Tiêu đến Kinh Đô, cô có thể dẫn họ đến đây ăn uống.
"Nhìn đường kìa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Một tiếng nhắc nhở bất thình lình vang lên bên cạnh, Thẩm Khanh vừa xoay người lại thì phát hiện ngay trước mặt là một cột điện. Nhưng cô không kịp phanh lại, cái cột đã ở sát sạt trước mắt. Cơn đau lúc đ.â.m vào biển báo hôm trước vẫn còn rõ mồn một, cô cam chịu nhắm mắt lại.
Nhưng cơn đau và sự lạnh lẽo như dự đoán không ập đến, cô đ.â.m sầm vào một sự mềm mại.
Mở mắt ra, tay Tạ Minh Triều đang tì trên cột, chắn giữa cô và cái cột điện. Cậu thản nhiên thu tay lại: "Đầu cậu nặng thật đấy."
Thẩm Khanh nhìn rõ vết đỏ trên mu bàn tay cậu do va chạm, lòng càng áy náy: "Xin lỗi."
Tạ Minh Triều rút một tờ giấy lau tay: "Uổng công mọc một gương mặt thông minh."
Sao ai quen biết mình cũng nói câu này thế nhỉ? Cô tự nghi ngờ bản thân, lấy điện thoại ra soi gương: "Thật à?"
"Chỉ cần không mở miệng thì trông cậu cũng chưa đến nỗi ngốc lắm đâu."
Thẩm Khanh: "..."
Khi dừng chân trước cổng đồn cảnh sát giao thông, anh cảnh sát trẻ lần trước vừa vặn từ bên trong đi ra. Anh ta ngạc nhiên nhướng mày: "Ồ, hai đứa nhỏ đi đôi đấy à?"
Thẩm Khanh vẫn còn đang ghi thù lời nói vừa nãy của Tạ Minh Triều, vội vàng rũ bỏ quan hệ: "Chú ơi chú hiểu lầm rồi, cháu với cậu ta không quen thân đâu."
Tạ Minh Triều không phủ nhận, giọng bình thản: "Vâng, không thân."
"Trò vặt của đám trẻ con thôi," anh cảnh sát trẻ lộ ra vẻ mặt 'anh hiểu mà', "Hai đứa ở cùng một khu chung cư, có phải đã sống chung luôn rồi không?"
"Chú thật sự hiểu lầm rồi ạ!" Nếu cô không giải thích thì e là tin đồn sẽ càng lúc càng sai lệch, "Ở cùng khu chung cư chỉ là tình cờ thôi, cháu và cậu ấy chỉ là quan hệ bạn học."
"Đùa chút thôi, hai đứa còn nhỏ, vẫn phải lấy việc học làm trọng," Anh cảnh sát vỗ vai Tạ Minh Triều, "Cậu đi theo tôi."
Thẩm Khanh đứng dưới biển chỉ dẫn: "Vậy cháu đứng ở cổng đợi."
Anh cảnh sát dẫn cậu đến bãi đỗ xe: "Mẫu xe này của cậu hiếm thấy thật đấy, không giống xe mô tô bình thường nha."
Giọng Tạ Minh Triều trầm xuống: "Vâng, một người bạn cũ tặng ạ."
"Người bạn này của cậu chắc hẳn không giàu cũng quý," Anh cảnh sát mở khóa xích, đỡ xe ra giúp cậu, "Đối xử với cậu tốt thật."
Tạ Minh Triều nhớ lại chàng trai có nụ cười rạng rỡ như nắng mai năm ấy, buồn bã cụp mắt xuống, không đáp lời. Anh cảnh sát không nhận ra sự bất thường của cậu, trịnh trọng dặn dò: "Lần sau chạy xe đừng có quá tốc độ nữa, biết chưa?"
"Vâng."
Tạ Minh Triều chạy xe đến dừng trước mặt Thẩm Khanh, ném cho cô một chiếc mũ bảo hiểm: "Lên xe."
Thẩm Khanh luống cuống đón lấy, ngẩn ngơ nhìn vào ghế sau, sợ hãi nuốt nước miếng. Cú phóng xe quá tốc độ của Cung Tiêu Tiêu tối hôm đó đã để lại bóng ma tâm lý cho cô.
Cậu vặn tay ga: "Không lên thì tự đi bộ về đi."
Cô vội vàng vịn vào yên sau để leo lên: "Ấy, đợi tôi với."
Thẩm Khanh leo lên xong đang loay hoay tìm điểm tựa để giữ thăng bằng, nhưng còn chưa kịp bám chắc thì Tạ Minh Triều đã khởi động xe, khiến cô giật mình theo bản năng mà túm c.h.ặ.t lấy áo cậu.
Tạ Minh Triều phanh gấp, quay người lại tháo mũ bảo hiểm, mặt đen xì nhìn cô: "Đừng có thừa cơ chiếm tiện nghi."
Cô vốn đã bị động tác vừa rồi làm cho đứng tim, hơi thở còn chưa kịp ổn định. Thẩm Khanh không dám buông tay, giọng run run: "Tôi... tôi sợ."
Cậu nhìn cô một lúc lâu rồi mới quay người lại: "Bỏ đi, cậu cứ bám lấy đi."
Cô yếu ớt hỏi: "Hay là... tôi xuống bắt xe về nhé?"
"Sẽ không làm cậu ngã đâu, chỗ này không có tài xế nào nhận đơn đâu."
Thẩm Khanh nhìn lại biển tên của đồn cảnh sát giao thông, chỉ đành cam chịu số phận. Khi bước xuống xe, mắt cô vẫn còn hơi hoa lên vì ch.óng mặt.
"Tôi biết tại sao cậu gọi tôi qua đây rồi," Thẩm Khanh ấn nhẹ vào thái dương đang giật liên hồi, "Cậu chính là cố ý muốn hù dọa tôi."