Tâm Đầu Huyết Trả Lại Người

Chương 16



“Người nói kiếp này chỉ có một mình Sở Linh là thê tử là ngươi, nói không cần tình cảm của ta là ngươi, nói ta chỉ là thuộc hạ của ngươi, bảo ta không cần nghĩ tới thứ không thuộc về mình cũng là ngươi.”

“Giờ ngươi ở đây làm bộ làm tịch cho ai xem?”

Năm đó Quý Yến lợi dụng năng lực của ta, coi ta như vũ khí sắc bén trong tay, đối mặt với tình cảm lộ ra của ta thì bỏ qua, bây giờ lại luôn miệng nói muốn ta và y quay về bên nhau, trở thành thê tử của y.

Chưa bao giờ tốt đẹp, tại sao lại quay về?

“Ngươi đúng là nực cười.”

Chung Linh Sơn một mảnh yên tĩnh chỉ còn lại vài tiếng chim hót.

Ta ngắt lời y:

“Ngươi và Sở Linh lưỡng tình tương duyệt cần gì phải chạy tới dây dưa với một người ngoài như ta, chuyện giữa chúng ta liền dừng lại ở đây, về sau không cần nói nữa.”

Dứt lời ta quay đầu muốn đi.

Quý Yến ngây người nhìn chằm chằm ta một lúc lâu, bỗng nhiên nâng trán cười khẽ một tiếng, có thứ gì đó nặng nề ở đáy mắt đảo không dứt, y phun ra một ngụm khí, vẻ mặt lại hết sức bình thản: “Thu Thu, ta phải làm gì nàng mới chịu tiếp nhận ta một lần nữa?”

Y bước lên, dịu dàng nói: “Những điều sai trái đã làm trước đây ta đều có thể sửa, miễn là nàng nói ra, ta có thể biến thành dáng vẻ nàng thích.”

Y tiến lên muốn nắm lấy tay ta:

“Nàng không yên tâm Sở Linh sao?”

“Nàng yên tâm, ta đã hứa cho nàng ấy một mối hôn sự tốt, người ta yêu chỉ có nàng.”

Quý Yến rất chân thành tha thiết, nhưng ta ghê tởm đến mức sắp nôn ra.

Ta nhanh chóng rụt tay về, vuốt vết nổi da gà trên đó:

“Xin ngươi đừng gọi ta là Thu Thu nữa, cũng đừng chạm vào ta, ta rất muốn nôn.”

“Còn nữa, ta đã thích người khác rồi, giữa ta và ngươi tuyệt đối không có đường quay lại.”

Ta biết muốn Quý Yến hết hy vọng nhất định phải khiến y cảm thấy ta thật sự không thích y nữa.

Nói xong lời này, ta nhíu mày nhanh chóng rời đi.

Không nhìn thấy khuôn mặt âm trầm của Quý Yến phía sau.

16.

Trở về phủ, bởi vì chuyện ban ngày, ta tức giận đến không ngủ được.

Bóng đêm tối tăm, đèn trong phòng cạn dầu, chợt tắt.

Ta đứng dậy đi tìm một cái bấc đèn mới.

Đột nhiên, ta cảm thấy xung quanh mình có gì đó không ổn.

Vừa ngẩng đầu lên liền đối diện với một đôi mắt đang cười.

“Má ơi! Có lưu manh!”

Ta giật nảy mình.

Người nọ dường như cũng bị ta dọa sợ, vội vàng đứng thẳng dậy.

Ta vội vàng thắp sáng bấc đèn.

Ánh sáng lóe lên trong phòng.

Ta thấy rõ tên lưu manh này là ai.

“Thẩm An?”.”

Ta không thể tin được.

Không đúng.

Người trước mắt giống Thẩm An, nhưng lại có chút không giống Thẩm An.

 


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com