Tâm Đầu Huyết Trả Lại Người
12.
Nghe thấy trong đình viện không còn tiếng động, ta có chút hoảng hốt.
Những lời của Quý Yến lại gợi lên một số hồi ức trong ta.
Khi đó là lần đầu tiên ta nhận loại nhiệm vụ công lược này, lúc xuyên tới trong lòng tràn đầy sự mới lạ.
Trước kia ta vẫn luôn nhận nhiệm vụ tương tự chơi game, chỉ cần đánh đánh g.i.ế.c giết là được, loại công việc nói chuyện yêu đương này ta dốt đặc.
Bởi vậy ta đã không chút do dự chọn kỹ năng hồi sinh trong số các kỹ năng công lược.
Điều này cũng dẫn đến con đường công lược tiếp theo đi chệch hướng, không thể quay lại được nữa.
Sau khi gặp Quý Yến, ta đã bị phong thái của y mê hoặc trong giây lát..
Mạch thượng nhân như ngọc, công tử thế vô song, chẳng qua là nói y đi.
Đáng tiếc y thân là con trai thừa tướng lại lưu lạc bên ngoài, sống rất thê thảm, mỗi ngày đều bị đuổi g.i.ế.c bị hạ độc, quả là có buff tử thần.
Ta nhất thời mềm lòng thay y đỡ một kiếm, liền vô tình bại lộ năng lực của mình.
Từ đó về sau càng không thể cứu vãn, ta trở thành tấm chắn hình người của Quý Yến.
Y xem ta làm lá chắn, ta xem y làm đối tượng công lược.
Mãi cho đến khi ta càng để tâm y hơn, ta mới chợt phát hiện ra dường như Quý Yến không có tình cảm với ta.
Khi ta vô tình bày tỏ tình cảm của mình với Quý Yến, thứ ta nhận lại là vẻ mặt chán ghét của y.
Quý Yến nói:
“Thẩm Thu, thê tử kiếp này của ta chỉ có thể là Sở Linh.”
“Đừng nghĩ đến người không thuộc về ngươi.”
Mặc dù tâm nguội lạnh nhưng ta vẫn giữ tinh thần chuyên nghiệp, kiên trì tiến đến cùng.
Ta ở cạnh y ngày đêm, làm tấm khiên thay y thử độc, bày mưu tính kế cho y, rong ruổi khắp thành Kim Lăng mua cho y món bánh ngọt y yêu thích.
Cuối cùng trong mắt Quý Yến cũng có ta.
Y trở nên dịu dàng với ta, còn cẩn thận dặn dò ta không được quá mệt mỏi.
Ta nghĩ rằng nhiệm vụ sẽ sớm thành công.
Không ngờ đây chỉ là biểu hiện bên ngoài.
Sở Linh bệnh nặng, ngày ngày ho ra máu.
Nửa đêm Quý Yến xông vào phòng ta, muốn lấy m.á.u đầu tim của ta:
“Thu Thu, đại phu nói thời gian của Sở Linh không còn nhiều, chỉ có nàng mới có thể cứu nàng ấy.”
Mặt y lộ vẻ không đành lòng.
Ta kinh sợ hỏi y: “Nếu ta c.h.ế.t thì sao?”
Sau khi bị sốc, ta hỏi y: “Nếu ta c.h.ế.t thì sao?”
Y không chút do dự: “Ta tin tưởng nàng, nàng sẽ không chết, chỉ là một chút m.á.u đầu tim mà thôi.”
Ta im lặng không nói, cuối cùng vẫn đưa cho y.
Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com