"Không định cho tôi vào nhà sao?" Hắn xách đồ trên tay rồi cất tiếng hỏi.
Tôi vội vã lách người nhường chỗ cho hắn vào.
Hắn thay dép xong, đặt chiếc túi xách trên tay lên bàn trà ngoài phòng khách.
Đó là một chiếc bánh kem và một túi thức ăn lớn.
Nhìn thấy chiếc bánh kem ấy, tôi bất chợt nhớ đến chiếc bánh bị hắn ném vỡ nát trên nền xi măng năm nào.
Nhất thời, chẳng ai trong hai chúng tôi lên tiếng.
"Tôi đi nấu cơm." Sau đó hắn cất lời, định bụng xách túi thức ăn đi vào trong bếp.
"Ngụy Thành Xuyên." Tôi bèn gọi giật hắn lại, đây là lần đầu tiên tôi gọi thẳng tên hắn: "Anh thế này là có ý gì?"
Tôi rất muốn biết hắn rốt cuộc là có ý gì.
Tại sao rõ ràng có thể tránh mặt mà hắn lại không tránh, tại sao lại phải dò hỏi xem tôi làm ở đâu, tại sao lại hỏi tôi có ác cảm không, và tại sao lại muốn đến tổ chức sinh nhật cho tôi nữa?
Cả chiếc quần để trên xe dạo nọ nữa, rốt cuộc có phải giống như những gì tôi đã suy đoán hay không.
Hắn đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, không quay đầu lại.
"Tại sao thế?" Tôi gặng hỏi thêm một lần nữa.
Mãi cho đến lúc này, hắn mới chịu xoay người lại, trên mặt lộ rõ vẻ chán chường thất bại.
"Bởi vì tôi thích cậu." Tôi nghe thấy hắn nói như vậy.
Hắn bước tới, đặt lại túi đồ lên trên bàn trà, sau đó tiến từng bước về phía tôi.
Trước sự dồn ép từng bước một của hắn, tôi vô thức lùi về phía sau, cuối cùng bị dồn hẳn vào góc tường.
"Hôm đó tôi nói tôi rất mâu thuẫn, cậu đã hiểu chưa?"
Tôi thấy hơi khó hiểu.
"Tôi tức giận vì cậu lừa dối tôi, vì bản thân mình tự làm trò cười nên thẹn quá hóa giận, trong đầu cứ đinh ninh rằng không bao giờ muốn gặp lại cậu nữa, nhưng tâm trí lại cứ mãi vấn vương bóng hình cậu.
"Sau khi tốt nghiệp, tôi như một kẻ thần kinh đi khắp nơi dò hỏi tin tức của cậu, nhưng lúc ấy lại chỉ biết mỗi trường đại học của cậu, đến cả tên cậu tôi cũng chẳng biết, phải mất trọn bốn năm ròng rã tôi mới xác định được là cậu đang ở đây.
"Thế nhưng thật vất vả mới có thể gặp lại, tôi lại chẳng dám lại gần, sợ cậu không nhớ tôi là ai, sợ cậu vì chuyện năm đó mà bài xích tôi, lại chẳng đủ can đảm để buông bỏ thể diện xin lỗi cậu, còn sợ cậu không thích đàn ông, cảm thấy tôi thật tởm lợm.
"Xin lỗi cậu, thực ra tôi thật sự tồi tệ lắm." Cuối cùng hắn chốt lại bằng một câu ủ rũ đầy chán nản.
Lắng nghe những lời bộc bạch ấy, tôi nhất thời cảm thấy khó có thể tiêu hóa nổi.
Bầu không khí trong phòng tĩnh mịch đến mức khiến tôi có chút ngột ngạt khó thở.
"Tại sao lại thích tôi cơ chứ?" Thế là trong cơn bối rối tôi cất tiếng hỏi.
"Tôi không biết nữa. Tôi cũng chẳng biết tại sao cái con người gặp gỡ trong con hẻm nhỏ đó, một tên nhóc câm không biết nói như cậu, lại khiến tôi nhung nhớ suốt bảy năm trời, không cách nào quên được."
"Có lẽ người mà anh không quên được là cô gái trong tưởng tượng của mình thì đúng hơn."
"Tôi biết thừa cậu là con trai mà." Hắn có vẻ cuống quýt, lại có chút bực dọc hờn dỗi.
Tôi thật sự không biết nên đối đáp với hắn như thế nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chắc hắn cũng nhận ra giọng điệu của bản thân lúc nãy không được tốt cho lắm, sắc mặt liền lộ vẻ hối lỗi.
Chúng tôi lại lặng lẽ ngắm nhìn đối phương thêm một chốc.