Vẫn là người con gái luôn mang trong lòng sự thù hận, vẫn là cô gái không chút hy vọng vào cuộc sống.
Giang Xuyên Đình lén lút quan sát cô, không dám bộc lộ cảm xúc trong lòng.
Vậy mà từng ngày trôi qua, anh lại thấy mình càng quan tâm đến cô hơn.
Cô không còn nhìn anh bằng ánh mắt đề phòng như lúc trước.
Đôi mắt cô, vẫn có chút hoảng hốt, nhưng ít nhất đã không còn đong đầy sự lãnh đạm và đau thương như trước.
Cô ăn uống không ngon miệng, đôi mắt thỉnh thoảng rơi vào khoảng không vô tận, như thể đã quên mất bản thân mình là ai.
Nhưng khi cô nhìn thấy anh, đôi mắt ấy vẫn sáng lên chút xíu, như những vì sao lấp lánh trong đêm.
“Chúng ta…” Cô ngập ngừng, chầm chậm hỏi anh.
“Chúng ta sẽ sống như thế này mãi sao?”
Cô hỏi câu này, không phải vì muốn anh trả lời, mà vì cô đã quen với cuộc sống lẩn tránh và tránh né mọi thứ.
Anh nhẹ nhàng thở dài, đặt tay lên bụng cô, cảm nhận được sự sống đang dần lớn lên trong đó.
“Không. Chúng ta sẽ không như thế này mãi đâu.”
Anh nói một cách chắc chắn.
Cô im lặng, nhìn anh với ánh mắt đầy cảm xúc khó nói.
Anh không phải là người hay nói những lời ngọt ngào, nhưng mỗi lần nhìn vào mắt cô, anh lại muốn nói một điều gì đó đầy ấm áp.
Dù là trong cái vòng lặp ch/ết đi sống lại này, anh vẫn kiên quyết sẽ không để cô phải chịu thêm một lần đau khổ nào nữa.
Nhưng có một điều anh chưa thể hiểu, là vì sao dù đã cứu cô bao lần, dù anh đã sẵn lòng làm tất cả, cô vẫn không thể buông bỏ thù hận trong lòng.
Mỗi lần cô ch’ết đi, lại quay trở về, như thể cuộc sống của cô chỉ còn lại một mục đích duy nhất—là tr/ả thù.
Vậy rốt cuộc, là anh cứu cô, hay cô cứu anh?
Cả hai sống trong một cuộc sống lặp lại không hồi kết.
Nhưng trong những lần tái sinh ấy, có một điều mà Giang Xuyên Đình càng ngày càng rõ ràng:
Anh yêu cô.
Cái giá của sự yêu thương này là gì?
Là biết bao nhiêu lần ch/ết đi sống lại, chứng kiến cô gái ấy cứ lún sâu vào hận thù không lối thoát.
Nhưng rồi khi cô mang thai, một sự thay đổi lớn đã xảy ra trong cuộc sống của họ.
Như một điều gì đó hoàn toàn khác biệt, khiến họ phải đối diện với những quyết định mà trước giờ chưa từng dám nghĩ đến.
Cô yêu cầu:
“Anh muốn giúp em b/áo thù, nhưng liệu anh có sẵn sàng để mất em không?”
Cô không biết rằng, với anh, mất cô còn đau đớn hơn cả cái ch/ết này.
Đường Lệ, cô chính là điều duy nhất mà anh không thể để mất.
Cái thai trong bụng Đường Lệ, là sự liên kết cuối cùng giữa họ, nhưng cũng là sợi dây ràng buộc không dễ tháo gỡ.
Mỗi ngày trôi qua, Giang Xuyên Đình đều thấy mình như đang bơi trong một đại dương mờ mịt, không thể nhìn thấy bờ bến.
Cô vẫn mang trong mình đầy thù hận, nhưng cũng vì đứa trẻ trong bụng mà những cảm xúc phức tạp dâng trào, làm thay đổi cả cách nhìn của cô về thế giới.
Có đôi lần, khi cô nhìn thấy ánh mắt anh đầy quan tâm, cô tự hỏi, liệu anh có thực sự yêu cô, hay chỉ là vì trách nhiệm với đứa trẻ này?
Giang Xuyên Đình không dễ dàng bày tỏ tình cảm của mình, nhưng qua từng cử chỉ nhỏ nhặt, anh đã chứng minh rằng mình không chỉ là người cứu cô khỏi những vòng lặp đen tối. Anh muốn ở lại, muốn cùng cô chia sẻ tất cả.
Anh dịu dàng nắm lấy tay cô, cảm nhận từng nhịp đập trái tim bên trong, rồi khẽ nói:
“Chúng ta sẽ không dừng lại. Em có thể thù hận, có thể căm ghét, nhưng anh sẽ không rời bỏ em.”
Đường Lệ nhìn anh, ánh mắt như tìm kiếm một điều gì đó mà chính cô cũng không rõ. Nhưng dù có khó khăn đến đâu, trái tim cô cũng đã bắt đầu rỉ rả một chút hy vọng, thứ mà cô chưa bao giờ dám tin sẽ tồn tại.
Trong những đêm dài, khi đứa trẻ trong bụng cô đạp nhẹ, Giang Xuyên Đình luôn là người duy nhất ở bên cô, dịu dàng vỗ về, an ủi cô, như thể anh là nguồn ánh sáng duy nhất trong bóng tối mà cô đã bao năm sống cùng.
Anh không vội ép cô thay đổi, chỉ là kiên nhẫn chờ đợi, kiên nhẫn bên cô từng chút một.
Nhưng tình yêu ấy… lại phải đối mặt với những thử thách vô cùng lớn.
Mỗi lần cô tiếp cận Tiết Sướng, anh lại cảm thấy như có một vết thương mới được khơi ra. Anh đã cứu cô bao nhiêu lần, nhưng chẳng thể ngăn cô lao vào cuộc báo thù ấy.
Giang Xuyên Đình biết, tình yêu không thể cứu được cô khỏi quá khứ đau thương đó. Nhưng anh không thể để cô tiếp tục hủy hoại bản thân mình.
Đêm đó, khi cô rời khỏi nhà một mình, anh đuổi theo.
Anh không muốn cô lại một lần nữa tìm đến cái ch/ết.
“Đường Lệ, đừng đi.” Anh gọi tên cô, giọng khản đặc, không biết phải làm sao để ngăn cô.
Cô quay lại, đôi mắt trống rỗng, đôi môi mím chặt, như thể cô đã quyết định xong xuôi rồi.
“Anh không hiểu. Tôi phải làm gì mới có thể trả hết thù này?”
Đây không phải là cô gái ngây thơ anh gặp lần đầu. Cô đã bị hủy hoại, đã bị cuộc đời cướp đi quá nhiều thứ. Nhưng khi cô nói những lời này, anh biết cô vẫn còn yêu. Cô yêu, nhưng không biết cách yêu một cách đúng đắn.
^^
Giang Xuyên Đình bước đến gần, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, kéo cô lại gần mình. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, giọng kiên định:
“Em không cần phải trả thù. Em chỉ cần sống cho chính mình.”
Cô bật khóc. Những giọt nước mắt vỡ ra từ sâu trong lòng, như thể những cơn sóng đã dâng lên từ lâu.
Cô không nói gì, chỉ rúc vào n.g.ự.c anh, để anh ôm lấy, để những cảm xúc đang dồn nén nhiều năm qua tuôn trào.
Anh ôm cô chặt hơn, khẽ vỗ về:
“Chúng ta sẽ cùng vượt qua. Mọi thứ đều sẽ qua đi, chỉ cần em sống, chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua tất cả.”
Ngày tháng trôi qua, Đường Lệ dần dần thay đổi. Cô không còn mãi chìm đắm trong oán hận, trong quá khứ đã cướp đi quá nhiều của cô.
Cô bắt đầu nhìn thấy Giang Xuyên Đình không chỉ là người đàn ông cứu rỗi mình, mà là người khiến cô muốn sống, muốn có một tương lai không chỉ là sự trả thù.
Những lần tái sinh của họ cuối cùng cũng kết thúc. Lần này, họ không còn phải đối diện với sự lặp lại nữa.
Từ giờ trở đi, họ sẽ cùng nhau bước về phía trước.