Ta Xuyên Vào Một Cuốn Tiểu Thuyết Ngược Luyến Cổ Hủ

Chương 4



“Vân Tuế Vãn là người của ta, hạng như ngươi cũng xứng chạm vào sao? Nếu không muốn Thẩm gia cũng bị vạ lây, thì tốt nhất hãy thu lại cái tâm tư bẩn thỉu không thấy được ánh sáng đó của ngươi đi. Nàng có lẽ không biết, nhưng ta vẫn nhớ rõ, năm đó chính miệng ngươi đã vứt bỏ nàng, chẳng phải sao, Thẩm công t.ử?”

Một cơn gió thổi qua, bóng dáng thiếu niên thanh mảnh như nhành trúc biến mất vào màn đêm tĩnh mịch.

“Đồ điên.” Thẩm Gia Ngôn nhìn vạt áo trắng vốn dĩ thanh khiết như trăng sáng của mình nay lại dính đầy bùn đen, lộ ra vẻ mặt chán ghét cực độ.

“Chẳng qua chỉ là một kẻ hạ đẳng có mẫu thân hèn mọn, cậy vào việc nhất thời đắc thế mà quên mất năm đó bản thân từng rơi vào cảnh khốn cùng, t.h.ả.m hại ra sao rồi à? Năm đó ta đã có thể đ.á.n.h cho ngươi như đ.á.n.h ch.ó xuống nước, thì nay cũng chẳng việc gì phải sợ loại ch.ó điên đắc thế như ngươi.”

---

Chuyện về mẩu giấy đêm đó sớm đã bị ta quăng ra sau đầu.

Nhưng nam chính dường như không hề có ý định buông tha cho ta dễ dàng như vậy.

Quả không hổ danh là nam chính, hậu cung của Hoàng đế bị hắn biến thành vườn sau nhà mình, ngày nào cũng có đủ hạng người gửi cho ta mấy thứ đồ chơi kỳ kỳ quái quái.

Nào là hoa tai ngọc trai, trâm cài, tượng gỗ, một thanh kiếm gỗ đã hỏng, thậm chí còn có cả... trống lắc cầm tay?

Những thứ này không ngoại lệ đều được bảo quản rất tốt, có thể thấy chủ nhân của chúng đã vô cùng dụng tâm. Năm tháng đằng đẵng trôi qua chỉ khiến những món đồ cũ này nhuốm màu trầm mặc.

Giống như tâm tư của một ai đó.

Muốn ôn lại chuyện xưa thì cũng không cần phải làm đến mức này chứ.

Đại ca à, ngài không sao, ngài thâm tình, nhưng nếu ta mà bị Mộ Huyền phát hiện thì cái đầu trên cổ này coi như lung lay sắp rụng rồi.

Ta đem hết mấy thứ đồ chơi nhỏ đó thu vào rương, tống sạch xuống gầm giường.

Ngươi hỏi tại sao ta không vứt đi ư?

Đây là hoàng cung đó, cung nữ và thị vệ có phải kẻ ăn không ngồi rồi đâu.

Cũng may những ngày này tiểu Hoàng đế dường như rất bận rộn, Lãm Nguyệt nói hắn mỗi ngày đều bị đám người ở Ngự Sử đài dùng lời lẽ chỉ trích kịch liệt.

Ta hỏi: “Có phải mỗi ngày hắn đều phải g.i.ế.c một người để trợ hứng không?”

Lãm Nguyệt nhìn ta với ánh mắt kỳ lạ: “Cô nương, hình như người có hiểu lầm gì đó với Bệ hạ rồi...”

Ta vốn định bụng tìm lúc nào đó bảo Mộ Huyền tăng cường lính canh một chút.

Một ngày nọ.

Ta lại nhận được thư chim bồ câu đưa tới.

Đó là một tờ giấy bỏ đi.

Nét chữ ngây ngô, nguệch ngoạc, giống như thứ mà một đứa trẻ vừa mới học viết chữ để lại.

Lúc này là hoàng hôn, ánh nến chập chờn như bóng ma quỷ.

Ta vừa định đem bức thư đi đốt thì một bóng đen đổ dài trên bức bình phong cách đó không xa.

Tay ta run lên, tùy tiện nhét tờ giấy vào túi thơm.

Có người âm thầm xuất hiện sau lưng ta...

Rõ ràng ta chẳng nghe thấy một chút tiếng động nào.

Cái bóng đó đứng im lìm sau lưng ta không chút nhúc nhích.

Bỗng nhiên, cái bóng ấy như làn sương mù, càng lúc càng tiến lại gần ta hơn.

“Ma kìa!”

Ta kinh hãi ngã sang một bên, nếu cứ thế mà ngã xuống thì sẽ đ.â.m sầm vào mấy ngọn đèn cầy mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khuôn mặt như hoa như ngọc của ta...

Ơ, không sao.

Có người từ phía sau vòng tay qua eo, đỡ ta đứng thẳng dậy.

Là Mộ Huyền.

Lần trước hắn cũng chẳng đ.á.n.h tiếng mà đứng sau lưng ta, lúc đó còn có Lãm Nguyệt ở cạnh, lần này lại giở trò cũ.

Thật sự tưởng ta là đất nặn, không biết nổi giận chắc?

Ta đột ngột xoay người, nghiến răng nói: “Mộ Huyền, ngươi không thể lên tiếng một tiếng được sao? Lần nào đến chỗ ta cũng như cô hồn dã quỷ, đến cả tiếng bước chân cũng không có!”

Y phục của hắn lỏng lẻo, vạt áo màu huyền đan xen với tà váy trắng của ta, trông cứ như bị ác quỷ quấn thân.

Cảm giác kinh tâm động phách đến lạ thường.

Người dọa người là sẽ c.h.ế.t người đó.

Phải cho hắn biết tầm quan trọng của việc này mới được.

Ta bắt đầu tằng tằng mắng mỏ một trận.

Mộ Huyền không hề lên tiếng.

Cứ để mặc cho ta mắng hắn.

Giọng ta nhỏ dần: “Muộn thế này rồi, ngươi có việc gì không?”

Hắn vẫn không trả lời.

Ta nhíu mày.

Trong không gian yên tĩnh và tối tăm, hắn đột nhiên tựa đầu lên vai ta, cẩn thận cọ cọ vài cái.

Ta ngửi thấy mùi rượu trên người hắn.

Mùi rượu nồng nặc hòa lẫn với hơi thở của bùn đất và cây cỏ bên ngoài.

Nửa đêm nửa hôm hắn phát điên vì say rượu rồi đi cày ruộng đấy à?

Ta xua tan cái ý nghĩ buồn cười đó đi.

Đành cam chịu thở dài một tiếng.

Hắn thật sự rất nặng.

Nhìn thanh mảnh thế mà không ngờ lại nặng cân như vậy, vai ta mỏi nhừ cả rồi.

“Tỷ tỷ...”

“Đừng đẩy ta ra.”

Đôi tay đang định đẩy hắn ra của ta bỗng khựng lại.

Mái tóc dài của thiếu niên được buộc hờ hững bằng một dải lụa, đôi mắt mơ màng, trông hư ảo như một giấc mộng.

“Say thật rồi sao? Không thể nào...”

Ánh nến soi sáng khuôn mặt như ngọc của thiếu niên, hắn nhíu mày, trông có vẻ đầy tâm sự.

Ta kéo chiếc gối tựa qua, đẩy cái bàn nhỏ sang một bên, để hắn gối đầu lên đùi mình.

Mấy sợi tóc mềm mại rủ xuống bên má, ta vén chúng ra, thiếu niên lầm bầm, giống như đang làm nũng với ai đó.

“Tỷ tỷ, người đã về rồi.”