Nàng cau mày, nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề, “Vâng chủ nhân, nô tỳ lập tức dốc sức đ-ánh ch-ết thứ đó!"
Tố Ly khẽ gật đầu, “Được, vất vả cho ngươi rồi."
Tiêu Ngô tìm một vòng trong viện, tùy tiện vớ lấy một cái gậy chạy về hướng có âm thanh.
Nàng âm thầm mò tới vị trí của Gà Sắt thu hồi Gà Sắt đang gáy một cách vui vẻ vào không gian.
Đứng yên tại chỗ một lát, Tiêu Ngô trước khi rời đi đặc biệt túm mấy lọn tóc lăn lộn một vòng trên mặt đất, đợi đến khi đầu tóc và quần áo trở nên rối bời nàng mới quay về báo cáo.
Không nhục sứ mệnh, con đã cầm gậy đại chiến với thứ đó ba trăm hiệp cuối cùng đã đ-ánh ch-ết nó rồi, chủ nhân sau này không cần phải lo lắng sợ hãi nữa."
Tố Ly hiện tại tâm lực tiều tụy căn bản không có tâm trí nghĩ nhiều như vậy, nàng một tay đỡ trán tán thưởng nhìn Tiêu Ngô một cái, “Tiểu Ngô t.ử, ngươi làm rất tốt, ta vô cùng hài lòng."
Lòng bàn tay nàng xuất hiện một viên tinh thạch màu đỏ trong suốt, “Đây là Huyết Phách Thạch, thưởng cho ngươi."
Mắt Tiêu Ngô sáng lên, vội vàng dùng hai tay nhận lấy, đây chính là Huyết Phách Thạch nha, đặc sản Minh giới, là bảo bối tốt có thể tu bổ linh căn đấy.
Tầm mắt nàng rơi trên khuôn mặt tiều tụy của Tố Ly, thử thăm dò hỏi:
“Tạ chủ nhân, chủ nhân có muốn thử loại mặt nạ dưỡng da mới nhất do nô tỳ nghiên cứu ra không, đảm bảo sau khi ngài dùng xong da mặt ngày mai cả ngày sẽ luôn ẩm mượt rạng rỡ nha~"
Sự mệt mỏi trên mặt Tố Ly quét sạch sành sanh, “Vậy ta thử xem."
Sau khi làm cho Tố Ly một bộ SPA da mặt hoàn chỉnh, Tố Ly vui vẻ rời đi.
Đợi người đi hẳn, Tiêu Ngô thay một bộ hắc y, dán lên người một lá Ẩn Thân Phù và Ẩn Tức Phù, thành thục quấn một miếng khăn che mặt lên mặt rồi đi ra ngoài.
Chương 62 Đây đều là hồi ức của thanh xuân nha
Tiêu Ngô sau khi ra khỏi cửa, men theo trí nhớ âm thầm mò tới nơi giam giữ mấy đứa trẻ xui xẻo ngày hôm nay.
Vì lý do Gà Sắt gáy sáng, hiện tại đám a phiêu kia từng đứa một đều trốn đi hết rồi, trên đường đi không gặp bất kỳ trở ngại nào.
Nàng âm thầm bay lên mái nhà, khẽ lật vài miếng ngói lưu ly, nheo một con mắt nhìn xuống dưới một cách lén lút.
Trong phòng, bảy người nằm ngả nghiêng trên mặt đất.
Hiện tại bọn họ đều đã tỉnh táo lại, chỉ có điều vị trí từ cổ trở xuống đều bị trói c.h.ặ.t, chỉ có thể gian nan trườn bò trên mặt đất.
Tiêu Ngô thấy cảnh này, rất không nghĩa khí mà nhếch khóe môi.
Nàng không nói hai lời, lấy ra năm viên Lưu Ảnh Thạch lần lượt buộc vào tay chân và trên đầu.
Đây đều là hồi ức của thanh xuân nha, sao có thể không ghi lại chứ.
Lỡ như đợi đến khi những người trong Lưu Ảnh Thạch già đi đột nhiên muốn mua Lưu Ảnh Thạch của nàng, vậy chẳng phải nàng phát tài rồi sao?
Phú bà già cũng rất thơm nha.
Thật là một vụ mua bán không vốn lời nhiều.
Nàng thi triển một cái Dạ Thị Thuật, nhanh ch.óng nhìn rõ tình hình bên dưới.
Rất nhanh, đợi sau khi nàng nhìn rõ mấy đứa trẻ xui xẻo bên dưới thì hoàn toàn không cười nổi nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Một tin tốt, mấy vị sư huynh sư tỷ xinh đẹp như hoa của nàng chỉ tới có hai người.
Tin xấu, hai vị sư huynh tới chỉ có một người có thể đ-ánh được nhưng lại là kẻ ngốc bạch ngọt, người còn lại thì là Phù tu yếu ớt không thể tự lo liệu.
Nhìn lại những người khác, lần lượt là Khí tu yếu ớt Tần Tô Mộc của Thiên Diễn tông, Đan tu yếu ớt Trần Đạo Thành của Huyền Thiên Kiếm tông, Mạc Thanh Chiêu âm hiểm xảo quyệt của Thần Ý tông và hai người qua đường Giáp Ất không quen biết lắm, nhưng có thể chắc chắn bọn họ cũng là một trong những thân truyền.
Xong đời rồi, dẫn theo một đám Đan tu Phù tu Khí tu yếu ớt không thể tự lo liệu như thế này thì trốn thế nào, thà rằng bây giờ ném một miếng đậu phụ xuống cho bọn họ tự đ-âm đầu vào đậu phụ tự sát cho rồi.
Tiêu Thư Trạch gian nan trườn bò trên mặt đất, vô tình ngẩng đầu nhìn lên mái nhà một cái vừa vặn đối mắt với một con mắt của Tiêu Ngô.
Chỉ một cái nhìn này, mắt hắn lập tức trợn ngược như chuông đồng, hắn muốn thét ch.ói tai nhưng miệng bị một miếng vải bịt c.h.ặ.t khiến hắn không thể phát ra âm thanh.
Tiêu Ngô chớp chớp mắt, sao Ngũ sư huynh luôn bị nàng dọa sợ vậy nhỉ, mặc dù nàng lớn lên bình thường nhưng ít ra cũng không đến mức dung mạo xấu xí như ác quỷ khiến người ta vừa nhìn thấy đã bị dọa sợ chứ?
Quả nhiên là đại ca hoang không cùng cha cùng mẹ, dễ dàng bị dọa sợ như vậy.
Phản ứng của Tiêu Thư Trạch có chút mãnh liệt, những người khác lần lượt theo tầm mắt của hắn nhìn lên trên.
Không ngoài dự đoán, bọn họ đều bị con mắt đó dọa cho giật mình.
Tiêu Ngô cạn lời, dưới sự chứng kiến của mọi người nàng vẫn vững như bàn thạch, nàng sử dụng một lá Thu Nhỏ Phù nhảy xuống từ cái lỗ nhỏ đó.
Tứ Ngũ sư huynh, Tần Tô Mộc và Trần Đạo Thành dường như nhìn thấy cứu tinh:
✧٩(ˊωˋ*)و✧
Mạc Thanh Chiêu vẻ mặt chán ghét cau mày:
(▼皿▼#) Sao người tới lại là nàng ta mà không phải tiểu sư muội.
Người qua đường Giáp Ất:
⊙︿⊙( ⊙ o ⊙ )
Sau khi thiết lập một đạo cấm chế trong phòng nàng kéo cái ghế lung lay sắp đổ kia ra ngồi phịch xuống ghế như một đại lão bản thân giá trăm tỷ.
Lấy miếng vải bịt miệng bọn họ ra, nàng hai tay gác lên lưng ghế, vắt chéo chân liếc nhìn bọn họ một cái, “Nói đi, các ngươi vào đây từ đâu, những người khác đâu."
Không đợi những người khác nói chuyện, Trần Đạo Thành đã khóc nấc lên, “Vốn dĩ ta cùng các sư huynh sư tỷ cùng nhau tới điều tra vụ án mất tích dân cư xảy ra gần đây, không ngờ đi một hồi ta liền lạc mất bọn họ."
Hắn quay đầu nhìn một cái khuôn mặt sưng như đầu heo của những người khác, sụt sịt mũi, “Sau đó vô tình gặp được bọn họ, sau này, sau này chúng ta vô tình giẫm phải trận pháp, liền rơi xuống cái nơi quỷ quái này."
Tiêu Ngô nghe xong, quay đầu nhìn hai vị sư huynh, “Các ngươi cũng giống vậy?"
Mục Khinh Trần & Tiêu Thư Trạch & Tần Tô Mộc & người qua đường Giáp Ất gật đầu điên cuồng, “Đúng vậy đúng vậy."
Tiêu Thư Trạch và Mục Khinh Trần đồng thanh lườm ba cái tên không biết xấu hổ kia một cái:
“Có hỏi các ngươi đâu có hỏi các ngươi đâu mà các ngươi trả lời.”
Tiêu Ngô ra hiệu bảo bọn họ chớ có nôn nóng, “Đừng vội, vội vàng dễ nóng trong người."
Tiêu Thư Trạch mắt sáng lấp lánh, sùng bái nhìn nàng, “Tiểu sư muội, muội có cách gì trốn ra ngoài không?"
Tiêu Ngô không nói lời nào, vẻ mặt thâm trầm ngồi trên ghế.
Nàng không động, ngoại trừ Mạc Thanh Chiêu ra thì những người khác ngay cả thở mạnh cũng không dám.