Ta Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Lầy Lội Nhất Tông Môn

Chương 79



 

“Không hiểu sao, Tiêu Ngô đột nhiên bị nước mắt làm ướt đẫm hốc mắt, nàng vội vàng quỳ xuống lạy họ một lạy.”

 

❀❀❀

 

“Hu hu hu, tiểu sư muội muội nếu không có chuyện gì thì mau tỉnh lại đi, Hoàng trưởng lão nói rồi, ba ngày còn lại không cần muội phải ở Phủ Tư Quá nữa đâu, ra khỏi Phủ Tư Quá rồi chúng ta lại là một trang hảo hán."

 

Tiêu Thư Trạch canh giữ trước giường bệnh của Tiêu Ngô khóc lóc t.h.ả.m thiết, cứ như thể Tiêu Ngô đã xanh cỏ rồi vậy.

 

“Tiểu sư muội đáng thương của ta ơi, sao số muội lại khổ thế này cơ chứ~" Tiêu Thư Trạch đ-ấm giường khóc rống.

 

Lý Phong Dao & Giang Ngộ Khanh & Tô Tư Miễn & Mục Khinh Trần:

 

“Thực sự muốn ném cái tên này ra ngoài, nhưng hắn là anh trai ruột thịt khác cha khác mẹ của tiểu sư muội, nếu tiểu sư muội tỉnh lại người đầu tiên nhìn thấy là hắn chắc sẽ rất vui nhỉ.”

 

Tiêu Thư Trạch thực sự quá ồn ào, mấy người bọn họ quyết định ra ngoài hít thở không khí một chút.

 

Sau khi họ ra ngoài không được bao lâu, giọng nói kinh hoàng của Tiêu Thư Trạch từ trong phòng truyền ra.

 

Chương 57 Muội, là thần của ta!

 

Tiêu Thư Trạch vốn dĩ đang nằm bò trước giường bệnh của Tiêu Ngô khóc cha gọi mẹ, rồi đột nhiên nhìn thấy tiểu sư muội trên giường bệnh hai mắt đột nhiên phát ra kim quang, còn nhìn chằm chằm vào hắn, dọa hắn hồn phi phách tán luôn.

 

Tiêu Ngô ngồi dậy, cạn lời nhìn Tiêu Thư Trạch đang liều mạng chui xuống gầm giường, “Khóc lóc cái gì, ta vẫn chưa xanh cỏ đâu."

 

Tiêu Thư Trạch có chút lúng túng rút đầu từ dưới gầm giường ra, “Tiểu sư muội muội tỉnh rồi à, vừa nãy dường như thấy mắt muội phát ra kim quang, dọa ch-ết ta rồi, ta còn tưởng muội biến dị rồi chứ."

 

“Chắc chắn là huynh hoa mắt rồi."

 

Tiêu Ngô mặt không đổi sắc lừa gạt hắn, “Làm sao có thể có người mắt màu vàng được chứ."

 

“Đúng vậy đúng vậy."

 

Tiêu Thư Trạch vô cùng tán đồng gật đầu, “Không thể nào, tuyệt đối không thể nào."

 

Lý Phong Dao dẫn theo mấy vị sư đệ sư muội đi vào, ánh mắt dịu dàng rơi lên khuôn mặt không mấy huyết sắc kia của tiểu sư muội, hắn mỉm cười một cái, “Tiểu sư muội có muốn ăn gì không?

 

Đại sư huynh nấu cơm cho muội ăn."

 

Thân thể Tiêu Ngô đang ngồi bệt trên giường tức khắc căng thẳng, Đại sư huynh một người tựa tiên nhân như vậy mà lại còn biết nấu cơm!

 

Không hổ là “ông bố trẻ", “ông bố trẻ" tốt thật đấy.

 

“Con muốn ăn gà rừng nướng, canh gà rừng già, gà rừng hầm nấm."

 

Đọc xong ba tên món ăn, nước miếng của Tiêu Ngô đã chảy ròng ròng rồi.

 

Gà rừng ở sau núi cấm địa:

 

“Thực sự là “cạn lời", ngươi thực sự không sợ ăn sạch bách bọn ta đến mức tuyệt chủng sao.”

 

“Muội vừa mới khỏi bệnh, không được ăn gà rừng nướng, sẽ bị nóng trong."

 

Lý Phong Dao cau mày, “Canh gà rừng và gà rừng hầm nấm thì có thể."

 

“A, c-ơ th-ể muội tốt lắm luôn."

 

Để chứng minh bản thân, nàng đứng dậy nhảy hai cái trên giường, sau đó ngã thẳng đơ xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nàng lau lau vết m-áu cam đôi mắt có chút chột dạ đảo liên hồi, “Quả nhiên vẫn phải là Đại sư huynh kinh nghiệm sống phong phú a, sư muội đều nghe theo huynh hết nha."

 

Đại sư huynh đi nấu cơm rồi, Nhị sư tỷ và các Tam Tứ Ngũ sư huynh ở trong phòng trò chuyện với Tiêu Ngô.

 

Trong lúc đó Phạm Trì Trì nghe tin nàng tỉnh lại đã tới thăm nàng một lần rồi lại đi bận rộn.

 

Đại tỷ thí tông môn còn hai tháng nữa là bắt đầu rồi, mặc dù Vô Cực Tông năm ngoái đứng thứ tư, nhưng ai mà chẳng có giấc mơ thiên hạ đệ nhất chứ, liều một phen biết đâu xe đạp lại biến thành xe phân khối lớn thì sao.

 

Sau khi Phạm Trì Trì đi, mấy người trong phòng mắt to trừng mắt nhỏ không khí có chút gượng gạo.

 

Tiêu Ngô hỏi một chút nguyên nhân mình bị ngất.

 

Sau khi biết được là do một lúc hấp thụ hết tinh hoa chi lực của Không Linh Tinh dẫn đến c-ơ th-ể tẩm bổ quá mức sau đó ngất đi ba ngày thì nàng cạn lời luôn.

 

Cái quái gì vậy, lúc trước ở Long Uyên Bí Cảnh ăn bao nhiêu thiên tài địa bảo như vậy cũng không thấy chảy m-áu cam như vòi phun nước thế này mà.

 

Hơn nữa, dựa vào cái gì mà cái gốc linh căn nợ đời trong đan điền kia chẳng việc gì cả, còn nàng lại phải chảy nhiều m-áu như vậy, không công bằng, hoàn toàn không công bằng.

 

Mấy vị sư huynh sư tỷ nhìn tiểu sư muội phát điên phát cuồng trên giường, đồng loạt giữ im lặng.

 

Lúc này tốt nhất là đừng có lên tiếng, nếu không lát nữa tiểu sư muội bị cái tên biến thái “cậu bé thận hư" kia nhập vào thì không hay đâu.

 

Tiêu Ngô phát điên xong nhanh ch.óng thay đổi bộ mặt, cười híp mắt nói với mấy vị sư huynh:

 

“Các sư huynh sư tỷ ơi, đợi ăn cơm trưa xong chúng ta cùng nhau xuống núi chơi đi."

 

Tô Tư Miễn không cần nghĩ ngợi liền từ chối, “Không được."

 

Tiêu Ngô tỏ vẻ mặt cún con đáng thương, “Chỉ chơi một ngày thôi mà, hơn nữa con là có việc chính sự cần làm đó, có một vụ làm ăn lớn đang đợi con tới đàm phán đây này."

 

Nhị sư tỷ và Tứ Ngũ sư huynh có chút mủi lòng:

 

“Hay là đồng ý đi, tiểu sư muội hiếm khi lộ ra vẻ mặt đáng thương như vậy.”

 

Tô Tư Miễn không hề lay chuyển, Tiêu Ngô lặng lẽ nhắc nhở huynh ấy, “Chính là vụ làm ăn bán sách lần trước đó, chỉ cần bán được cuốn sách mới này của con, thì cái danh tiếng của con sẽ vang dội khắp giới tu tiên luôn, đó là chuyện oai phong biết nhường nào chứ."

 

Nàng tiếp tục lừa gạt, “Sư muội của huynh nổi tiếng rồi, Tam sư huynh huynh trên mặt cũng được thơm lây không phải sao?"

 

Tô Tư Miễn mặc dù không hề quan tâm đến việc có được thơm lây hay không, nhưng đó là thơm lây từ tiểu sư muội nha, cái này ai mà từ chối cho được, “Được rồi, chỉ được chơi một ngày thôi đó."

 

Tô Tư Miễn mặc dù xếp hàng thứ ba, nhưng trong số mấy anh chị em sư huynh đệ muội thì lời nói của huynh ấy có trọng lượng chỉ sau Đại sư huynh mà thôi, hễ huynh ấy đã lên tiếng đồng ý rồi, thì Đại sư huynh tự nhiên cũng sẽ không có ý kiến gì.

 

Rất nhanh, Đại sư huynh gửi tin nhắn tới nói có thể dùng bữa rồi, Tiêu Ngô và Tiêu Thư Trạch hai cái thùng cơm này như phường ăn cướp lao vù vù tới viện của Đại sư huynh.

 

Đợi sau khi mấy vị sư huynh sư tỷ đều động đũa rồi Tiêu Thư Trạch và Tiêu Ngô lúc gắp thức ăn đã biểu diễn cho họ thấy một màn thế nào gọi là “vô ảnh thủ", lúc húp canh thậm chí còn biểu diễn một màn “long hấp thủy".

 

Mấy vị sư huynh sư tỷ vốn dĩ vẫn đang ăn cơm một cách trang nhã, nhìn thấy bộ dạng như quỷ ch-ết đói đầu t.h.a.i của hai cái đồ dùi cui này liền đồng loạt tăng tốc gắp thức ăn húp canh vì sợ hai cái đồ dùi cui này sẽ chẳng để lại cho họ một chút nước canh nào cả.

 

Sau khi ăn xong, Tứ sư huynh Mục Khinh Trần thậm chí còn theo Tiêu Ngô và Tiêu Thư Trạch nấc lên một cái rõ to.

 

Đối mặt với ánh mắt kinh ngạc của mọi người, hàng mi dài của hắn rủ xuống, khuôn mặt u sầu phủ lên một lớp phấn hồng mỏng manh, “Kh... không, ngại quá."

 

Hóa ra vị Tứ sư huynh này lại là một người mắc chứng sợ xã hội tột độ.

 

Tiêu Ngô và Tiêu Thư Trạch đối mắt nhìn nhau, đồng loạt nhìn về phía hắn, “Cái này có gì mà ngại chứ?"